đến nay vẫn không có tin tức, làm cái đại lão Hắc
gia nóng ruột. ^Vô*Ảnh&Các^*&&*
Ngay khi
Đồng Thiệu Vĩ đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, Vương Đại Liên
chuyên thu xếp phụ nữ cho bang chủ vọt vào, sợ tốc độ hơi chậm phải về
nhà nhặt xác của người nhà. Ai chẳng biết hữu phó bang chủ là phần tử
nổi tiếng nóng nảy, lại to gan lớn mật, không có chuyện gì là anh không
dám làm.
“Hữu phó
bang chủ, không biết thuộc hạ làm sai chuyện gì? Xin phó bang chủ tha
mạng!” Trong lòng Vương Đại Liên run sợ cầu xin tha thứ, để Tiết Trấn Kỳ có thể cho đường sống. “Tôi hỏi cậu, bang chủ gần đây có hài lòng với
người nào hay không?” Tiết Trấn Kỳ bực bội hỏi. Đúng là do thằng nhóc
này thu xếp chuyện không tốt, khiến lòng bang chủ sinh bất mãn.
$Vô&Ảnh*Các#&&
“A? Bang chủ không hài lòng chuyện em thu xếp ạ?” Vương Đại sững sờ hỏi lại.
“Bang chủ
vừa rồi hạ lệnh: Đưa người phụ nữ kia đến cho tôi!’ cậu nghĩ đây là ý
gì? Có phải người phụ nữ cậu tìm có vấn đề gì không?” Tiết Trấn Kỳ thật
muốn đá tên vô dụng này ra ngoài, đỡ phải chướng mắt.
“Đưa người
phụ nữ kia đến cho tôi!” Vương Đại ngơ ngác lặp lại một lần, tiếp theo
dùng sức lắc đầu, “Hữu phó bang chủ, em thật sự không biết mà! Cứ hai
ngày em lại đưa chân dài đến cho bang chủ, mỗi lần đều là những cô gái
khác nhau, bang chủ cũng chưa từng yêu cầu người phụ nữ nào đến lại lần
nữa! Em thật sự không rõ người phụ nữ kia là ai?” (::/::)
“Không biết? ! Cậu là cái thứ gì vậy!” Tiết Trấn Kỳ trong cơn giận dữ xắn tay áo
lên, muốn trút một bụng lửa trên người tên khốn này. “Cậu đủ rồi!” Đồng
Thiệu Vĩ không phải là xin cho Vương Đại, nếu không phải chuyện của bang chủ, sinh tử của anh ta chẳng quan hệ với anh. Anh lạnh lùng hỏi: “Bang chủ gần đây không có yêu cầu gì đặc biệt sao?”
Vương Đại lắc đầu nói: “Bang chủ cũng không yêu cầu loại phụ nữ nào.”
“Đi xuống đi.”
“Vậy người nhà của em…”
Tiết Trấn Kỳ giận dữ gào thét: “Cậu lại không cút đi cho tôi, tôi lập tức phái người làm thịt bọn họ!”
Tiếng anh chưa dứt, Vương Đại lập tức lao ra ngoài, một giây cũng không dám nhiều lời.
Đồng Thiệu
Vĩ lại day huyệt thái dương, thầm nhớ lại những năm gần đây có người phụ nữ nào từng có quan hệ đặc biệt với bang chủ. Ngay khi anh nghĩ đến đầu nổ tung, trong đầu rối loạn bỗng chợt lóe linh quang ——
Có rồi! Anh rốt cục nhớ ra một người duy nhất kia.
Trời ơi! Anh làm sao có thể quên cô ấy chứ?
Anh đột nhiên đứng thẳng người, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý, “Tôi biết là ai rồi.”
“Xin tả phó bang chủ chỉ rõ.” Vệ sĩ vội vàng nói
“Bạch Sấu Hồng!” Giọng anh rõ ràng phun ra ba chữ này.
“Bạch Sấu Hồng?” Vệ sĩ vẫn ngô nghê.
Tiết Trấn Kỳ gầm rú giống như thấy quỷ nói: “Bạch Sấu Hồng? ! Làm sao có thể là cô ta?”
Ba mươi năm, Hắc Lạc Kiệt chưa bao giờ có tình cảm đặc biệt với phụ nữ, bao gồm cả mẹ anh.
Vừa sinh ra anh đã gánh vác sứ mệnh kế
thừa Hắc gia, sau một tuổi liền cắt đứt tất cả liên hệ tình thân với mẹ, bắt đầu nhận chương trình huấn luyện nghiêm khắc, mẹ anh lấy chồng là
người gia trưởng, không dám nói lời phản đối với quyết định của chồng.
(Vô_Ảnh_Các_/)
Mười năm trước, tả hữu phó bang chủ và
Hắc Lạc Kiệt đi xử lý chuyện quan trọng, lại phải dừng xe ở một con
đường tắt, vì ở phía trước có hai phe đang ẩu đả.
Bọn họ cũng chẳng có hứng thú với chuyện đánh nhau trẻ con này, chỉ lẳng lặng chờ đợi bọn họ phân thắng bại.
3 phút trôi qua, phe thắng lợi kiêu ngạo dùng sức đá đạp vài cái với phe thua trận, lập tức cười rời đi. ?/)
Đám người đánh thua chật vật đứng lên,
Bạch Chí Quần đi trước cầm gậy gõ, khó chịu nhìn về BMW dừng ở bên, hai
mắt lộ ra hơi thở tàn bạo.
“Nhìn cái gì vậy, chưa từng thấy à?” Nói xong, gậy gỗ trong tay anh ta dùng sức đập về phía BMW, nhất thời tạo thành vết lõm.
Tiết Trấn Kỳ ngồi trước giận dữ mở cửa
xuống xe, bọn họ vốn không để ý đến những thằng nhóc này, nhưng chúng
dám can đảm khiêu khích thậm chí ra tay, dù thế nào anh cũng phải cho
chúng một bài học.
“Muốn chết à?”
“Bằng mày cũng đáng á?” Bạch Chí Quần ngang ngược nói, ánh mắt cực kì khinh thường nhìn anh. (Vô—–Ảnh—–Các—–/)
Tiết Trấn Kỳ liếc xéo anh ta một cái, “Đánh thua người ta còn dám kiêu ngạo như vậy.”
“Không cần nói nhiều như vậy, muốn đi qua đây, để lại tiền mua đường đi!” Bạch Chí Quần làm rõ ý đồ của anh ta,
hôm nay phe mình tổn thất trầm trọng, nếu không tìm dê béo kiếm ít tiền, tiền thuốc men của họ phải lấy ở đâu đây?
“Muốn tiền, vậy phải xem nhóc có bản lĩnh không.” Tiết Trấn Kỳ vừa nói vừa sắn tay áo, thiên tính khát máu bắt
đầu lên men trong cơ thể. ===Vô==Ảnh===Các>
“Còn phải nhìn xem nhóc còn mạng không.”
Đồng Thiệu Vĩ cũng xuống xe, ngồi xe lâu làm cho người ta eo mỏi lưng
đau, anh cũng muốn vận động gân cốt, giáo huấn tên nhóc sinh sau này
cũng là vận động không tồi.
“Nói lời tạm biệt còn quá sớm, ra tay
đê!” Bạch Chí Quần căn bản không tin hai người đàn ông trước mắt này rất lợi hại, tốt xấu gì anh còn có hơn mười thủ hạ.
“Bang chủ?” Hai người cung kính xin chỉ thị.
“Phế chúng đi!” Hắc Lạc Kiệt lạnh lùng
như dao, dướ
