ôi bàn tay gầy guộc của bà lão không ngừng run rẩy.
Người phụ nữ trung niên kia nhìn tôi, trong mắt tràn đầy sự bi thương và bối rối: “Mẹ ơi, mọi thứ đã qua rồi…chúng ta về nhà thôi!”, không nói nhiều lời, người phụ nữ ấy liền dìu bà lão bỏ đi.
Bóng của hai người khuất dần, thế nhưng, đôi bàn tay gầy guốc cùng ánh mắt oán hận ấy vẫn cứ hiện rõ trong đầu tôi.
“bà cụ ấy ngày xưa là người dọn vệ sinh ở đây”, sau khi những tiếng giằng co đã chấm dứt hẳn, Y Tùng Lạc mới bắt đầu lên tiếng.
“Anh quen bà cụ sao? Thế còn em, em cũng quen phải không?”, tình hình càng lúc càng trở nên tồi tệ, càng ngày những khúc mắc trong kí ức của tôi càng nhiều.
Y Tùng Lạc đưa tay vuốt ve chiếc lá cây vươn ra ở bên đường, rất lâu sau mới lên tiếng: “Muốn tìm lại Đằng Nhi của ngày xưa bắt buộc phải giẫm lên phần sinh mệnh ướt đầm máu tươi này của cô ấy!”
Á! Tại sao? Lẽ nào ngày xưa tôi đã từng là một kẻ ác độc đến vậy? Tôi yếu đuối như vậy, ngay cả một thứ gì đó có mùi máu cũng không dám đến gần, làm sao có thể…
Đột nhiên tôi cảm thấy mọi thứ trong ngôi trường này đều vô cùng đáng sợ, đâu đâu cũng có hơi thở của sự chết chóc, ngay cả tiếng gió thổi qua những nhành cây cũng khiến cho người khác sởn gai ốc.
“Chúng ta đi gặp hiệu trưởng, đã lâu lắm mới quay lại, không biết hiện giờ thầy ấy thế nào rồi?”
“Đi gặp thầy hiệu trưởng?”, thôi kệ đi, anh ấy đi đến đâu tôi sẽ đi theo đến đó. Bây giờ tôi chẳng khác gì một con chim sợ cành cong, không thể rời xa anh ấy dù chỉ nửa bước.
Tôi rụt rè đi theo sau Y Tùng Lạc, chẳng mấy chốc đã lên đến khu lớp học. Y Tùng Lạc dừng lại ở đầu hành lang phía lên phải lầu hai. Ngẩng đầu lên, phát hiện trước mặt mình là một tấm biển màu vàng, hình vuông, bên trên có viết ba từ “Phòng hiệu trưởng”.
Y Tùng Lạc gõ cửa phòng, khoảng 5 phút sau, một người đàn ông khoảng 50 tuổi ra mở cửa. Ông ấy có lẽ là thầy hiệu trưởng mà chúng tôi cần gặp.
“A…”, trong khoảng khắc ngẩng đầu lên, tôi tóm chặt lấy cánh tay của Y Tùng Lạc và thốt lên.
“Thanh Đằng, sao vậy?”, Y Tùng Lạc lo lắng hỏi.
Tôi nép người sau lưng anh, mặc dù lắc đầu nguầy nguậy không nói gì nhưng mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Cái nốt ruồi kia, cái nốt ruồi đáng sợ kia lại lần nữa xuất hiện trong đời tôi!
Chỉ có điều, lần này, cái nốt ruồi ấy nằm ở trên mép trái.
“Xin hỏi, các em là…”, thấy chúng tôi mãi mà không có ý giải thích, người đàn ông kia bèn lên tiếng.
Y Tùng Lạc điềm đạm nói: “Thưa thầy, thầy không nhớ em sao? Em thật là đau lòng quá, ngay cả đứa học trò yêu quý nhất của mình mà thầy cũng quên sao?”, Y Tùng Lạc cúi đầu, lộ rõ sự buồn bã.
