cho nên nơi này cũng giống bất kỳ các nhà tù khác, tràn ngập không khí tuyệt vọng cùng hơi thở chết chóc.
Nhan Tiểu Sắc vốn tinh nghịch, hoạt bát, cặp mắt tròn to lúc nào cũng tràn ngập sức sống lúc này lại chán nản nhìn mấy con kiến đang di chuyển loạn xạ trong Cửu Cung trận. Cho dù tinh thông kỳ môn độn giáp, ngũ hành thuật số thì sao? Nàng cũng giống nhau, đều bị người ta nhốt trong nhà lao không thấy ánh mặt trời này.
Lúc này đây nàng rất nhớ sư tỷ, rất kỳ lạ là không phải nhớ sư phụ, rõ ràng sư tỷ ở cùng nàng thời gian không dài, lâu thật lâu sư tỷ mới trở về một lần, sao lại làm cho nàng nhớ sư tỷ đến vậy?
Nhan Tiểu Sắc lại nhăn mày, hoàng hậu cũng thật kỳ quái, vì sao nhất định bắt nàng phải giúp Cửu công chúa cải mệnh? Cho dù nàng có năng lực làm cũng không thể giúp được, như vậy là nghịch ý trời. Không chỉ vì cấm kỵ lớn nhất của Thiên Cơ Môn là cãi thiên mệnh, mà nàng cũng không có bản lĩnh để làm chuyện đó.
Trong mắt nàng chợt xuất hiện một vạt áo màu vàng làm nàng kinh ngạc ngẩng đầu
“Sư tỷ” không che giấu được sự vui mừng, nàng nhảy vọt đến, ôm lấy người vừa tới.
“Sư tỉ, ngươi làm sao có thể tới nơi này?” Di, sư tỉ làm sao có thể mặc trang phục thái giám ?
“Ngươi lại vì sao lại ở chỗ này?” Vong Thu nhẹ nhàng bâng quơ hỏi lại.
“Ta bị người bắt vào.” Nhan Tiểu Sắc vừa mới vui vẻ lại xuất hiện vẻ uể oải.
“Ta là đến giúp ngươi đi ra ngoài .”
Nhan Tiểu Sắc hoài nghi nhìn nàng,“Cướp ngục?”, vậy mới có thể giải thích vì sao sư tỷ lại mặc trang phục thái giám và có mặt ở đây
Vong Thu không có trả lời nàng, chính là xoay người đi ra ngoài.
“Sư tỷ–”
“Nếu thật sự thích nơi này, ngươi tiếp tục đợi đi.” Nàng chưa bao giờ miễn cưỡng người khác, nhất là đối tượng lại là Nhan Tiểu Sắc.
Không khí bên ngoài Thiên Lao mới mát mẻ làm sao, cây cỏ bên ngoài Thiên Lao mới xanh tốt làm sao…hiện giờ Nhan Tiểu Sắc thấy hết thảy vạn vật bên ngoài Thiên Lao đều rất tốt đẹp và rất tưởng niệm.
“Thiên Lao cũng không phải mỗi người muốn vào là có thể .”
Nhan Tiểu Sắc vẻ mặt hồ nghi nhìn sư tỉ,“Sư tỉ, ta cảm thấy ngươi đang hâm mộ ta?” Thật sự, nàng có thể dùng chính đầu của mình thề.
Vong Thu ném cho nàng một cái cười nhạt “ đúng nha”. Hâm mộ người nào đó có số phận tốt, vừa ra khỏi sư môn đã được hoàng hậu “mời” vào hoàng thành, khắp thiên hạ chắc chỉ có vài người a.
“Sư tỷ làm sao có thể biết ta ở Thiên Lao?”
“Thiên hạ không thể không có gió lùa tường” (ý nói là không có việc gì mà không bị rò rỉ)
Huống chi chỉ cần sư tỷ muốn biết, chắc chắn nàng sẽ tra ra. Nhan Tiểu Sắc hiểu được, cũng cảm thấy an tâm hơn.
“Ngươi không cần lo lắng chuyện này.”
“nói cùng đúng” mặc kệ thế nào, sư tỷ tuyệt sẽ không để có chuyện xảy ra, Nhan Tiểu Sắc phi thường tin tưởng vững chắc điều này.
“Kia còn không mau đi?”
Nhan tiểu sắc gãi đầu, có điểm không tốt lắm ý tứ nhìn Vong Thu liếc mắt một cái,“Cái kia…… Sư tỉ, sư thúc có phải hay không đã chết?”
Vong Thu mâu quang lóe lóe, chậm rãi gật đầu,“Đã chết.”
“Khó trách sư phụ ở am lý làm tế đàn.”
Nhan Tiểu Sắc đi được hai bước, như nghĩ ra cái gì chợt quay đầu lại “ ta có thể được đi xem sư tỷ phu không?”
Vong Thu nhíu mày, không nói gì, xoay người hướng cửa cung đi tới. Nhìn sư tủ biến mất ở cửa cung, Nhan Tiểu Sắc thì thào “ ta cũng không thể…”
Hậu cung tranh đấu so với chiến trường còn khốc liệt, tanh máu hơn, có thể một lúc này đang ở trên cao nhưng ngay sau đó đã bị đánh rớt xuống đánh cốc, tính mạng cũng không chắc giữ được.
Cũng trong một góc ẩm ướt, bẩn thỉu của Thiên Lao, một người cũng mặc trang phục thái giám như Vong Thu, điểm khác biệt là khuôn mặt sau khi tẩy đi lớp trang lộ ra vẻ già nua.
“Ta sai lầm rồi.”
Vong Thu không nói gì, nàng biết chính mình không cần nói chuyện.
“Ngươi luôn luôn chờ ta động thủ, là ta chính mình thiếu kiên nhẫn.”
Vong Thu nở nụ cười, nhưng vẫn là không nói gì.
“Ngươi tự cho mình một lý do để buông tha ta, lại cho ta một lý do để rat ay”
Nàng vẫn là cười nhạt
“Ngươi có thể dễ dàng giết chết ta, nhưng ngươi cho rằng như vậy rất tiện nghi ta .”
Quả thật rất tiện nghi .
“Vì vậy ngươi làm cho ta bất ổn ngày đêm, sống trong sự sợ hãi bị người trả thù”
Nàng cũng đã từng phải sống như vậy, ngày ngày đêm đêm thấp thỏm, lo âu, sợ hãi. Nàng chỉ là đáp lễ lại mà thôi.
“Nếu ta không đi bước này, tuy rằng như trước bất an, như trước sợ hãi, nhưng là bọn họ không có việc gì.”
“Đúng.” Nàng thực khẳng định trả lời.
“Cho nên ta sai lầm rồi.”
Vong Thu trên mặt tuy có cười, ánh mắt cũng là lạnh như băng .
“Trong cuộc tranh giành này, ta xem giống như thắng nhưng kỳ thật lại thua thê thảm”, đáng tiếc nàng hiểu ra đã quá trễ, nếu không cũng không làm liên lụy gia tộc.
“Này dịch sau vị chi tranh, ta xem giống như thắng, kỳ thật lại thua thê thảm.” Đáng tiếc nàng ngộ đạo quá trễ, không công liên luỵ gia tộc.
“Đi hảo.” Vong Thu lạnh lùng buông hai tiếng.
“Không thể buông tha nàng sao?” Phế hậu bổ nhào vào hàng rào phía trước.
Vong Thu ở ngoài cửa ngừng lại,“Trảm thảo trừ căn là ngài dạy ta .”
Chậm rãi quay đầu, Vong Thu lại tiếp “ ngươi