Polly po-cket
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217553

Bình chọn: 7.00/10/1755 lượt.

, bị sinh nhầm thành đàn

ông, nến tính cách của hắn mới biến thái như thế.

Nhìn ánh mắt phun ra lửa giận của Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt cười

thầm. “Nếu để hắn mà nghe được những gì mà mình vừa mới nghĩ trong đầu,

thì đã to chuyện rồi.”

“Cậu đang nghĩ gì đừng tưởng tôi không biết.” Vũ Gia Minh nghiến răng nghiến lợi, tròng mắt có hai ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt.

Hoàng Tuấn Kiệt chú ý đến thái độ nóng nảy khác thường của Vũ Gia Minh:

“Trong mấy ngày vừa qua, đã xảy ra chuyện gì với cậu đúng không ?”

Vũ Gia Minh nốc một hơi cạn sạch nốt số rượu trong ly.

“Cạch !” Ly rượu bị đặt mạnh xuống bàn. Cả cơ thể và ánh mắt Vũ Gia Minh đều toát ra mùi nguy hiểm. Nhìn hắn lúc này như thể hắn đang chuẩn bị

đi đòi mạng ai đó.

“Nào có chuyện gì thì cậu nói đi, tôi không có nhiều thời gian.” Hoàng

Tuấn Kiệt rót rượu ra ly, tay cầm ly rượu khẽ lắc cho chất rượu hòa tan

vào nhau.

Vũ Gia Minh chăm chú nhìn Hoàng Tuấn Kiệt một lúc lâu. Sau đó đột nhiên

hắn nở một nụ cười: “Nghe nói cậu vừa mới trở về từ cửa môn quan ?”

Hoàng Tuấn Kiệt lừ mắt nhìn Vũ Gia Minh. Nhấm một ngụm rượu trong ly,

hắn cười khẩy, hỏi Vũ Gia Minh: “Cậu gọi điện mời tôi đến đây chỉ để hỏi tôi câu này thôi sao ?”

Vũ Gia Minh điên tiết muốn quát ầm lên, nhưng hắn nhanh chóng dẹp bỏ cơn giận của mình. Dù sao công việc chính vẫn cần thiết hơn.

“Cậu đã điều tra ra được ai là người đứng đằng sau lưng thuê sát thủ

giết chết cậu chưa ?” Vũ Gia Minh sải rộng tay ra hai bên thành ghế,

chân gác lên bàn. Cách ngồi của hắn vừa giống một ông chủ lớn, vừa giống một tên vô lại học đòi làm người lớn.

Đối với hành động không coi ai ra gì của Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt đã sớm quen, nên không buồn chấp.

“Chưa. Cậu hỏi để làm gì ?” Hoàng Tuấn Kiệt nheo mắt, hừ giọng nói tiếp: “Tôi đang cho rằng chính cậu là người đã thuê sát thủ giết chết tôi.”

Vũ Gia Minh phá ra cười, hăn cười đến chảy cả nước mắt, cả đời hắn cũng

chưa từng cười thống khoái như thế. Hình như hắn cho những lời nói của

Hoàng Tuấn Kiệt là một vở hài kịch.

Hoàng Tuấn Kiệt chau mày. Mặc dù bực bội, muốn đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh, nhưng vẫn ngồi im uống nốt ly rượu màu hổ phách trên tay.

Khi đã cười đủ sảng khoái rồi, Vũ Gia Minh dừng lại, tay lau khóe mắt,

hắn vừa cười ha ha vừa nói: “Đây là câu kết luận khôi hài nhất mà tôi

từng nghe.” Đang cười, bỗng dưng Vũ Gia Minh dừng lại. Hắn khôi phục

khuôn mặt băng lãnh, nghiêm giọng bảo Hoàng Tuấn Kiệt: “Tôi không thuê

sát thủ giết cậu. Cậu tin hay không thì tùy.”

