The Soda Pop
Bán Dực

Bán Dực

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326725

Bình chọn: 7.00/10/672 lượt.

ngốc…” Anh rốt cuộc nhẫn nhịn không chịu nổi, từ phía sau lưng ôm lấy tôi.

Phía sau lưng là con người yếu ớt, phòng bị sợ tổn thương, cho nên, sau cái ôm chính là lưu nụ hôn nhẹ cho người yêu.

“Ngốc ngốc… Đã lâu rồi chúng ta không có…” Hô hấp của anh có chút dồn dập, giọng điệu có chút thầm oán.

Tôi lúng túng đẩy anh ra: “Anh trai… Em…”

Sắc mặt anh mặt trầm xuống: “Lại muốn nói thân thể không thoải mái sao?”

Tôi không biết nên nói cái gì.

Anh kéo quần áo tôi ra: “Nếu anh nói nhất định phải là đêm nay?”

“Không được!”

“Vì sao?”

“Em…”

“Có phải em đã yêu người khác rồi?” Giọng nói của anh trầm thấp xuống.

Từ khi nào Cố Mạc Tu biến thành như vậy? Cảm giác tựa như… Cố Kỳ Ngôn!

Tôi không kiên nhẫn đẩy anh ra: “Hỏi nhiều như vậy làm gì? Em đã nói là không muốn! Làm sao em có thể yêu người khác chứ!”

“Vậy em cho anh đi!” Anh không đợi tôi giải thích, xé mở quần áo của tôi, cúi đầu xuống hôn.

Tôi giãy giụa, cũng không dám có động tác gì lớn, khiếp sợ đứa trẻ bên trong bị tổn thương.

“Anh… Anh không cần như vậy…”

Anh điên cuồng hôn: “Tiểu Lạc… Tiểu Lạc… Anh muốn em…”

Nước mắt đã rơi xuống từ lúc nào: “Anh trai… Anh đừng như vậy…”

Anh không nói lời nào, tách hai chân tôi ra, định đi vào.

Tôi lấy tay cho anh một bạt tai.

“Cố Mạc Tu, anh đừng quá đáng!” Tôi khóc đẩy anh ra.

Anh ôm mặt, quỳ trên giường.

Sau khi tôi đánh xong, lập tức thấy hối hận. Đi đến bên cạnh, vỗ vỗ bờ vai của anh: “Mau ngủ đi! Thân thể em thật sự không thoải mái. Anh không cần suy nghĩ nhiều!”

Đột nhiên anh ôm lấy tôi, âm thanh mơ hồ: “Tiểu Lạc, thật xin lỗi… Thật xin lỗi… Gần đâu anh trở nên thật kỳ quái… Anh cảm thấy mình đã biến thành người xấu, càng ngày càng muốn giữ lấy em. Càng ngày càng không thể chịu đựng được việc em rời xa anh. Dù chỉ một giây cũng không thể.”

“Anh cảm thấy bất an. Anh sợ rằng em sẽ rời xa anh. Dục niệm trong lòng anh tựa như dã thú. Anh không thể khống chế nổi nó. Tiểu Lạc… Anh làm em bị thương. Anh lại thương tổn em!”

“Tiểu Lạc, em không thể rời xa anh! Em bỏ anh đi, anh sẽ điên mất!”

“Tiểu Lạc, anh chỉ muốn thấy em, chỉ muốn em ở bên người. Anh chỉ muốn đem em khóa ở nhà, làm sao cũng không cho em đi. Không cần người khác nhìn em. Không cần em nói chuyện với người khác. Dù là phụ nữ cũng không được! Đối với em, lý trí cho anh biết, anh không thể làm như vậy. Nhưng mà trong lòng tội ác kia lại rúc rích, len lỏi.”

“Tiểu Lạc, có lẽ vào một ngày anh thật sự sẽ khóa em lại bên người. Em đừng khóc. Anh yêu em nhất!”

