n họ đều chịu thua Hạ Phong.
Bọn họ cùng Hạ Phong đánh cuộc, muốn anh ta thử dùng sức quyến rũ của mình ở trên người nữ tú tài Cầu Ái Tĩnh xem có hiệu lực hay không, nếu như trong vòng ba ngày anh ta có thể lấy được quần lót của cô, coi như không phụ tên gọi “ Tình thánh ” của anh ta.
“Không cần khích lệ, lấy tiền ra là tốt rồi. ” Anh phải lấy tiền để đền bù cho tâm hồn bị tổn thương của chính mình.
Ai, quần lót in nhân vật hoạt hình..............
Anh thắng cũng không có cảm giác gì!
Chỉ thấy con mọt sách hẹn hò vẫn có bộ dáng chuyên tâm học tập, anh liền mất hết khẩu vị.
Mặc dù cô đồng ý cùng anh lên giường, anh cũng không muốn ăn cô ── gặm một khối ván giặt đồ có cái gì tốt? Cho nên anh đương nhiên lấy quần lót sớm một chút, cũng nhanh tránh người.
“Ôi, anh thỉnh thoảng mất tác dụng một chút xem, cần gì đem phụ nữ khắp nơi đều ăn sạch? Chừa chút nước canh cho chúng ta a! ” Nghĩ đến nữ tú tài thanh tú có khuôn mặt nhỏ bé, có người không nhịn được oán trách.
“Người nào nói với các người lấy được quần lót liền biểu thị đã cùng cô ta “này nọ í é í é” rồi hả ? ” Hạ Phong giảo hoạt hỏi ngược lại.
“À? ” Ý tứ của anh phải . . . . .
Mọi người trừng lớn mắt.
“Làm ơn, tôi cũng có thời điểm ăn không vào, đừng tưởng rằng người ta đưa tới cửa, tôi sẽ muốn có được không? ” Hạ Phong nháy mắt mấy cái.
Đàn ông kiêu ngạo thật đáng ghét ──
“Anh lãng phí thức ăn sẽ gặp Thiên Khiển đấy!” Chúng nam sinh đồng thanh khiển trách.
“Chờ Thiên Khiển tới lại nói. ” Hạ Phong khoát khoát tay, muốn mọi người không cần tranh cãi lúc anh ngủ, cược thua nhanh giao tiền ra.
Mấy đại nam sinh toàn bộ náo loạn muốn anh mời khách, còn nói anh phải đi cảm ơn nữ tú tài, đã để cho anh thắng tiền.
Hạ Phong trợn mắt một cái, chuyện như vậy có người nào đi nói cám ơn hay không? Anh không bị chém chết mới là lạ!
Mấy người hưng phấn náo động, không ai chú ý tới một cô gái mi thanh mục tú đang đứng nơi góc tường, trầm ngâm lắng nghe bọn họ nói chuyện.
Rồi sau đó, len lén chuồn mất.
Ở trong trí nhớ của Hạ Phong, ngoại trừ quần lót phim hoạt hình ra, cũng không có cái khác.
Bởi vì chỉ có tất cả thời gian ba ngày ở chung.
Không có người đàn ông nào sẽ nhớ rõ ba ngày ngắn ngủi như vậy........
Vừa mở hai mắt ra, Cầu Ái Tĩnh cảm thấy đầu óc choáng váng.
Cô giống như trở lại thời học sinh, ánh mắt trừ bài thi, chính là len lén theo đuổi học trưởng cao lớn, anh tuấn, đẹp trai.
Một đám nam sinh cười huyên náo, lời nói thỉnh thoảng vang vọng ở bên tai của cô, để cô thương tâm gấp bội, lại không có cách nào quên được.
Mặc dù sau lưng lén rơi lệ, nhưng ở trước mặt anh cô vẫn là một bộ dáng nhẹ nhàng, tiếp tục lấy lòng anh.
Cho nên không có người nào biết cô đã từng hẹn hò với đại danh đỉnh đỉnh Hạ Phong. . . . . .
Đã nhiều năm như vậy, cô cho là mình đã đem “ngu xuẩn” để lại ở thời học sinh, không nghĩ tới gặp lại Hạ Phong lần nữa, cô lại đem “lần đầu tiên” của mình hiến tặng cho anh. . . . . .
Nhìn gương mặt ngủ say bên cạnh, Cầu Ái Tĩnh đối với xúc động của mình cũng không có biện pháp nào.
Chỉ cần cô không hối hận là được. . . . . .
Thấy ngoài cửa sổ sắc trời sắp sáng, cô cũng nên về nhà rồi. Không nghĩ tới cô vừa động thân thể một cái, hai chân đều đau nhức.
“Đã tỉnh rồi hả ?” Hạ Phong vươn bàn tay, nhanh chóng ôm lấy eo của cô.
“Ừ.” Cầu Ái Tĩnh lúng túng trả lời.
Mặc dù tối hôm qua hai người đã trải qua tiếp xúc thân mật nhất, nhưng trên thực tế, bọn họ so với người xa lạ chỉ quen thuộc hơn một chút.
“Không được, anh không để em đi.” Biết được ý đồ của cô, anh mập mờ cười một tiếng.
Nói xong, thân hình cao lớn của Hạ Phong lại đè lên lần nữa, đỡ lấy thân thể trần trụi mềm mại, để cô giạng chân ngồi trên hông của anh.
“Làm sao anh lại. . . . . .” Trên kính phản chiếu bóng dáng của hai người, mặt của Cầu Ái Tĩnh thoáng ửng hồng.
“Anh như thế nào? Dù sao hôm nay cũng là ngày nghỉ, chúng ta có thể chơi đùa một hồi, khiến cho em biết anh dũng mãnh thế nào! ” Da thịt trơn bóng làm cho phái nam mạnh mẽ của anh tỉnh lại trong nháy mắt, hơn nữa giữa hai người tiếp xúc thân mật như vậy, anh liền chui vào trong miệng huyệt ướt át.
“ Đừng..... ” Cầu Ái Tĩnh ôm chặt lấy bả vai rắn chắc của anh, không nghĩ tới tình dục điên cuồng lại bắt đầu lần nữa, hành lang chặt hẹp của cô gắt gao ôm lấy vật tượng trưng cho phái nam của anh.
Hai tay Hạ Phong dùng sức nắm lấy mông đẹp của cô, khiến cho thân thể mềm mại cưỡi ở trên người anh khẽ đung đưa về phía trước. hai vú đẫy đà cứ như vậy đưa đến trước mặt anh.
“Ăn ngon thật!” Hạ Phong há miệng, liền cắn nụ hoa của cô.
“A!” Cô sợ hết hồn, thân thể ngửa ra sau, muốn rời đi khỏi khoang miệng nóng bỏng của anh, nhưng đầu vú lại bị ngậm thật chặt mà cắn, còn không ngừng bị hút.
“Không. . . . . .” Cô thở gấp mang theo hương vị ngọt ngào mê người.
Điểm mẫn cảm trên dưới đều bị anh công kích, cô vô lực phản kích, hai chân mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào thân thể cường tráng của anh, mặc cho anh tùy tiện đòi lấy.
Hạ Phong một tay nắm lấy mông của cô, một tay hung ác mà nhào nặn hai vú của cô, nhàn nhạt