Old school Swatch Watches
Bán Dực

Bán Dực

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325923

Bình chọn: 7.5.00/10/592 lượt.

ãn, phía sau có một đôi cánh thiên sứ đang dang rộng.

Anh nói: “Tiểu Lạc, anh trai vĩnh viễn ở bên cạnh em. Đấy là lời thề anh dành cho em.”

Ngày tiếp theo khi tỉnh lại, anh đã không còn ở trong phòng.

Xốc màn lên, bên ngoài là ánh mặt trời rực rỡ của buổi sáng, làm cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy rất phiền toái.

Tôi chán ghét ánh mặt trời, chán ghét hết thảy chuyện gì có liên quan đến thứ ánh sáng chói mắt kia.

Anh đi đến, đeo tạp dề trên người, trên mặt phơi bày ý cười, ôn hoà nói: “Ngốc ngốc, đứng lên thôi! Điểm tâm làm xong rồi, nhanh ra rửa mặt chải đầu rồi lại đây ăn.”

Tôi hơi hoảng loạn, thiếu chút nữa liền buột miệng nói ra: “Anh trai!”

Đối diện với anh, tôi gọi không được, trong cổ họng tựa như có một khúc cây mắc vào thật khó chịu.

Cơm nước xong, Cố mạc Tu nói muốn đưa tôi trở về.

Tôi cự tuyệt anh.

Tôi không muốn anh thấy được cuộc sống hiện tại của mình. Lần đầu tiên đối với chỗ ở đó, tôi cảm thấy không yên, thật không thoải mái.

Anh cũng không miễn cưỡng nhiều. Chỉ là muốn tôi đáp ứng một điều kiện nhỏ của anh, để anh đưa tôi ra nhà ga.

Dọc theo đường đi, chúng tôi cũng không nói gì nhiều.

Chia lìa trong một thời gian dài như vậy, làm chúng tôi từ thân mật khăng khít trở nên thật xa lạ.

Ánh mặt trời bỏng rát, chiếu vào làn da, có cảm giác nóng rực đến mức đau đớn.

Xe rất nhanh tới. Bỗng anh cầm lấy tay tôi.

“Tiểu Lạc, gọi anh một tiếng ‘Anh trai’ đi.”

Tôi mở miệng, thế nhưng không phát ra nổi âm thanh.

Tôi biết chuyện xảy ra mấy năm nay hoàn toàn không thể trách cứ mình anh. Chỉ là trong lòng tôi có một chút vướng mắc. Cảm giác bị vứt bỏ thật rối rắm.

Anh mất mát, cười cười: “Coi như hết. Mọi chuyện từ từ sẽ đến. Anh có thể giải thích.”

Khoảnh khắc xe khởi động, anh đứng phía trời xanh, mang theo ý cười, vẫy tay về phía tôi. “Ngày mai gặp lại.” Anh nói.

Về đến nhà, Liên Thực đã trở về.

Bà mặc bộ sườn xám màu trắng, tao nhã ngồi trên ghế sa-lon. Thân hình thon thả, không vì một chút thời gian năm tháng mà già đi. Mái tóc vẫn như xưa giống con hắc xà bám sau đầu.

Thấy tôi trở về, bà đem điều khiển cầm trên tay đặt xuống, không hỏi tôi lấy một tiếng, liền xoay người lên lầu.

Tôi chán ghét Liên Thực.

Tôi nói: “Tôi vừa gặp Cố Mạc Tu.”

Thân thể bà có một chút cứng ngắc, đứng lặng trên cầu thang không tiếp tục bước nữa.

Tôi còn nói: “Cố Kỳ Ngôn đến thành phố này. Bây giờ ông ta có rất nhiều tiền. Bà có muốn một lần nữa đi dụ dỗ ông ta không? Nghe nói ông ta vẫn chưa kết hôn.”

Bà không nói gì, xoay người đi xuống lầu, hướng về phía tôi. Một cái tát vang dội.

Sau 8 năm, tôi lại bắt gặp được hình ảnh một Liên Thực đầy thất thố. Bộ dáng của bà có vẻ yếu đuối tựa như một đứa trẻ mới sinh.

Tôi thật vui vẻ.

Bà cảm thấy một bạt tai cũng không thể lấp đầy cái khe hổng đó, cầm lấy cái đèn trên bàn đập về phía tôi.

Tôi không có ý muốn trốn tránh, tùy ý để vết máu uốn lượn trên trán, chảy xuống.

Liên Thực nói: “Liên Lạc, mày đúng là đứa quái thai.”

Tôi cười cười, không để ý tới bà ta, đi vào gian phòng của mình.

Trước gương, con người kia, sắc mặt tái nhợt, máu trên trán uốn lượn thành một đường cong dài nhỏ, xấu xí giống một con giun.

Tùy tiện cầm khăn mặt lau lung tung, tôi đi về phía giường nằm xuống.

Đầu óc rối loạn. Rốt cuộc tôi lại hưng phấn lên.

Cố Mạc Tu trở lại. Đây là chuyện thật không thể quên đi.

Tôi hung phấn như được tiêm thuốc K, cầm lấy chiếc đàn guitar lăn lóc trên mặt đất, dùng hết sức chạy nhanh nhất, rầm rầm đi xuống dưới lầu.



Gối đầu xuống dưới, đè nặng vào ảnh chụp chung của tôi cùng Cố Mạc Tu.

Đó là ảnh tôi mang về từ đống rác.

Thì ra đến phút cuối cùng, tôi vẫn không thể buông tha được để quên đi anh.

Ảnh chụp toàn thân anh, nụ cười sạch sẽ nhu hòa, đứng bên cạnh tôi, trên mặt rạng rỡ, giống như vẻ đẹp của cả thế giới này.

Tôi ở trong phòng cả ngày lẫn đêm, đàn guitar suốt ba ngày liền. Ngón tay như bị phá, đau đớn, lại có khoái cảm.

Sáng sớm ngày thứ tư, tôi im lặng rời giường, đem tất cả quần áo thu thập lại. Mặc chiếc quần trắng mua ba năm trước, cầm theo tấm ảnh chụp chung đi tìm Cố Mạc Tu.

Đi ngang qua cửa phòng Liên Thực, tôi nghe thấy bên trong truyền ra âm thanh rên rỉ.

Tâm tình tôi thật tốt, gõ cửa phòng bà ta, nâng cao giọng nói: “Mẹ, âm thanh của người đàn ông cùng với mẹ có hơi nhỏ đó. Đừng để sáng sớm đã khiến tôi phát buồn nôn.”

Bên trong liền im lặng, truyền đến giọng nói của người đàn ông vội vàng giải thích.

Tôi châm chọc cười cười, nhanh chóng chạy về phía nhà ga.

Tôi nghĩ muốn nói cho Cố Mạc Tu: “Kỳ thực nhiều năm như vậy, em luôn nhớ đến anh. Em vẫn luôn nhớ đến lời thề anh dành cho em. Em không hận anh. Anh trai.”

Thế nhưng, hy vọng của tôi rất nhanh lại bị chôn vùi. Cửa nhà của Cố Mạc Tu đã bị khóa.

Chủ cho thuê nhà đi tới hỏi tôi: “Cháu chắc là em của cậu sinh viên này?”

Tôi gật gật đầu.

Ông đưa cho tôi một phong thư: “Nó nhờ ông, nếu có một cô gái đến tìm nó, liền đem thứ này giao cho người đó.”

Tôi mở lá thư ra, chữ viết sạch sẽ của Cố Mạc Tu đập vào tầm mắt:

Tiểu Lạc, anh trai đi đến thành phố M. Anh l