" Âu Thánh Nguyên kéo một tay cô gái trẻ tuổi, cũng
không quan tâm người ta có nguyện ý hay không, "Chúng ta đi làm ấm chăn
thôi."
Mộ Dung Trần đi ra khỏi cửa chính của quán, một trận gió lạnh thổi qua, giúp cho đầu óc anh đang u mê bỗng tỉnh táo lạ thường.
Nhìn một chút đồng hồ trên cổ tay, trời vừa rạng sáng. Buổi tối lạnh như
thế, có một người ngủ chung, lại còn được “làm việc” thì vô cùng tuyệt
diệu.
Anh nên về nhà rồi!
Cũng không biết, sẽ có ai đang chờ anh hay không? Có lẽ chỉ có thể hy vọng xa vời, nhưng có hi vọng luôn là điều tốt!
Taxi đậu trước của lớn nhà Mộ Dung, xe mới vừa dừng lại, Mộ Dung Trần còn
chưa kịp xuống xe, một bóng dáng quen thuộc đã tới giúp anh mở cửa xe.
"Này, đi nơi nào mà về trễ thế?" Là anh hai Mộ Dung Nghiên.
"Anh cũng mới trở về sao?" Sau khi trả tiền xe, Mộ Dung Trần xuống xe đứng
bên cạnh Mộ Dung Nghiên. Nhìn dáng vẻ của anh ta chẳng giống như là đặc
biệt đón tiếp anh, chắc cũng là vừa trở về mà thôi?
"Anh mới đi
xã giao về!" Hai anh em cùng đi vào cửa nhà, vừa đi vừa nói."Mà em đã
biết xảy ra chuyện lớn như vậy, sao lại không về nhà, ông nội và ba mẹ
rất bất mãn, nhưng anh cả đã giúp em giải quyết mọi chuyện rồi. Chính
em nên cẩn thận một chút mà thôi."
"Em biết rồi ạ."
"Đúng rồi, chuyện em năm mất tích có liên quan tới em không?"
"Mộ Dung Nghiên, ngậm miệng thối của anh lại đi!" Đi vào nhà, trong nhà cũng không có ai ngồi đợi bọn họ về, đã trễ thế này, có chuyện gì cũng là đợi ngày mai mới nói.
"Nhị thiếu gia, Tứ thiếu gia, hai cậu đã trở về." Người gác trực đêm thấy
bọn họ trở về, lập tức tới ngay trước mắt bọn họ nhận lấy áo khoác.
"Vợ tôi đâu? Tối nay ăn gì không?" Đưa áo khoác cho người giúp việc, Mộ Dung Trần thuận miệng hỏi.
"Lúc ăn cơm tối chúng tôi đưa cơm lên cho phu nhân, phu nhân có ăn một chút ạ."
Không có hỏi gì nữa, Mộ Dung Trần trực tiếp lên lầu.
Anh cho là anh lên phòng sẽ thấy cô, nhưng trên giường lại trống không
chẳng có ai? Sự phát hiện này khiến lòng Mộ Dung Trần không ngừng lo
lắng, đã trễ thế này cô còn đi đến đâu? Nhìn chung quanh một vòng không
có gặp người nào khác, anh lập tức đi ra khỏi phòng ngủ, bắt đầu tìm
khắp các phòng sách và phòng nghỉ, trong lòng không ngừng rét run, không phải bởi vì đêm rét cắt da cắt thịt mà sợ cô ngủ quên ở sofa nào đó.
Mặc dù trong phòng có khí ấm, nhưng cô cứ mặc đồ ngủ mỏng tanh ngồi ở dưới đất, anh còn cảm thấy lạnh huống chi cô.
Sợ đánh thức cô, anh khẽ bước đến gần. Thấy cô ngồi chồm hổm trước mặt,
nhìn bộ dáng của cô nhất định là khóc không ít, mặc dù ngủ thiếp đi,
nhưng vẫn nhìn được đôi mắt sưng đỏ.
Màn hình máy vi tính trước mặt vẫn chưa tắt, cũng không biết tại sao cô lại ngủ ở chỗ này?
Nhẹ nhàng bế cô lên.
Đang lúc ngủ nửa mê nửa tỉnh, Tình Tình mơ hồ nhận thấy có người ôm lấy
mình, cô không có hơi sức mở mắt ra, sau đó, phát hiện có người đang
dùng lực hôn môi của mình, cô ưm một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn theo bản
năng khẽ giãy dụa.
Cô cũng không quá để ý, cô quá mệt mỏi. . . . . . Nhưng nụ hôn kia càng ngày càng sâu, càng ngày càng nặng. . . . . .
Hơn nữa cắn môi của cô thật là đau!
Tình Tình sắp không thở nổi,
cô mở to hai mắt, vừa vặn là lúc Mộ Dung Trần mở đôi mắt đôi mắt thâm
thúy của mình ra nhìn cô, trong đôi mắt kia lóe ra rất nhiều dục vọng.
Nhìn dáng vẻ của anh, vẫn giày Tây, quần áo lịch sự, nhưng cà vạt đã bị nới
rộng, thùng thình đeo trên cổ, thân thể anh có phần hơi nhếch nhác, đầu
lưỡi nồng nặc mùi rượu. . . . . . Hơn nữa trên người anh giống như có
mùi của cô cô gái khác, rất giống mùi nước hoa phụ nữ.
Đúng vậy,
mùi nước hoa phụ nữ! Anh trễ như thế mới trở về, hơn nữa mang theo mùi
nước hoa phụ nữ cùng mùi rượu ôm cô, hôn cô, điều này làm cho trong lòng cô không khỏi dâng lên một cỗ muộn phiền.
Bây giờ cô cực kỳ ghét anh!
"Thế nào? Không biết anh là ai sao?" Mộ Dung Trần trên cao nhìn xuống, nhìn
chằm chằm người phụ nữ của mình, bộ dạng ngẩn người của cô cũng xinh đẹp lạ thường, thật là mê hoặc người khác mà, hầu kết bỗng nhúc nhích, dục
vọng từ chỗ kín dâng lên.
Nhưng tầm mắt khẽ chuyển, không nhìn anh nữa cũng không nói chuyện với anh.
Ngày hôm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, anh thế nào ngay cả một cú điện
thoại cũng không gọi cho cô, hơn nữa còn ở bên ngoài ăn chơi đến giờ này mới trở về.
Biểu hiện của anh giống như không hề chú ý đến chuyện này.
Anh sẽ không biết, thật ra trong lòng của cô khẩn trương cùng sợ hãi đến cỡ nào đâu. Cô sợ chuyện này sẽ làm nhà Mộ Dung hổ thẹn, mẹ của cô cùng em trai cô cũng bị liên lụy.
Những năm gần đây, cô ở Tiết gia chưa
bao giờ đi tham gia vào các cuộc họp của giới thượng lưu, khiêm tốn tụ
lại, khiêm tốn khép mình, thậm chí cô thà để cho người khác không biết
cô là con gái của Tiết Thiệu Trạch.
Nhưng, hôm nay chuyện đã xảy
ra như vậy, mặc dù cô có thể hỏi tâm không thẹn, nhưng lần đầu tiên đụng phải chuyện như thế, cô rất lo lắng, rất sợ hãi.
Nhờ Thái Chi
Lan phân phó, trừ người giúp việc mang đồ ăn lên cho cô, không có ai
được phép tới quầy rầy cô, cũng không có ai ở trước mặ