ng hạ lệnh hôn mê cô ấy,
mới có thể thuận lợi đưa cô ấy về.” (Vô–^—Ảnh—–Các—–/)
“Tôi không cần người phụ nữ của tôi như
một khúc gỗ trên giường, làm cho cô ấy tỉnh lại, hai giờ sau tôi sẽ
đến.” Nói xong, Hắc Lạc Kiệt xoay người bỏ đi, ném lại vấn đề để bọn họ
xử lý.
Đồng Thiệu Vĩ thấy bang chủ ra khỏi
phòng, chợt đánh Tiết Trấn Kỳ một đấm, Tiết Trấn Kỳ không phòng bị nhận
trọn một đấm, nổi giận gầm lên một tiếng rồi lập tức lao vào, không đến
20 phút, trên người hai người đều đầy vết thương.
“Hai vị phó bang chủ, bớt bực đi thôi!
Mệnh lệnh của bang chủ nên xử lý như thế nào ạ?” Vệ sĩ rảnh rỗi mở miệng xin chỉ thị, cũng không muốn bọn họ còn chưa làm gì đã đánh chết đối
phương, đến lúc đó người rắc rối sẽ là anh. (Vô–&—Ảnh—–Các—–/)
Đồng Thiệu Vĩ tao nhã phủi âu phục, không thú vị nói: “Loại vấn đề này nên xin chỉ thị của hữu phó bang chủ, dù
sao loại chuyện mờ ám này anh ta giỏi nhất.”
“Cậu nói cái quái gì thế, bại hoại như cậu thì nhã nhặn lắm đấy, còn dám nói tôi.” Tiết Trấn Kỳ cười nhạt với lời của anh.
“Ít nhất còn hơn cậu nhiều.”
“Mẹ kiếp, còn muốn so nữa à?” Tiết Trấn Kỳ nắm tay lại, chuẩn bị ký Đồng Thiệu Vĩ một cái.
“Hai vị phó bang chủ, mệnh lệnh của bang chủ chỉ còn lại nửa tiếng ạ.” Vệ sĩ sốt ruột kêu lên.
Đồng Thiệu Vĩ nhìn vào gương trang điểm, cầm giấy lau vết máu cẩn thận, “Bang chủ có nói chuyện này tôi phụ trách à?”
“Không.” Anh không thể không thừa nhận bang chủ cũng không nói chuyện này do ai phụ trách. (Vô—–Ảnh–^—Các—–/)
“Vậy liên quan gì đến tôi? Tôi còn phải
đến Đài Bắc chủ trì hội nghị, không tiếp!” Đồng Thiệu Vĩ định bỏ đi, lại bị anh giữ chặt lại.
“Vậy chuyện này do ai phụ trách?” Loại
chuyện này anh cũng không muốn phụ trách nhé! Anh chỉ là cận vệ, không
xử lý loại chuyện này. ánh mắt chuyển đến Tiết Trấn Kỳ.
“Nhìn tôi làm gì? Không nghe thấy bang
chủ nói tôi đi phá sòng bài à, ông đây không rảnh nói chuyện tào lao với cậu!” Tiết Trấn Kỳ nói xong liền đi ra ngoài cửa, rồi cũng bị giữ chặt
lại. (Vô—#–Ảnh—–Các—–/)
Mỗi tay cận vệ kéo một phó bang chủ, cầu xin nói: “Vậy rốt cuộc phải làm sao bây giờ?”
“Tôi đoán, Bạch Sấu Hồng chắc không đến một giờ sẽ tỉnh lại.” Nói xong, Đồng Thiệu Vĩ kéo tay anh ra nhanh rời đi.
“Thằng nhóc, bằng cậu cũng muốn ngăn tôi
à?” Tiết Trấn Kỳ tôn trọng bạo lực hai ba quyền liền đánh anh ngã xuống
đất, dùng hết cả những xui xẻo ban nãy của anh đánh lên người anh ta.
