Insane
Bản báo cáo tình yêu

Bản báo cáo tình yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324042

Bình chọn: 8.00/10/404 lượt.

lắc đầu. “Tôi thật phục anh.”

“Sao?”

“Nếu yêu cô ấy, hãy khuyên cô ấy đừng đi a!”

“Đó là mơ ước của cô ấy, tôi không có quyền ngăn cản.”

“Không ngăn cản thì thôi, còn cho cô ấy mượn một số tiền lớn như thế? Anh thật khờ, tôi đoán a ~~ căn bản cô ấy lợi dụng anh.”

Đòi chia tay rồi còn vay tiền người yêu, đâu có chuyện như vậy!

“Đừng nói vậy, cô ấy ở cùng tôi bao nhiêu năm, tôi có nghĩa vụ giúp cô ấy.” Cô nghe anh nói xong mà thấy tức giận.

“Anh đúng là…” Nên nói là ngu ngốc hay si tình? Nhưng nhanh chóng, cô phát hiện anh theo chủ nghĩa đại nam tử, bởi vì tiếp sau đó anh nói —— “Huống hồ chăm sóc phụ nữ là nghĩa vụ của đàn ông, tôi có năng lực, thế nên…”

“Oh.” Gia Lệ gật đầu. “Chính xác, chăm sóc phụ nữ là nghĩa vụ của đàn ông. Ừm ~~ Bạch y sĩ, cũng cho tôi vay một triệu đi?”

Anh lườm cô một cái, trông thấy đáy mắt cô mang ý cười tinh quái. Anh nghiêm mặt nói: “Không giống nhau.”

Gia Lệ dựa lưng vào ghế sô pha, không khỏi nổi lên hâm mộ cô gái này, có thể khiến một chàng trai si tình với cô như vậy. “Cô ấy nhất định rất tốt, đáng để anh chờ đợi cô ấy như thế.” Đã chia tay rồi còn nhớ mãi không quên.

“Cô ấy rất tốt, chúng tôi kết giao tám năm, giờ đây cô ấy bỗng nhiên một thân một mình tới phương xa như vậy, tôi thật lo lắng.”

“Cô ấy tốt tới mức nào? Ý tôi là, anh bị hấp dẫn điểm nào ở cô ấy? Tại sao thích cô ấy tới vậy?” Giống như cô chẳng có cách gì khiến đàn ông yêu sâu đậm tới vậy. Trớ trêu thay, trải qua ba mối tình, cô đều bị đá không thương tiếc. Phong cách viết vẫn ổn, vì sống qua ngày, ở trên chuyên mục bàn luận tình yêu, bản thân mình lại trắc trở đường tình duyên.

Nhắc tới người yêu dấu, khuôn mặt Bạc Sĩ nghiêm túc lộ ra đôi chút ôn hòa.

“Là một cô gái rất thùy mị, nói chuyện luôn nhẹ nhàng đằm thắm. Thỉnh thoảng, cô ấy nấu súp cho tôi ăn. Nếu tâm tình tôi không tốt, nóng nảy cáu gắt, chỉ cần nhìn nụ cười cô ấy thôi, mọi phiền não đều bay đi hết. Cô ấy chưa từng nổi giận với tôi, năm ngoái còn đan một chiếc khăn quàng cổ tặng tôi nữa.” Bạch Bạc Sĩ dừng một chút, đột nhiên cảm thấy thẹn thùng. “Không nói nữa.”

Thấy anh bối rối, Gia Lệ cười, quay mặt đi, nhìn sắc trời xanh tím bên ngoài cửa sổ.

Cô xúc động. “Kiểu như tôi, phải chăng khiến con trai chán ghét?” Đừng nói tới đan khăn, ngay cả cơm cũng không biết nấu, mỗi khi tức giận thường la hét kêu gào, cũng không biết cách nói những lời ngọt ngào.

