Snack's 1967
Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329012

Bình chọn: 10.00/10/901 lượt.

ng thấy ánh mắt của chị mình hung dữ như vậy theo trực giác liền lui ra cửa, thực là bất đắc dĩ mà, nếu được thì cậuta muốn chạy về San

Francisco ngay rồi.

" Được rồi, Tình Tình, không cần phải tức

giận nữa?" Mộ Dung Trần trực tiếp đi đến ôm lấy Tình Tình, ra hiệu bằng

mắt ý bảo Thẩm Diệu Dương nên lập tức rời khỏi đó

"Chị, em đi

trước. Anh rể, hẹn gặp lại." Lúc này không đi, thì đợi đến bao giờ? Thẩm Diệu Dương một giây sau lập tức cầm chi phiếu, dùng tốc độ nhanh nhất

biến mất trước mặt bọn họ, trước khi đi còn không quên đóng cửa phòng

lại.

"Mộ Dung Trần, anh buông tôi ra!"

"Tình Tình, không

nên tức giận nữa có được hay không? Là anh không đúng, là anh không tốt, không nên lừa gạt em!" Ôm trong ngực giai nhân đang tức giận, người đàn ông đã biết sai càng không ngừng hôn , dụ dỗ. . . . . .

"Mộ Dung Trần, anh nói đi, anh còn có bao nhiêu chuyện gạt tôi nữa hay sao?"

Tình Tình ở trong lòng rống to ra tiếng. Anh đừng tưởng rằng như vậy là

cô sẽ tha thứ cho anh

"Tình Tình, anh . . . . ."

"Anh

không giải thích được chứ gì? Vậy chính xác là có rất nhiều rất đúng

không? Mộ Dung Trần, anh là tên khốn kiếp! Tại sao lại đối xử với tôi

như vậy? Từ đầu cho đến cuối anh đều một mực gạt tôi, lừa tôi phải xoay

vòng vòng, anh rất vui vẻ đúng không?"

"Tình Tình, anh thật sự không muốn lừa em!" Ai bảo cô lại luôn quật cường như thế?

" Thật không muốn gạt tôi sao? Nếu như thật muốn gạt thì tại sao anh lại

làm như vậy! Chuyện này rốt cuộc anh đã tính toán bao lâu rồi?"

". . . . . ." Anh sao có thể nói, từ hai năm trước lúc ở San Francisco trở lại liền bắt đầu kế hoạch được?

"Cái này, coi như xong đi! Vậy kia là cái gì?" Tình Tình nhìn anh trầm mặc

không nói lời nào, càng thêm tức giận! Đẩy anh ra, giơ túi tài liệu trên tay lên, sau đó ‘ chat’ một tiếng ném lên trên bàn làm việc của anh.

Cô thật rất muốn chính tai nghe được lời giải thích của anh! Xem anh có cái gì tốt để nói!

"A, thỏa thuận li hôn của chúng ta! Thế nào?" Nếu muốn giả bộ, không bằng

liền giả bộ tới cùng đi! Anh làm sao có thể hy vọng xa vời là cô không

có mở ra xem được ! Cô tới công ty tìm anh mục đích không phải là đã

nhìn thấy vật này hay sao?

"Mộ Dung Trần, anh nói cho tôi biết,

đây thật là thỏa thuận li hôn sao?" Quá khinh người rồi! Làm chuyện vô

sỉ quá đáng mà vẫn có thể coi đó là chuyện đương nhiên, Mộ Dung Trần,

anh cho rằng trái đất này chỉ chuyển động xung quanh anh sao?

"Tình Tình, vậy cảm thấy đó là cái gì?" Tình Tình, đến nước này mà em còn

không nhìn thấu lòng của anh sao? Đến tột cùng anh còn phải làm như thế

nào nữa?

"Mộ Dung Trần, anh đi chết đi!" Xé túi tài liệu ra, Tình Tình đem tài liệu bên trong từng tờ từng tờ giơ tới trước mặt của anh,

nhìn hoàn toàn chỉnh tề nhưng thật ra thì chỉ có mấy tờ và tờ cuối là

còn có chữ, còn lại ở giữa đều là giấy trắng, từng tờ giấy trắng kia đều chứng minh một chuyện cười cô là người ngu ngốc như thế nào, còn ngây

ngô ký tên xuống đó nữa.

Bọn họ căn bản cũng không có ly hôn! Nước mắt lại rơi xuống, anh lại dám gạt cô lâu như vậy?

Không trách được, anh lại có thể không để ý gì mà nói nhà Mộ Dung chính là

nhà của cô, không trách được tất cả mọi người đều cho rằng thời gian qua cô chỉ đi du học mà thôi, anh trấn an người của toàn thế giới, duy chỉ

có lừa một mình cô!

"Tình Tình. . . . . ."

" Đừng chạm vào tôi, tôi ghét anh, ghét anh! Tại sao lại muốn gạt tôi? Anh rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện gạt tôi nữa?" Từng chữ từng câu đều là bất mãn và

lên án.

"Tình Tình, nhìn anh." Hai bàn tay thon dài của anh nắm

thật chặt hai vai của cô khiến cho cô không thể động đậy, trong đôi mắt

anh có rất nhiều cảm xúc: "Nói cho anh biết, chẳng lẽ em không có chuyện gì gạt anh sao?"

Anh đã biết cái gì rồi? Đầu óc của Tình Tình đang cuồng loạn rốt cuộc cũng tạm thời bình tĩnh lại.

Có phải anh đã biết chuyện đứa nhỏ rồi hay không? Sao có thể chứ? Nhưng

theo trình độ Thẩm Diệu Dương và anh cấu kết với nhau làm việc xấu lâu

như vậy thì anh thật sự sẽ không biết sao?

Hơn nữa, mấy năm vừa qua anh cũng đã từng đến San Francisco. Tình Tình chợt nhớ tới lời của Thái Chi Lan nói hôm đó.

Nếu như anh đã sớm biết chuyện đứa nhỏ, vậy tại sao vẫn luôn không có lộ

diện? Phải chờ hai năm sau dùng phương thức này để ép cô trở lại?

Nếu như anh thật sự biết cô có con, thì anh có biết thời điểm cô mình sinh

con khổ cực ra sao không? Anh có biết một mình cô vào buổi tối đã khóc

bao nhiêu lần không? Anh có biết, lúc con của bọn họ chào đời cô đã hi

vọng đến cỡ nào rằng có thể cho anh biết bọn họ đã có một đứa bé? Anh có biết, khi con trai lần đầu tiên biết ngồi, biết bò, biết đi cô nóng

lòng muốn chia sẻ với anh ra sao không?

Nếu anh sớm đã biết rõ tất cả, hiện tại tại sao lại dùng giọng như vậy để chỉ trích cô? Cô thật đã chịu đủ rồi !

"Mộ Dung Trần, tôi muốn ly hôn với anh!" Tình Tình dùng sức cắn xuống cổ

tay của anh, khi anh thả ra liền đẩy anh ra bỏ lại những lời này sau đó

lập tức chạy đi.

"Tình Tình. . . . . ." Bà xã đã chạy, đương

nhiên là phải đuổi theo, nhưng điện thoạ