“A, Lạc Lạc! Em là Lạc Lạc sao?”, người đàn ông được gọi là hiệu trưởng ấy đột nhiên bừng tỉnh, cái nốt ruồi trên miệng ấy cũng chuyển động theo mỗi lời nói, mỗi biểu cảm trên mặt của ông.
“Vâng ạ!”, Y Tùng Lạc gật gật đầu.
“Nào, vào đây, vào đây nào!”, thầy hiệu trưởng kéo ghế ra bảo chúng tôi ngồi xuống. “Sau khi em đi Pháp, thầy không nghĩ là em sẽ còn về thăm lão già này nữa đấy! Ha ha…”
“Anh, anh vào đi, em không vào đâu, em sẽ đứng ngoài chờ anh!”, lúc Y Tùng Lạc chuẩn bị kéo tay tôi vào, tôi liền bỏ tay anh ra.
“Thanh Đằng…”, Y Tùng Lạc ngoảnh đầu lại nhìn tôi, nhưng tôi cắn chặt môi không nói gì. Do dự trong khoảnh khắc, Y Tùng Lạc từ tốn nói: “Thanh Đằng của chúng ta rất dũng cảm, phải không nào?”
Tôi bắt đầu bẻ những ngón tay, vẫn im lặng không nói. Nhưng Y Tùng Lạc đã kéo lấy tay tôi bước vào, tôi không vùng vẫy nữa, liền ngoan ngoãn đi theo anh.
Phòng hiệu trưởng không lộng lẫy như trong tưởng tượng, ngược lại nên dùng từ mộc mạc để hình dung, ngoài chiếc bàn tròn và những chiếc ghế dùng cho các cuộc họp thì các đồ dùng khác cũng giống như đồ đạc trong nhà.
“Ngồi đi! Lạc Lạc, bao nhiêu năm không gặp, càng ngày em càng đẹp trai hơn đấy!”, thầy hiệu trưởng vừa nói vừa với tay lấy ấm pha trà. Tôi không chú ý đến cuộc nói chuyện của họ, chỉ để ý đến hai ngón tay bị cụt trên bàn tay phải của thầy. Ngón chỏ và ngón cái đều bị cụt mất một nửa.
“Hiệu trưởng của chúng ta cũng càng ngày càng trẻ ra đấy!”, Y Tùng Lạc nói chuyện với thầy hiệu trưởng rất thân mật, quả không hổ danh là học trò cưng của thầy.
“Ha ha, Lạc Lạc của chúng ta ngày càng biết nói ngọt hơn rồi! À, đây là…”, đặt cốc trà trước mặt, thầy hiệu trưởng chỉ vào tôi hỏi.
Tôi vội vàng cúi đầu, không dám nhìn vào thầy. Rất lâu sau, Y Tùng Lạc mới lên tiếng: “Cô ấy chính là…An Thanh Đằng, là An Thanh Đằng học lớp 1b năm đó!”.
“…” chiếc tách trong tay thầy hiệu trưởng đột nhiên rơi xuống đất, vỡ tan tành: “Hả…An…An Thanh Đằng?”
Tôi không hiểu tại sao thầy hiệu trưởng lại có phản ứng như vậy, chỉ biết rằng mặt Y Tùng Lạc không hề biến sắc, chỉ nắm chặt lấy tay tôi mà thôi.
“Tôi nghĩ…những chuyện trong quá khứ đều qua hết rồi…qua hết rồi…”, dường như thầy giáo đang nói với chúng tôi, nhưng thực chất lại là lẩm bẩm một mình. Rồi ngay lập tức, thầy lấy lại nụ cười tươi tắn lúc trước: “Các em chắc là khát lắm rồi hả? Mau, mau uống trà đi!”
Nói đoạn, thầy đưa cốc nước đến trước mặt Y Tùng Lạc,