pacman, rainbows, and roller s
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322401

Bình chọn: 8.00/10/240 lượt.

béo, uống một hơi rồi tất tả đứng dậy

xách cặp chạy ra bến tàu điện ngầm.

Nhưng phần lớn thời gian, người Pháp thích ngồi rề

rà trong quán nhâm nhi cà phê với mấy viên sôcôla đen hay kẹo truffle mềm, thư

giãn và tán dóc, y như ở Việt Nam.

Những lần rề rà "nhập gia tùy tục" ở những

quán cà phê Paris, tôi thích gọi un noisette, món cà phê giống espresso nhưng

có pha ít kem hay sữa, đơn giản chỉ vì thích được nghe người phục vụ hỏi lại

"Un noisette?" bằng thứ giọng mũi rất đáng yêu của người địa phương.

2g khuya một ngày Paris cuối tuần đẹp trời, sau một

bữa ăn no nê, trong khi chúng tôi nhấm nháp tráng miệng, anh bạn người Pháp tên

Ben gọi một tách cà phê. Thấy tôi tròn mắt nhìn, anh khoát tay: "Không có

cà phê tôi... không ngủ được". Khi được hỏi sao lạ đời quá vậy, Ben cười

"Ở đây ai cũng vậy hết mà!". Quán đông, mãi nửa tiếng sau, anh chàng

phục vụ mới mang cà phê lại, bị cằn nhằn, anh này chỉ nhún vai, cái nhún vai đặc

trưng kiểu Gôloa, với hai vai kéo lên tận mang tai và hai bàn tay ngửa ra, ý

nói "Tôi không biết. Không phải tại tôi". (Nếu bạn muốn thấy cái nhún

vai tương tự, hãy để ý Thiery Henry lúc bị trọng tài thổi phạt khi đá cho

Arsenal). Nhưng tách cà phê sóng sánh thơm phức kia chắc ngon lắm nên Ben không

nhăn nhó nữa, vả lại những anh chàng và cô nàng phục vụ người Paris vẫn nổi tiếng

thế giới vì sự đỏng đảnh.

Tôi trải qua ba tháng uống trà thay cà phê ở xứ

sương mù trước khi đến Ý, "kỳ phùng địch thủ" của Pháp trong việc chiếm

trái tim dân ghiền cà phê. Quả thật, ở quốc gia xinh đẹp này việc uống cà phê

được xem như một môn nghệ thuật. Espresso bạn uống ở khách sạn năm sao nơi khác

có thể được người pha chế lừng danh pha từ máy espresso loại xịn, nhưng tôi mạo

muội nói không thể sánh bằng espresso đậm đặc, đắng và thơm trong tách nhỏ xíu

uống tại một trong những torrefazione bên một cây cầu gỗ với những ngôi nhà kiểu

Phục hưng, do một cô nàng người địa phương tóc đen, mắt cũng đen láy, pha rồi

bưng ra kèm một câu chúc uống ngon miệng bằng tiếng Ý du dương.

(Đặc biệt nữa, nếu không muốn bị dân địa phương cười

thầm, bạn đừng gọi espresso thành expresso, có nghĩa là tàu tốc hành) Nhưng tôi

thấy cappuccino ngon và dễ uống hơn, có lẽ vì loại thức uống này có 1/3

espresso, 1/3 sữa tươi nóng để làm "mềm" bớt vị đắng của cà phê, và

1/3 bọt sữa mịn màng có rắc bột quế hay bột sôcôla xay li ti lên trên. Thức uống

này đã chiếm lĩnh thực đơn từ những quán bar rất "hip" ở trung tâm

Manhattan của New York ồn ào náo nhiệt đến những thị trấn xa xôi quê mùa ở Marốc,

nơi người phục vụ cả đời chưa gặp khách du lịch nước ngoài.

Tôi đo lường sự lịch lãm nổi tiếng thế giới của người

Ý bằng khả năng uống cappuccino rất nhanh nhưng khi uống xong bọt không trắng cả

mép như những "người trần mắt thịt" khác. Du khách đến đây, đặc biệt

là người Mỹ, dù có sang trọng cách mấy cũng hay bị cho là "nhà quê"

vì quen gọi cappuccino sau bữa trưa hoặc bữa tối, mà theo dân địa phương là

không đúng điệu chút nào. Người Ý chỉ uống món này trong bữa sáng hoặc dành thời

gian riêng trong ngày để thưởng thức cappuccino như một món riêng biệt, và đặc

biệt rất chăm chút bọt sữa, không bao giờ hớt bỏ hay khuấy bọt hòa lẫn vào cà

phê vì làm như vậy mất hết "tinh túy" của thức uống này mất rồi.

Nếu quá nhiều caffeine trong cơ thể làm bạn

"tim đập chân run" không còn sức lang thang qua những con phố cổ nhỏ xíu

đáng yêu ở Ý, hãy chuyển sang dùng caffè hag, tức cà phê không có caffeine, hoặc

granita di caffè con panna, tức cà phê nóng pha ít đường, đổ vào khay đá tủ lạnh

qua đêm cho đông lại, khi uống mới bỏ vào máy xay nhuyễn với ít nước rồi rồi đổ

đầy vào ly, phía trên cho thật nhiều kem tươi ngon béo. Những ngày hè nóng nực,

du khách và dân địa phương ngồi lười biếng trong cái nắng tháng bảy đổ lửa của

mặt trời phương Nam, vừa uống món cà phê có cái tên dài ngoằng này vừa nhìn thế

giới chậm chạp trôi qua.

Nhưng "đi uống cà phê" ở Amsterdam lại là

chuyện khác.

Trước khi sang Hà Lan, tôi vẫn biết Amsterdam là một

trong những thành phố "quậy" nhất châu u nhưng không ngờ lại tự do đến

mức này. Thủ đô nhỏ bé này có cả một hệ thống hơn 300 quán cà phê được cấp giấy

phép cho khách mua và hút các loại thuốc phiện nhẹ, cần sa (marijuana, weed,

grass, hash, cannabis). Việc hút những loại ma túy nhẹ đã được chính phủ hợp

pháp hóa từ năm 1976, dĩ nhiên chỉ dành cho người trên 18 tuổi và với liều lượng

dưới 5gr mỗi lần, đặc biệt những quán này không được bán bia rượu hay bất cứ thức

uống có cồn nào khác. Lý lẽ đưa ra nghe chừng cũng khá hợp lý: nếu được phép

hút những loại thuốc phiện nhẹ tại một nơi được quản lý đàng hoàng, sẽ không ai

ra đường mua những loại ma túy gây nghiện nặng như heroin hay cocaine của những

kẻ buôn bán bất hợp pháp, bằng chứng là tỉ lệ người nghiện ma túy ở Hà Lan luôn

ít hơn gấp nhiều lần so với Mỹ và nhiều nước khác.

Nhưng trộm nghĩ những điều luật tương tự chỉ có thể

được áp dụng ở những nơi ý thức thật sự cao mà thôi, nếu không rất dễ biến

thành con da