c bàn điện thoại.
“Bạch đại thần y a, bạn của bạn mình, mở phòng khám nha sĩ, đã từng lên tạp chí đó.”
“Ờ?” Gia Lệ nằm sấp trên bàn rên rỉ. “Mình sợ nhất khám nha sĩ.”
“Này, bồ muốn đau chết sao? Bây giờ mình lập tức giúp bồ hẹn xem bệnh, hắn rất bận, phải hẹn sớm một chút mới đến phiên.”
Gia Lệ sợ hãi hỏi: “Hắn sẽ không… Sẽ không cực thô lỗ chứ? Bồ biết dụng cụ mà nha sĩ dùng vô cùng khủng bố, có một loại khoan khoan khoan, có một loại đào đào đào, còn một loại kinh khủng nhất, dùng gõ! Không, có cái khủng bố hơn, kẹp lấy răng sau đó nhổ ra …”
Không có trọng tâm, nói nhảm thật nhiều. Tiết Tổ Dĩnh day day huyệt thái dương, kiên nhẫn dỗ dành. “Tiểu thư ~~ không đau, bảo đảm không đau. Người khác rất tốt, ta sẽ dặn hắn đặc biệt chiếu cố bồ, OK?” Cô liếc nhìn đồng hồ đeo tay. “Bây giờ mình sẽ gọi điện thoại cho hắn, chờ tin của mình nha.” Tạch! Tiết Tổ Dĩnh lập tức quay số điện thoại tới chỗ Bạch y sĩ.
Phòng khám Bạch***. Điện thoại reo trong tay nam nhân, anh đang chuẩn bị khoan răng cho một bệnh nhân. Anh cởi khẩu trang xuống, gương mặt vuông chữ điền, mày rậm, ánh mắt sắc sảo, mũi cao thẳng, miệng khép chặt lại, biểu hiện cá tính thận trọng nghiêm túc của anh.
“A lô? Ai đó?” Bạch Bạc Sĩ kìm nén trong lòng mất kiên nhẫn, khẩu khí lãnh đạm.
“Là tôi, Tiết Tổ Dĩnh.”
“Tiết gì cơ?” Bạch y sĩ nhíu mày. “Ai vậy? Nói mau, cho cô một phút đồng hồ.” Bận bận bận, anh bận đến mức nóng tính.
Wow a ~~ Tiết Tổ Dĩnh nhanh chóng nói: “Chúng ta đã từng ăn cơm, tôi là bạn của Triệu Nghiễm, Tiết Tổ Dĩnh.”
“À, nhà xuất bản Lam Kình.” Chính là nhà xuất bản nổi tiếng với “Tuần san tình yêu”, khẩu khí anh có chút khinh miệt. “Chuyện gì? Nói mau, tôi rất bận.”
Gớm! Tôi cũng rất bận a! Tiết Tổ Dĩnh nheo mắt, vì hạnh phúc của tác giả, cô kiềm chế nóng nảy.
“Bạn tôi bị viêm lợi sưng đau, có thể nhờ anh xem giúp cô ấy được chứ?”
Bạch y sĩ liếc nhìn tờ “Tuần san tình yêu” bị vứt ở trên ghế, đó là ấn phẩm đặc biệt tham thảo về tình yêu nam nữ, nữ trợ lý phòng khám mỗi kỳ đều mua, vừa nhìn thấy thứ sách báo không có dinh dưỡng đó là Bạch y sĩ liền phát hỏa.
“Được, ngày kia.” Anh đáp, mở máy khoan răng, khám và chữa bệnh cho nam nhân kia, khẩn trương sợ hãi giống như phạm nhân trước khi bị hành hình.
“Đợi một chút, đừng dập máy ——” Tổ Dĩnh vội la lên. “Ngày mai, nhờ cậy ngài.”
Bạch y sĩ sắc mặt nghiêm nghị nói: “Ngày mai không rảnh, chật kín rồi.”
