chút rối.
" Chị nhớ hai tháng nữa mới tới cuộc thi mà!" Tang Vũ cũng hùa theo chế nhạo Ngôn Ngôn bé nhỏ.
"....." Lương Ngôn cảm thấy không có lời nào để nói, liền ngồi đối diện Tang Vũ và Lương Ngân , cúi đầu nhìn bàn chân mình.
" Là như thế này, chị Vệ Tiếc trở về rồi, hôm nay mời chúng ta đi nhà hàng. vốn dĩ muốn gọi điện thoại cho em nhưng lại sợ em không nhận nên đến đây." Lương Ngân nhìn Lương Ngôn nãy giờ vẫn cứ cúi đầu, nói.
" Chị Vệ Tiếc trở về rồi ?" Lương Ngôn thật ra có chút mong đợi.
" Đúng vậy, em dọn dẹp chút đi, trước tiên chúng ta về cửa hàng, lát nữa năm người chúng ta cùng đi" Lương Ngân trực tiếp ra lệnh.
" Đi, đi sao?" Lương Ngôn sợ hãi nhìn Lương Ngân.
" Đúng vậy, đi đi!" Thật ra Lương Ngân biết cô đang nghĩ cái gì, chỉ là đứa nhỏ này gặp chuyện như vầy mà lại bỏ người chị này qua một bên.
" À, cái đó, anh Trình, bọn họ có đi hay không vậy?" Lương Ngôn co rúm lại hỏi.
"Anh Trình, " bọn họ" là chỉ ai vậy?" Tang Vũ hỏi.
" Chính là anh...... Vệ Nam." Lương Ngôn nhỏ giọng nói.
" Đương nhiên là sẽ đi rồi! Chị Vệ Tiếc là chị của anh Vệ Nam mà, làm sao mà không đi được?"
" Có phải em đang có chuyện gì giấu chị không ?" Cuối cùng Lương Ngân không nhịn nữa, hỏi thẳng cô.
Sắc mặt Lương Ngôn thoáng chốc biến đổi, từ đỏ sang trắng, lắp bắp nói : " Chính là....... chị.......anh... Vệ Nam, anh ấy nói, anh nói..."
"Anh ấy nói cái gì vậy?" Lương Ngân là một người nóng tính.
" Anh ấy nói anh ấy thích em!" Cuối cùng không còn nghe thấy giọng nói của Lương Ngôn.
" Thế em thì sao? Em có thích anh Vệ Nam không?" Tang Vũ ngồi xuống bên cạnh Lương Ngôn, ôm chầm cô nhóc này hỏi.
"Em..... không biết nữa." Bây giờ Lương Ngôn rất rối, nếu không cũng sẽ không tốn nhiều thời gian suy nghĩ như vậy.
" Anh ấy có nói bây giờ em phải trả lời chắc chắn cho anh ấy không?" Lương Ngân hỏi.
" Em không biết nữa, em bị dọa sợ quá chạy trở về luôn!" Lương Ngôn le lưỡi .
" Đứa ngốc này, nói chung phải đối mặt chứ, em chỉ cần thành thật với lòng mình là được rồi!" Lương Ngân lấy thân phận là người từng trải chỉ bảo Lương Ngôn.
" À!" Lương Ngôn như một đứa ngốc gật gật đầu.
" Đừng có ngẩn người nữa, thuận theo tự nhiên đi, mau thu dọn đồ, chúng ta đi gặp chị Vệ Tiếc!" Lương Ngân đứng dậy vỗ vai Lương Ngôn.
Ba người trở về tiệm trước, đúng lúc Đàm Cẩm Niên đang trông tiệm cũng nhận được điện thoại của Vệ Nam, bốn người đều ở nhà đợi Tiêu Nghệ, còn Tiêu Nghệ thì vội vội vàng vàng trở về.
Địa điểm gặp gỡ được chọn là nhà của Vệ Nam, bởi vì Vệ Tiếc vẫn luôn cùng ông nội sống ở đại trạch nên mượn nhà của Vệ Nam tụ họp, lần gặp này không mời nhiều người, cũng chỉ có năm chị em các cô, ngay cả Trình Mạc Nhiễm và Tần Vũ cũng không có mời.
Vệ Nam vẫn luôn bận rộn trong phòng bếp, lúc chuông cửa vang lên , anh liền lau tay , đôi chân thon dài bước ra mở cửa.
Tiêu Nghệ là người nhấn chuông cửa, Vệ Nam mở cửa liền nhìn thấy gương mặt tươi cười của các có, đương nhiên anh cố ý nghiêng người nhìn sau lưng Lương Ngân, anh nhìn thấy Lương Ngôn đang trốn ở phía sau, trong lòng vừa vui vừa không biết làm sao.
" Ngôn Ngôn." Lương Ngân nhẹ nhàng gọi Lương Ngôn.
Lương Ngôn có chút lúng túng chào hỏi Vệ Nam, ngại ngùng nói : " Anh Vệ Nam."
Vệ Nam gật đầu một cái khiến người khác không nhìn được tâm tư của mình, sau đó mời các cô vào nhà.
Vệ Tiếc từ nhà bếp bước ra thấy năm người các cô, trong lòng vui vẻ, nhiệt tình ôm các cô mỗi người một cái.
" Tiểu Nam, hôm nay em trở về ở với ông đi, nói với ông ngày mai chị trở về , hôm nay mấy người tụi chị phải tâm sự thâu đêm!"
Vệ Tiếc luôn là một người giỏi giang ,thẳng thắn , cô cũng xem các cô gái này là người thân của mình , không giấu nhau chuyện gì, cũng chăm sóc lẫn nhau.
Vệ Nam cũng không lên tiếng trả lời, xoay người trở về phòng ngủ lấy đồ, sau đó tạm biệt các cô rồi rời đi, trước khi đi liếc mắt nhìn Lương Ngôn vẫn cứ ngồi cúi đầu không nói lời nào ,anh lặng lẽ thở dài rồi kéo cửa đi ra ngoài.
Lương Ngôn thở phào nhẹ nhõm, Lương Ngân nhìn thấy cũng lặng lẽ thở dài, lại nhớ tới Vệ Tiếc đang ở bên cạnh.
Lúc bắt đầu đi Anh, Vệ Tiếc ở cùng Tiêu Nghệ mấy ngày, sau đó lại đi sang Paris rồi sau lại đi qua Ý, do một vài vấn đề nên cô trở về Anh.
Vệ Tiếc trong bếp làm mấy món ăn Trung Quốc kết hợp với Phương Tây xong liền bưng đến phòng ăn bày lên bàn ăn, mọi người ăn uống vui vẻ với nhau.
Vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ, Vệ Tiếc kể rất nhiều về những điều tai nghe mắt thấy ở nước ngoài cho các cô nghe, mấy co gái cũng không khỏi hướng tới cuộc sống như thế, nói đến lúc ở Anh cô dừng lại một chút rồi nói qua chuyện sang chuyện khác, suốt cả đêm mấy chị em ôn chuyện củ rất vui vẻ.
Lúc này Trình Mạc Nhiễm gọi điện thoại tới, Lương Ngân đã ngủ mơ mơ màng màng, chẳng qua là không linh hoạt sờ điện thoại di động trên đầu giường, nhưng mà không sờ tới được lại quay sang sờ thân thể bên cạnh, cô bắt đầu tỉnh lại, Tang Vũ bên cạnh bị sờ tới ngực, rõ ràng khó chịu liền lẩm bẩm sau đó lật người, lúc này điện thoại Lương Ngân sáng đến mắt cô vội vàng nhận rất nhỏ giọng nói:"