“Tiểu Lạc, có đôi khi, thậm chí anh cảm thấy, lớp da thịt đứng giữa chúng ta, thật sự rất vướng bận!”

“Tiểu Lạc, anh yêu em, yêu đến mức muốn giết em!”

“Tiểu Lạc… Anh mệt mỏi quá…”

Tôi bi ai đến cùng cực.

Cố Mạc Tu từng là một thiên sứ thuần khiết.

Thế nhưng anh của hiện tại, ngay cả linh hồn đều cảm thấy mệt mỏi.

Người bên cạnh sau khi được tôi trấn an, dần dần đi vào giấc ngủ.

Tôi vuốt bụng, cuối cùng hạ quyết tâm.

Nếu có kiếp sau, nhất định mẹ sẽ yêu thương con thật tốt.

Sẽ không để cho đứa con bé bỏng, chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời, đã chết trên bàn tay lạnh như băng trong giai đoạn này.

Bảo bối thân yêu của mẹ, con đừng khóc, mẹ yêu con. Thế nhưng mẹ không thể giữ lại con.

Thế giới này không chỉ tàn nhẫn mà còn nguy hiểm, có cả những kẻ ăn thịt người.

Mẹ yêu con, cho nên, mẹ không mong con đến thế giới này để chịu khổ.

Bảo bối thân yêu của mẹ, ba của con là một người rất dịu dàng.

Ba có một mái tóc vàng mềm mại, nụ cười ấm áp. Ba đeo kính mắt đẹp trai hơn hẳn những người khác.

Ba thường gọi mẹ là ngốc ngốc. Nếu con sinh ra, nhất định ba sẽ gọi con cái tên cao cấp hơn nhiều, gọi con là tiểu ngốc ngốc.

Nhất định con sẽ cười lên khanh khách, sau đó cảm thấy phi thường hạnh phúc.

Thế nhưng, bảo bối thân yêu, mẹ yêu con, cho nên, vẫn không thể cho con đi vào thế giới này.

Bảo bối thân yêu, mở đôi mắt to của con ra, nhất định phải nhớ kỹ những tấm ảnh này nhé.

Người ở bên trái có mái tóc vàng, người thanh niên đang cười sáng lạn, chính là ba của con.

Nữ sinh mặc áo len đỏ đứng bên phải, chính là mẹ.

Chú khỉ con tên A Li, thật đáng yêu đúng không? Nếu con ở đây, nhất định mẹ sẽ mua rất nhiều rất nhiều búp bê dễ thương hơn thế này.

Bảo bối, mẹ yêu con. Hận không thể cho con toàn bộ thế giới này.

Sáng sớm, ba của con mang bữa sáng đến cho mẹ, nói với mẹ rằng: “Ngốc ngốc, anh đi làm. Em đừng quên ăn bữa sáng!”

Bảo bối, chúng ta tới hỏi ba con, ba sẽ đặt cho con cái tên gì, được không?

“Anh trai, nếu chúng ta có một đứa trẻ, anh sẽ đặt cho nó cái tên gì?”

Ha ha, bảo bối, ba của con có khứu giác mẫn cảm như mèo ấy! Ba con lập tức hoài nghi hỏi mẹ: “Đột nhiên sao lại hỏi vấn đề này?”

“Chỉ là tùy tiện hỏi một chút thôi…”

Ba con nghĩ một chút, nói: “Nếu chúng ta có một đứa trẻ, vậy anh sẽ gọi nó là tiểu ngốc ngốc!” Nói xong cười ha ha rời đi.

Bảo bối thân yêu, con xem, đôi khi ba con thật sự giống một đứa trẻ to xác.

Nhưng mà, thật sự mẹ đã đoán đúng. Ba sẽ gọi con là tiểu ngốc ngốc.

Nhưng, đây chỉ là tiểu danh của con mà thôi. Tên khoa học của con nên gọi là g