Thật phũ phàng! Tiết Tổ Dĩnh cố gắng thuyết phục. “Làm ơn ~~ là một tác giả rất quan trọng, tôi muốn để cô ấy an tâm viết bản thảo. Ngài hãy cố giúp cô ấy đi, được không?” Vì để cho tác giả nộp bản thảo, danh dự cá nhân đành bỏ sang một bên.
Anh nhíu mày. “A ~~ tác giả Lam Kình? Sẽ không phải là Hồ Điệp Vẫn kia chứ?” Anh thuận miệng đoán bừa, đầu dây điện thoại bên kia Tiết Tổ Dĩnh im thin thít.
Anh ta biết Hồ Điệp Vẫn? Chẳng lẽ anh ta cũng xem chuyên mục đó? Tổ Dĩnh âm thầm đánh giá.
“Là cô ấy?” Bạch y sĩ hỏi.
“Việc này…” Cơ mật không thể tiết lộ ra ngoài.
Anh bỗng nhiên đứng lên, khẩu khí trở nên nhiệt tình. “Nếu là cô ấy, tôi có thể sắp xếp. Tôi thích xem chuyên mục của cô ấy nhất, có thể được chữa bệnh cho cô ấy là vinh hạnh của tôi.” Thái độ bỗng xoay 180 độ, lời nói chân thành như thế, Tiết Tổ Dĩnh nghe xong rất cảm động.
“Ừ, giữ bí mật được không?” Ha ha, nhất định là vô cùng yêu thích sách của Hồ Điệp Vẫn.
“Không thành vấn đề!” Bạch y sĩ cầm quyển tuần san trên ghế lên, lật đến chuyên mục đó. Tiêu đề kỳ này “Có cách nào trị được thói lăng nhăng của bạn trai?” Mà bây giờ, răng của tác giả tiểu thư lại chưa tìm được ai chữa. Bạch y sĩ lộ ra ý cười, khẩu khí thật từ bi nha. “Được, sáng mai 10h, bảo cô ấy tới tìm tôi.” Rất vui khi được phục vụ Hồ Điệp này.
“Thật sao? Thật cám ơn anh. Cô ấy rất sợ đau, nhờ cậy ngài ôn nhu với cô ấy chút nha.”
Sợ đau? Bạch y sĩ nói: “Không thành vấn đề, khuyết điểm của tôi chính là rất, ôn, nhu.” Kaos Licca
“Ha ha ha ha ha…” Tổ Dĩnh cười to.
Không chỉ cô cười, trợ lý bên cạnh Bạch y sĩ còn cười to hơn. Bạch y sĩ mới không ôn nhu a, vẻ mặt thật nguy hiểm.
Tổ Dĩnh nói: “Bạch y sĩ anh thật hài hước, vậy trăm sự nhờ ngài. Cô ấy họ Xa, Xa Gia Lệ.”
“Không dám, không dám.” Bạch Bạc Sĩ cúp máy, kéo khẩu trang lên, che khuất nụ cười.
Thật là cao hứng! Bạch y sĩ vui sướng lông mày nhếch lên, tinh thần phấn chấn.
Khám bệnh tiếp, người bệnh há to miệng chảy cả nước miếng, hoảng sợ trừng to mắt, nhìn Bạch đại y sĩ thở hổn hển, sau đó các khớp ở hai bàn tay áp sát vào nhau kêu răng rắc, bộ dáng như muốn đánh nhau.
“Y… Y sĩ?” Bạch y sĩ làm sao vậy? Quái lạ thật đó.
Bạch đại y sĩ đột nhiên túm lấy tờ tuần san, thét! Quăng ngay vào thùng rác. Trời đất! Hai tay nắm lại thật chặt, lộ ra vẻ hung ác.
Hồi tưởng lại ba tháng trước, đêm hôm ấy khiến anh đau khổ tột cùng —— đêm đó, Phó Hân Lan miễn cưỡng, vẻ mặt u buồn.
“Bạc Sĩ, kết giao với anh mấy năm qua, em như đánh mất chính mình, em đã quên đi lý tưởng của em, coi công việc và sự nghỉ ngơi của anh như của em, coi mục tiêu của anh cũng là của em, thậm chí lấy sự yêu thích của anh trở thành của m