Anh không quan tâm đến đau đớn, nhanh chóng chạy vội tới cửa lớn ngăn hai người lên xe, “Tôi rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?”
Đồng Thiệu Vĩ cười nhẹ, “Nhóc, chuyện của phụ nữ từ trước đến nay do ai phụ trách thu xếp?”
Anh nảy ra ý kêu lên: “Vương Đại!” Vương Đại bị cận vệ của Hắc Lạc Kiệt
triệu đến lập tức xử lý chuyện của Bạch Sấu Hồng, khi anh ta nhìn chằm
chằm người con gái ngủ say trước mắt, không khỏi cau mày. Theo kinh
nghiệm nhiều năm của anh ta, loại phụ nữ này làm sao có thể được bang
chủ yêu thích.
Anh không hài lòng nói với cận vệ “Cô này là ai? Mặt chả đẹp, dáng chả ngon, để tôi đổi người khác.”
”Cô ấy do hai vị phó bang chủ đưa tới,
bang chủ dặn dò không muốn người phụ nữ của người như khúc gỗ trên
giường, cậu nghĩ cách giải quyết vấn đề này, bang chủ ước chừng sẽ đến
sau 40 phút nữa.” Sau khi nói xong anh lập tức rời đi, thân là vệ sĩ
không thể rời khỏi cạnh đại ca lâu được.
(Vô—–Ảnh—–Các—-1-/)
Vương Đại biết người phụ nữ này do hai
phó bang chủ đưa tới, cũng không dám nhiều lời, vội vàng ra lệnh cho nữ
giúp việc giúp đỡ đưa Bạch Sấu Hồng hôn mê vào phòng tắm rửa, sau đó đặt lên giường.
Không muốn cô gái này như khúc gỗ trên
giường, đây với Vương Đại mà nói chẳng phải chuyện khó, chỉ cần cho cô
số lượng thuốc kích thích vừa phải, sẽ mặc người đàn ông tùy ý, cũng sẽ
yêu cầu đòi hỏi nhiều sự chăm sóc hơn.
Vương Đại lộ ra nụ cười đắc ý, lấy ra một viên thuốc giao cho nữ quản gia, nữ quản gia và nữ giúp việc nâng Bạch
Sấu Hồng dậy, sau khi cho uống xong, mọi người lập tức rời khỏi thuê
phòng.
******
Hắc Lạc Kiệt lấy tay mở cửa phòng ra, anh mặc áo đen, bước nhanh đến bên giường, mắt sáng như đuốc đánh giá Bạch
Sấu Hồng trên giường.
Qua nửa ngày, anh khom người nhấc khăn
mỏng ném sang một bên, ánh mắt như lửa nhìn chằm chằm thân hình tuyệt
đẹp không một mảnh vải.
Vốn cảm thấy cô có chút mảnh mai, nhưng
khi thân hình trắng nõn không tỳ vết của cô hiện ra trước mắt anh, anh
vô cùng vừa lòng nhìn cảnh đẹp trong mắt. (Vô—–Ảnh—–Các–2–/)
Lông mi dài, cân xứng với cái miệng nhỏ
hồng làm người ta muốn âu yếm, bộ ngực tuyết trắng đầy đặn làm cho người ta khát vọng, bụng phẳng, đùi ngọc thon dài, còn có nơi thần bí làm cho người đàn ông cảm thấy hưng phấn kia, không khỏi khiến anh xem đến ngây ngốc.
Hắc Lạc Kiệt vội cởi áo trên người, lộ ra thân hình nam tính rắn chắc, ôm chặt thân thể mềm mại của cô, cúi đầu
đoạt lấy vị ngọt từ đôi môi đỏ mọng.
Anh không khách khí cạy mở cánh môi cô ra, nếm rượu ngon ở môi cô, anh đã hoàn toàn bị khơi ngọn lửa dục vọng.
Bạch Sấu Hồng mơ mơ màng màng tỉnh lại,
thần trí như đi ra từ trong sư