ới lương tâm, sẽ có quả báo luân hồi. . . . . .
Hạ Phong ngồi phịch ở trên ghế sa lon, anh cũng nhớ ra rồi.
"Tiểu Tĩnh, cầu xin em tha thứ cho anh đi."
Kể từ đêm hôm đó, sau khi hai người nói chuyện công bằng, Hạ Phong liền làm ra vẻ đáng thương mà ở nhờ trong căn hộ của Ái Tĩnh, không chịu về nhà.
Khi mở mắt ra, anh liền theo sát ở bên cạnh cô, không chịu rời khỏi cô, làm cho cô không có biện pháp đi làm; đến buổi tối lúc nghỉ ngơi, Ái Tĩnh không cho anh vào phòng ngủ, anh liền quang minh chính đại ngủ trên ghế sa lon ở phòng khách. . . . . . Ba người phụ nữ khác thấy tình huống này, toàn bộ chạy đến nhà bạn trai, đem nhà trọ để lại cho bọn họ, để cho đôi tình nhân mới ra lò này đánh kháng chiến tám năm.
Có câu nói là "Nữ cương trực sợ nam dây dưa", theo loại công lực da mặt dày của Hạ Phong này, Ái Tĩnh tha thứ cho anh chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Làm trở ngại người ta nói yêu thương sẽ bị ngựa đá, nên họ nhanh chóng đi xa một chút!
"Em lại không quan tâm, cần gì nói tha thứ?" Ái Tĩnh nhanh chóng phát điên. Anh ngày ngày hỏi, có phiền hay không hả? !
"Vậy em yêu anh sao?" Người đàn ông vô liêm sỉ hỏi nữa.
Yêu cái rắm! Cô mới không muốn lại vì anh lãng phí bất kỳ tình cảm nào!
Ái Tĩnh nhìn chằm chằm hoa hoa công tử, không chút lưu tình tước bỏ mặt mũi của anh,
"Chúng ta cũng không quan hệ, nào có cái gì có yêu hay không?"
"Em quả nhiên vẫn còn giận anh. . . . . . Tiểu Tĩnh, anh thật là khổ sở. . . . . ." Người đàn ông có bộ dạng như sắp khóc lên.
Anh quấn quít chặt lấy như vậy, cô càng khó qua hơn có được hay không!
Nhưng nương nhờ bên người cô, người đàn ông cũng không có tính toán thay đổi sách lược, mặt khổ qua cứ như vậy không che giấu chút nào đặt ở trước mặt cô, để cho cô rốt cuộc cũng đổi giọng ——
"Chuyện trước kia cũng lâu như vậy, em đã sớm không nổi giận rồi." Thật ra thì cô vẫn không nỡ để anh buồn bực.
"Có thật không?" Giọng nói người đàn ông chần chờ, tròng mắt lóe ra ánh sáng không tin.
"Anh hoài nghi à?" Trên mặt thanh tú có khó chịu.
"Vậy em để cho anh hôn, chứng minh em thật không có tức giận với anh!" Hạ Phong giảo hoạt nói ra điều kiện, nghĩ muốn âu yếm.
"Chuyện cười, em vì sao phải cho anh hôn?" Cô mới không chịu
"Quả nhiên em ăn ở hai lòng. Trước kia, thời điểm em giận anh còn để cho anh hôn, bây giờ em nói không nổi giận với anh, nhưng cũng không để cho anh hôn. . . . . ."
Hạ Phong bắt đầu nói nhỏ, đem ân oán ở giữa bọn họ từ trước đến nay nói hết ra ——
Từ khi anh bắt đầu nói câu thứ nhất, Ái Tĩnh cũng biết phía sau 50 câu sẽ là cái gì, người đàn ông sẽ lại có kết luận gì.
Mười phút sau ——
Cô chịu đủ rồi!
"Không nên nói nữa, em thật sự vô cùng yêu anh!" Ái Tĩnh rốt cuộc giơ cờ hàng đầu hàng, môi anh đào tự động chặn lên miệng của người đàn ông, không để cho anh nói chuyện.
Có môi thơm tự động dâng lên, Hạ Phong rất hài lòng, dừng lại om sòm.
Anh ôm chặt vòng eo thon thả của cô, bắt đầu vuốt ve dáng người yểu điệu , đụng chạm chỗ mẫn cảm nhất trên người cô.
"Không. . . . . ." Ái Tĩnh ý tứ giãy giụa một chút.
"Một cái là tốt rồi, không phải lo lắng . . . . . ." Hạ Phong vén váy của Ái Tĩnh lên, ngón tay thô ráp nhanh chóng trượt vào trong nịt vú tơ lụa, nhéo nụ hoa của cô, dùng sức bóp.
"A. . . . . ." Bên môi không kìm hãm được tràn ra tiếng rên rỉ, cô không ngừng giãy dụa thân thể.
Cái tay còn lại của Hạ Phong chế trụ cái mông của cô, cưỡng bách nửa người dưới của cô dán chặt lên thân thể của mình, muốn cô cảm thụ thân thể anh biến hóa.
Bất kể cô giãy giụa thế nào, hai chân khép lại vẫn bị mở ra, phái nam to lớn, cứng rắn thuận lợi tiến vào trong cơ thể cô.
"Không cần. . . . . ." Quần áo của cô đã hoàn toàn bị cởi xuống, Hạ Phong không khách khí chút nào đùa bỡn thân thể của cô, bức bách cô phát ra âm thanh tuyệt hảo.
Cô quỳ rạp xuống trên ghế sa lon, mông nhếch lên cao cao.
Hạ Phong chế trụ eo thon từ sau lưng của cô, hướng về phía khe hẹp ướt át, ra sức đâm vào. . . . . .
" Thân thể em như vậy, không lấy chồng, được không?" Hạ Phong đem lưỡi dao thịt chôn thật sâu trong cơ thể cô, thuận tiện ở bên tai cô vừa nói lời uy hiếp.
"Không cần anh quan tâm. . . . . ." Lắc lư không ngừng khiến tầm mắt cô có chút mơ hồ.
"Thật là. Dù sao bây giờ anh còn không phải là chồng của em, làm sao có thể quản em đây?" Hạ Phong lễ phép đồng ý, nhưng bàn tay thô ráp lại bóp ở hai vú của cô nhảy lên không dứt, hung hăng nhào nặn, ý đồ khắc sâu dấu vết in xuống ở trên thân thể của cô.
"Ừ. . . . . ." Môi đỏ mọng của Ái Tĩnh khẽ nhếch, không kìm hãm được la lên.
Nửa người dưới của cô bị cường lực xâm nhập, nửa người trên bị nam nhân thuần thục nhào nặn mang đến cảm giác tê dại khác thường, cảm giác điên cuồng một lớp càng hơn một lớp lan tràn ở trong cơ thể cô.
Trên trán cô rỉ ra mồ hôi, môi đỏ mọng hé mở, nước mắt chậm rãi ở gò má hồng nộn của cô chảy xuống, có vẻ bên ngoài dâm mỹ. . . . . .
"Chậm một chút. . . . . ." Cô rốt cuộc cầu xin tha thứ.
Nhưng Hạ Phong không muốn bỏ qua cho cô, tiếp tục xông vào chỗ sâu nhất trong thân thể cô .
Bất kể đung đưa thế nào, vẫn