“Tôi tin.” Hoàng Tuấn Kiệt nói, ngữ khí chắc nịch, không có một chút

nghi ngờ. Hắn biết tính cách của Vũ Gia Minh. Tuy rằng không có việc xấu gì mà Vũ Gia Minh chưa từng làm, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thuê sát thủ giết người, hơn nữa người đó còn là đối thủ và là bạn thân của hắn. Một kẻ tự cao tự đại như Vũ Gia Minh, làm sao có thể để mất

một đối thủ xứng tầm với mình.

“Cậu tin ?” Vũ Gia Minh trợn mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt bằng vẻ mặt không

thể tin được. Có lẽ hắn không ngờ là Hoàng Tuấn Kiệt lại trả lời nhanh

như thế.

“Tôi tin.” Hoàng Tuấn Kiệt gật đầu, nói lại lần thứ hai, nụ cười nhàn nhạt nở trên môi hắn.

Vũ Gia Minh sau mấy giây bất ngờ, hắn bật cười. Một khẩu súng đặt chuẩn

xác vào thái dương Hoàng Tuấn Kiệt: “Bây giờ cậu còn dám nói là tin tôi

nữa không ?”

“Tôi tin.” Nụ cười nhàn nhàn vẫn nở trên môi Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn ung

dung và bình thản chắt rượu ra ly, tao nhã nhấp từng ngụm nhỏ, hoàn toàn không quan tâm đến khẩu súng đang đặt đúng vào thái dương mình có thể

bóp cò bất cứ lúc nào.

Chơi đùa một lúc, không thấy Hoàng Tuấn Kiệt có phản ứng gì, hơn nữa vẻ

mặt của hắn vẫn ung dung bình thản, như có như không, Vũ Gia Minh lên

giọng đe dọa: “Cậu mà không trả lời thành thật, đừng trách tôi độc ác.”

Hoàng Tuấn Kiệt đặt ly rượu xuống bàn. Lúc này hắn mới ngước mắt nhìn

vào mắt Vũ Gia Minh: “Cậu khẳng định là muốn chơi với tôi ?”

“Khẳng định.” Vũ Gia Minh tự tin đáp.

Chỉ trong nháy mắt, một khẩu súng màu xám đen đặt đúng vào thái dương Vũ Gia Minh, Hoàng Tuấn Kiệt cười hỏi: “Như thế đã đủ chưa ?”

Vũ Gia Minh thu lại khẩu súng, hắn ngửa cổ ra đằng sau ghế, miệng cười sằng sặc.

Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu ngán ngẩm. Tính cách đùa giai của Vũ Gia Minh

vĩnh viễn cũng không thể thay đổi được. Ý nghĩ hắn là con gái bị sinh

nhầm thành con trai lại xuất hiện trong đầu của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Nói đi ! Cậu gọi tôi đến đây làm gì ?” Đút súng vào túi áo khoác, vừa thưởng thức ly rượu, Hoàng Tuấn Kiệt vừa hỏi Vũ Gia Minh.

“Tôi muốn làm một giao dịch với cậu.” Vũ Gia Minh thôi không còn cười nữa, hắn trở nên nghiêm túc một cách khác thường.

“Giao dịch ? Giao dịch gì ?” Hoàng Tuấn Kiệt chờ nghe Vũ Gia Minh nói tiếp.

“Tôi sẽ giúp cậu cho thông tin về nơi giam giữ của Thư Phàm, với điều

kiện cậu giúp tôi thắng được vụ làm ăn với nhà họ Đào lần này.” Vũ Gia

Minh nhìn vào mắt Hoàng Tuấn Kiệt, nói ra từng lời từng chữ.

Chiếc ly thủy tinh trên tay Hoàng Tuấn Kiệt gần như vỡ nát, lòng hắn

kích động mãi không thôi, cơ thể hắn run rẩy khi nghe Vũ Gia Minh nhắc