“Cũng… Cũng không hẳn.” Bạch Bạc Sĩ nhìn lại cô, nói như vậy phải chăng tổn thương tâm hồn cô? Anh nhẹ giọng nói: “Thật ra thì… Cô rất tốt, chỉ cần sửa lại cá tính chút xíu thôi.”

Gia Lệ ngẫm nghĩ nói: “Mối tình đầu năm mười tám tuổi, bạn trai cũ hy vọng tôi bỏ đi nhiều tật xấu, tôi thay đổi, tôi phát hiện ra sửa cái này vẫn còn cái khác, chỉnh tới chỉnh lui, thực sự nhàm chán” —— ”Ha ha!” Bạch Bạc Sĩ nghe xong bật cười to, cô thật thẳng thắn.

“Aizzz ~~” Gia Lệ đặt cốc nước lên bàn, nằm xuống ghế sô pha. “Tôi luôn cho rằng, sẽ có ngày gặp được một chàng trai không bắt tôi phải chỉnh này chỉnh nọ, anh ta sẽ yêu thích con người thật của tôi.” Còn tưởng rằng người ấy chính là Cao Tuấn Thái, thật không ngờ…

Bạch Bạc Sĩ nghĩ lại bộ dáng phát điên của cô khi ở nhà hàng, ừm, hẳn là rất khó có người yêu thích. Bạc Sĩ chân thành khuyên cô.

“Thực ra, nói thật chứ, đàn ông luôn hy vọng bạn gái ôn ôn nhu nhu, cư xử khéo léo và biết nghe lời, cô chỉ cần sửa một chút là được, cũng không nên cố chấp như vậy?”

“Vậy à ~~” Gia Lệ cười, lắc lắc đầu, bất đắc dĩ. “Tôi thật không hiểu, ngay từ đầu tính cách tôi đã thế, cũng không hề cầm dao ép ai tới yêu tôi? Hôm nay vị tiên sinh kia vứt bỏ tôi, trước đây thì theo đuổi tôi, còn khen con người tôi chân thành, tôi khá giận khi anh ta khen tôi đáng yêu. Bây giờ không đáng yêu, cũng biến thành đáng ghét, mau chóng muốn đá tôi, anh nói xem đó là đạo lý gì vậy? Tôi vẫn là tôi a!”

Bạch Bạc Sĩ cười. “Tôi cũng chẳng khá hơn là bao.”

“Á?”

“Bạn gái tôi trước đây chuyện gì cũng muốn tôi quyết định, từ màu sắc quần áo, kiểu dáng giày dép, cho tới đi ăn cơm đi dạo phố ở đâu, cũng đều nghe theo ý tôi. Cô ấy thuộc mẫu người kiểu như nếu nửa đêm bị vứt ở ven đường, sẽ hoảng sợ không biết làm thế nào để về nhà, bất cứ lúc nào cũng muốn tôi che chở. Không thể tưởng tượng nổi, cô ấy nói rằng quen biết tôi nhiều năm như vậy, phát hiện đánh mất bản thân mình, phát hiện thực ra rất trống rỗng, còn nói vì tôi, cô ấy đã không còn là mình.” Bạch Bạc Sĩ thở dài. “Trước đây, chẳng phải mọi lúc mọi nơi đều muốn tôi ra mặt, muốn tôi làm chủ sao?”

Ừm… Bọn họ trầm mặc, suy xét tình cảm của mình.

Hồi lâu sau, Gia Lệ nói: “Tình yêu thật không có đạo lý.” Cô thở dài.

“Đúng, trả giá lại nhiều, cũng có thể một ngày nào đó liền xong đời, so với hàm răng còn yểu mệnh hơn.” Anh tán thành.

Anh ví von thế khiến cô bật cười ha hả, cô liếc nhìn anh. “Xem chừng, anh không có ý định yêu đương nữa?”

“Tôi bận chết đi được, nghĩ đến việc lại một lần nữa quen biết ai đó, một lần nữa hiểu rõ gia đình cô ấy, cuộc sống của cô ấy, cá tính của cô ấy, sở thích của cô ấy, tất cả lại từ đầu, oh my god ~~