Insane
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214254

Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.

sinh đi nhiều thứ, có khi phải đổi bằng máu và nước mắt của mình.

………………………..

Tố Nga ngồi chờ Tú Linh suốt từ đầu tiết học cho đến tận lúc ra chơi,

cũng không thấy Tú Linh quay lại, đã sốt ruột đi qua đi lại trên hành

lang, thậm chí còn chạy cả ra cổng, cố tìm hình bóng nhỏ bé của Tú Linh

giữa dòng người đi qua đi lại.

Làm bạn với nhau gần hai năm kể từ lúc bắt đầu học đại học sư phạm năm

nhất, Tố Nga biết Tú Linh là một cô gái ngoan hiền, dễ thương, vui tính, sống chan hòa và thân ái với bạn bè, đi học đầy đủ, chăm chỉ chép bài,

không mấy khi nghỉ học, và đặc biệt không bao giờ bỏ dở ngang buổi học

để đi chơi.

Linh cảm trong chuyện này nhất định có điều gì đó không ổn, lại chứng

kiến màn bắt người quá mức sống động, khiến người khác vừa hồi hộp lo sợ lại vừa phấn khích muốn hét ầm lên vào buổi sáng, Tố Nga không còn chần chờ thêm được nữa.

Thư Phàm thường xuyên đến trường đại học sư phạm rủ em gái đi ăn cơm

trưa, nên Tố Nga quen thân với Thư Phàm, cả hai trao đổi số điện thoại

di động với nhau, thường xuyên gọi điện trò chuyện. Tố Nga coi Thư Phàm

là chị gái của mình.

Nay Tú Linh bị bắt đi đâu không rõ, là bạn thân, lại coi chị em Thư Phàm là người thân trong gia đình, Tố Nga không thể không lo cho sự an toàn

của Tú Linh.

Tố Nga run run lôi điện thoại trong túi quần ra, tay bấm số điện thoại

di động của Thư Phàm, lòng cầu mong là Thư Phàm không tắt nguồn, hay

đang bận không thể nhận cuộc gọi của mình.

………………………

10 giờ 45 phút sáng, tại bệnh viện Gia Long.

Thư Phàm xếp gọn chồng hồ sơ bệnh án của bệnh nhân trên bàn, quẹt mồ hôi trán. Mặc dù hơi mệt nhưng nụ cười tươi rói vẫn nở trên môi, Thư Phàm

xoa bụng, cơn đói đang hành hạ dạ dày, lúc này Thư Phàm muốn tìm thứ gì

đó ăn để lót dạ.

“Thư Phàm ! Em đi nghỉ ngơi đi, em đã làm việc suốt từ sáng đến giờ

rồi.” Bác sĩ Phương, hơn 30 tuổi, tốt bụng nhắc nhở Thư Phàm.

“Vâng, cảm ơn chị.” Thư Phàm tươi cười, hạ giọng nói lời cảm ơn bác sĩ Phương.

“Mấy ngày vừa qua, em đi đâu, mà hôm nay mới thấy em đi làm ?” Bác sĩ Phương điền thông tin vào một tờ giấy đặt trên mặt bàn.

“Em bận việc cá nhân.” Thư Phàm cười khổ, không ngờ sự biến mất của mình lại có nhiều người hỏi thăm và quan tâm đến như thế. Được mọi người chú ý đến sự biến mất của mình, Thư Phàm rất vui, nhưng sự quan tâm quá mức và bị đặt cho vô số những câu hỏi, giống như hỏi cung khiến Thư Phàm

bực mình không ít.

“Em nghỉ việc để đi chơi với người yêu đúng không ?” Bác sĩ Phương nheo mắt, trêu Thư Phàm.

“Chị…” Thư Phàm lắc đầu chịu thua, không muốn đối đáp lại sự trêu chọc của bác sĩ Phương.

“Sao thế, chị đã nói đúng rồi phải không ?” Bác sĩ Phương vừa cười vừa nháy mắt với Thư Phàm.

Thư Phàm mím môi, trừng mắt nhìn bác sĩ Phương.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của bác sĩ Phương và Thư Phàm.

Sáng nay Hoàng Tuấn Kiệt đã đưa cho Thư Phàm một chiếc điện thoạI Apple

iPhone 4 White - 32GB trí giá gần 20 triệu đồng. Lúc cầm chiếc điện

thoại màu xám bạc trên tay, Thư Phàm gần như tắt thở, nghiến răng nghiến lợi mắng Hoàng Tuấn Kiệt khoa trương tặng cho mình một chiếc điện thoại quá đắt tiền. Lẽ ra khi được tặng một món quà có giá trị như thế, Thư

Phàm phải vui mới đúng, nhưng đằng này Thư Phàm chẳng những tức giận

mắng Hoàng Tuấn Kiệt, hơn nữa còn muốn đánh hắn một trận nhừ tử. Nếu nói Thư Phàm ngu ngốc và không biết điều cũng không có gì sai.

Chiếc điện thoại cũ tuy bị giẵm nát, nhưng sim vẫn không bị ảnh hưởng

gì. Trong sim lưu giữ nhiều số điện thoại của bạn bè và người thân, nên

Thư Phàm tiếp tục dùng số cũ.

Nhìn số điện thoại của Tố Nga hiện lên trên mà hình, tâm trạng bực bội của Thư Phàm dần thả lỏng.

“Chào em gái !” Thư Phàm hít một hơi thật sâu, điều hòa hơi thở, để không bộc phát tức giận mắn oan người vô tội.

“Chị Thư Phàm ! Tú Linh có đến bệnh viện tìm chị không ?” Tố Nga run giọng hỏi nhỏ.

Thư Phàm cau mày, mặt biến sắc: “Tú Linh không phải đang học cùng với em ở trường đại học sao ?”

“Sáng nay bạn ấy có đến lớp, nhưng ngay sau đó đã đi rồi.”

“Em bảo sao ?” Thư Phàm đứng bật dậy, miệng kích động nói to, “ Tú Linh đã đi rồi ? Nó đi đâu, đi với ai ?”

“Em cũng không biết nữa.” Tố Nga mắt đỏ hoe, khụt khịt kể cho Thư Phàm

nghe, “Sáng nay bạn ấy được một người đàn ông đi ô tô màu xám đưa đi

học, em gặp bạn ấy ở cổng trường, sau đó cùng bạn ấy đi lên lớp. Khi bạn ấy cùng em ngồi chép bàn trong lớp, có một người đàn ông tự xưng là Trợ lý Tân mời bạn ấy đi ra cổng gặp một người đàn ông tên là Vũ gì đó. Em

vì tò mò nên đã đi theo bạn ấy đi ra cổng trường. Em thấy bạn ấy đến gần một chiếc xe ô tô màu xám bạc, không hiểu bạn ấy nhìn thấy gì đã đột

nhiên bỏ chạy, người đàn ông trên xe ngay lập tức quát Trợ lý Tân và một người đàn ông mặc vét đen, có vóc dáng cao to vây lấy bạn ấy vào giữa.”

Tố Nga dừng lại, thở lấy hơi, rồi lại tiếp tục: “Còn nữa, em nghe loáng

thoáng người đàn ông họ Vũ kia đe dọa nếu Tú Linh không lên xe sẽ bị anh ta đốt giấy tờ quan trọng gì đó, Tú Linh không nghe lời đã bị anh ta

hôn trước mặt mọi ngư