i nữ nhi vỗ ngực bảo đảm. "Ta nói này Đỗ
trang chủ, ta đây hào phóng, ngươi không cần đưa ta mấy lọ rượu thuốc?"
"Đó là điều đương nhiên." Đỗ Trọng Khang mỉm cười gật đầu đồng ý. "Người là mẹ của Mai Mai , muốn bao nhiêu có bấy nhiêu."
"Thật sự là quá tốt rồi! Vậy ta cũng có thể ở lại chỗ này chứ?" Mai đại nương đối với Đỗ Trọng Khang mỉm cười nịnh hót.
"Đương nhiên là không có vấn đề." Đỗ Trọng Khang vẫn là bộ mặt mỉm cười.
"Quá tuyệt vời!" Mai đại nương thiếu chút nữa là nhảy dựng lên hoan hô. "Tuyết Nhi, đây thật là chuyện tốt!"
"Mẹ. . . . . ." Mai Phượng tuyết chỉ cảm thấy bị mẫu thân làm cho đầu óc chao đảo.
Lúc này mọi người phải nên rất bi thương chứ, canh giữ nghiêm ngặt ở mọi
nơi, phải chờ hoàng thượng tới bắt chúng ta chặt đầu chứ?
Tại sao nàng nhìn thấy hoàn toàn không phải như thế?
Nếu nói là mẹ đang gượng cười thì thật ko phải, mẹ cười tươi đến thế kia
mà, hơn nữa A Khang cũng có bộ dạng giống như mẹ, điều làm nàng cảm thấy tức giận vô cùng. Mặc dù nàng ko sợ chết, nhưng quá bình thản đến mức
này thì...! Bọn họ có hơi lạc quan quá hay ko? "Các người thật không cảm thấy rất kì quái sao?" Mai Phượng Tuyết nhìn nhìn
hai người trước mặt quá mức vui vẻ, buồn bực nhíu mày.
Tiểu
Thiện, mẹ, Đỗ bá bá, A Khang bốn người cư nhiên có thể kéo nàng đi uống
rượu mua vui —— dĩ nhiên, nàng không thể uống rượu, nàng phải lấy trà
thay rượu —— điều này thật sự là một chuyện vô cùng kì quái! Rõ ràng
hiện tại mọi người phải rất buồn bã và thê lương mới phải!
"A
Khang!" Nàng đầu tiên hỏi Đỗ Trọng Khang. "Chàng sắp cùng ta đi Hoàng
Tuyền rồi, không phải chàng nên cùng ta ưu tư hay sao? Tại sao lại có
tâm tư uống rượu mua vui ở chỗ này ?"
"Còn mẹ nữa!" Con mắt
chuyển sang mẹ nàng."Người cũng phải bồi nữ nhi đi gặp Diêm La, người
thật sự không sợ sao? Người không phải nên về nhà thông báo với các tỷ
muội chuẩn bị hậu sự sao?" Về phần Đỗ bá bá, con của ngài sắp chết, ngài có thể bị giết, ngài cũng ko quá đau buồn vì ngài chỉ biết có rượu,
nhưng như vậy cũng ko nên...!" Mai Phượng Tuyết bất chấp tất cả, nổ súng toàn diện.
"Còn có tiểu Thiện, ngươi từ lúc nào cũng trở nên ko sợ chết vậy?" Mai Phượng Tuyết cuối cùng hỏi đến tỳ nữ bên cạnh mình.
"Mai Mai, nàng nên tỉnh táo một chút." Đỗ Trọng Khang ôm nhẹ nàng, mắng,
được ôm như vậy mặt nàng đỏ tới mang tai, biết nàng hiện tại rất hoảng
hốt, hắn ko nên nhân cơ hội này trêu chọc nàng, hắn sẽ cảm thấy thật có
lỗi, "Vô luận như thế nào, cuộc sống của chúng ta đều đã định, sống vui
vẻ được ngày nào thì nên tận hưởng hết mới đúng, ko phải sao?"
"Điều đó không sai. Nhưng mà ——" nhưng là bọn họ không nên quá khoái trá như
vậy? Mai Phượng Tuyết còn chưa nói hết lời, Mai đại nương đã đến trước
mặt nàng.
"Đúng vậy đúng vậy! Dù sao mọi người đều sẽ chết, vì
vậy nên sống vui vẻ hết những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời, ko phải sao? Thay vì cả ngày ủ rũ cúi đầu, ko bằng vui vẻ sống qua ngày." Mai
đại nương mỉm cười với nữ nhi, khuyên nhủ.
"Vấn đề là ——" mọi người quá vui vẻ? Mai Phượng Tuyết lời còn chưa nói ra, Đỗ Phụ liền cắt đứt.
"Thả lỏng đi, uống một ly rượu sau đó tâm tình con sẽ rất khá!" Đỗ Phụ nâng
chén bưng đến trước mặt nàng, đồng thời bị tiểu Thiện cùng Đỗ Trọng
Khang ngăn lại.
"Tiểu thư, dù sao đều phải chết, như vậy mặt mày ủ ê làm cái gì?" Vào lúc này, tiểu Thiện lên tiếng."Cao hứng cũng là một
ngày, mất hứng cũng là một ngày."
"Các ngươi cũng không hiểu cả!" Mai Phượng Tuyết đột nhiên khóc thành tiếng, sau đó chạy đi.
Tất cả mọi người lập tức muốn đứng dậy đuổi theo nàng, một cánh tay ngăn mọi người lại. "Ta đi là được rồi."
Là Đỗ Trọng Khang. Cạnh môi hắn lộ ra một nụ cười nhạt, đứng dậy đuổi theo nữ nhân của mình.
Thấy Đỗ Trọng Khang đã ra tay, mọi người lại yên lòng ngồi xuống, tiếp tục uống rượu mua vui. . . . . .
"Mai Mai, nàng đến tột cùng muốn thế nào?" Đỗ Trọng Khang rất nhanh đuổi
theo nàng, ôm nàng vào trong ngực, vừa đau lòng vừa thương tiếc nhìn
nàng.
"Các người toàn bộ không hiểu!" Mai Phượng Tuyết khóc vô
cùng thương tâm không dứt. "Các người tại sao lại vô tâm đối với việc
sinh ly tử biệt đến như vậy?"
"không phải ta đã nói rồi sao?" Đỗ Trọng Khang nhíu mày, bắt đầu hoài nghi mình có phải đã chọc nàng quá đáng.
Hắn có nên nói cho nàng biết, bọn họ căn bản sẽ không bị chém đầu?
"Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà chàng không biết. . . . . . Ô. . . . . . Người
ta không phải là không sợ chết, người ta căn bản cũng không muốn chết!"
Mai Phượng tuyết cuối cùng nói ra băn khăn trong lòng nàng.
"Căn bản cũng không muốn chết?" Đỗ trọng Khang chân mày nhíu chặt. "Đây là ý gì?"
"Chàng cũng không hiểu!" Mai Phượng Tuyết thút tha thút thít rơi lệ. "ta còn
chưa yêu sâu đậm, bây giờ phải chết. . . . . . Bất kể có được đầu thai
hay ko ta cũng ko cần!"
Thì ra đây là nguyên nhân thầm kín của
nàng. . . . . . Đỗ Trọng Khang trong lòng hung hăng muốn nhéo nàng một
cái, ôm nàng vào trong ngực thật chặt.
"Ta không muốn chết. . . . . . Cùng chàng ở chung ta rất vui, ta càng không muốn chết. . . . . .
Chàng biết k