Snack's 1967
Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326975

Bình chọn: 7.00/10/697 lượt.

đường lớn, bắt xe số 9, đến Tây Cát Lộ thì xuống xe, đổi xe 38 sau đó đến Tân Thành Thiên Hoa, đi qua một con phố, bắt xe 104,

xuống xe thì đổi sang xe 920, đi đến Sơn Hạ Đông Các Hương…

Nghiêm Cẩn càng nói giọng càng nhỏ, lần

này mồ hôi lạnh thật sự rơi xuống. Cậu không hề biết rùa con phải chuyển nhiều xe như vậy, đường đi phức tạp như vậy. Em ấy mới chỉ là đứa trẻ 5 tuổi, vạn nhất đi đường xảy ra chuyện gì thì làm thế nào? Cậu càng nghĩ càng sợ, chỉ có thể gắt gao nắm chặt tay Mai Côi.

Nghiêm Lạc thấy cậu không nói gì cũng không tha, ép hỏi:

- Đến Đông Các Hương thì thế nào?

Nghiêm Cẩn quay đầu nhìn Mai Côi, đôi mắt to của bé đầy nước, không khí trong phòng càng lúc càng nặng nề. Nghiêm Lạc tức giận khiến không khí như loãng ra. Mai Côi là tâm ngữ giả, vốn

rất mẫn cảm, lại là trẻ con sớm đã bị dọa nhưng muốn khóc mà không dám

khóc. Nghiêm Cẩn rất muốn bảo với cha rằng không nên nói trước mặt rùa

con. Nhưng cha đang nổi nóng, cậu không dám rườm lời. Cậu đành cứng đầu

nói theo lời Mai Côi chỉ:

- Xuống xe đi thẳng, đến ngã rẽ

đầu tiên thì rẽ trái, đi qua đoạn ruộng rồi lại đi đến một chợ nhỏ, có

một loạt cửa hàng bán nông cụ thì rẽ phải, đi men theo đường đó lên núi. Ở sườn núi có một cái đình nhỏ, đến chỗ đó rẽ phải, đi tiếp thì đến

cổng trường

Nghiêm Lạc tức đến xanh mặt, Nghiêm Cẩn

cúi đầu. Cậu biết cha cậu bắt cậu nhắc đến cái này là có dụng ý gì.

Đường xá xa xôi, quanh co khúc khuỷu, cậu bảo một đứa bé năm tuổi đến

tìm mình khác gì đẩy người ta đến chỗ nguy hiểm. Hôm nay, nếu không phải là rùa con mà là đứa nhỏ bình thường khác thì đã xảy ra chuyện lớn.

Nghiêm Cẩn biết ý của cha nhưng trong lòng cậu cũng có suy nghĩ khác.

Rùa con chịu rất nhiều khổ sở mới có thể lặn lội đường xa như vậy mà đến tìm cậu. Nghiêm Cẩn nhìn ánh mắt long lanh nước của Mai Côi, trong lòng vô cùng khó chịu, hốc mắt cũng nóng lên.

Nghiêm Lạc bình tĩnh hỏi:

- Con bảo em đến tìm con, tiền xe con tính sao?

Nghiêm Cẩn thấy Mai Côi lặng lẽ truyền

đáp án trong lòng càng khó chịu. Trong đầu không khỏi nghĩ đến cảnh rùa

con của cậu bé nhỏ một mình chen chúc trong đám người trên xe bus. Cậu

chớp mắt, cố gắng ép mình không khóc, ấm ách nói:

- Rùa con còn bé, không cần mua vé

Nghiêm Lạc thở phì phò đi đi lại lại, không áp được lửa giận trong lòng, anh vỗ mạnh bàn, chỉ vào con, bắt đầu mắng:

- Nghiêm Cẩn, con làm chuyện hay

lắm, con thiếu chút nữa hại chết Mai Côi rồi. Sự thông minh của con chỉ

dùng để làm những chuyện này thôi sao…

Anh mắng chưa được hai câu, Tiểu Mai Côi không nhịn được òa khóc, rút tay khỏi tay Nghiêm Cẩn, nhào lên ôm chân Nghiêm Lạc.

- Cha Nghiêm Lạc, con không dám,

con không dám. Cha đừng mắng anh, đừng phạt anh, là con sai rồi, là tự

con muốn đến, con không dám, con thật sự không dám, cha đừng mắng anh,

xin cha… oa oa…

Mai Côi ôm chân Nghiêm Lạc vừa khóc vừa nói, nước mắt rơi xuống, vừa khóc vừa xin tha, đáng thương vô cùng.

Nghiêm Lạc bị cô bé khóc làm mềm lòng

nhưng mấu chốt là không thể nhân nhượng trước mặt lũ trẻ, nhất định phải để bọn trẻ hiểu được tầm nghiêm trọng của sự việc, nếu không đến ngày

nào đó mất mạng còn không hiểu vì sao. Anh cố nén mình để không dỗ Mai

Côi, nghiêm giọng nói:

- Mai Côi, việc này con cũng sai, không được người lớn đưa thì trẻ con sao có thể đi loạn được? Cô giáo ở trường, mẹ Tiểu Tiểu không phải đều dạy con phải học cách tự bảo vệ

mình sao? Không được một mình chạy loạn, không nói chuyện với người xa

lạ, không đi cùng người lạ đúng không? Hôm nay con tự mình bỏ đi không

nói cho ai, vạn nhất trên đường gặp người xấu hay lạc đường thì làm thế

nào. Cha mẹ không thấy con sẽ lo lắng, đúng không nào?

Nghiêm Lạc cố gắng nghiêm khắc, tuy rằng

cũng nhẹ nhàng hơn Nghiêm Cẩn nhưng Mai Côi chưa từng bị Nghiêm Lạc mắng vẫn cảm thấy rất đáng sợ. Cô bé run lên, nhưng vẫn ôm chặt chân Nghiêm

Lạc, một lòng muốn xin tội cho anh Nghiêm Cẩn.

Nghiêm Cẩn thấy rùa con bị mắng cũng không nhịn được, nước mắt rơi xuống, cậu nhào tới ôm chân kia của Nghiêm Lạc, cầu xin:

- Cha ơi, là con không tốt, mắng

thì mắng con là được rồi, con sẽ nhận phạt, phạt thế nào cũng được, cha

đừng mắng rùa con, em ấy nhát gan, sẽ sợ đó.

Mai Côi nghe xong khóc càng dữ, ra sức lắc lắc chân Nghiêm Lạc:

- Đừng, đừng phạt anh, đừng đánh

anh, là con sai rồi, con biết con sai rồi, con không dám nữa, cha Nghiêm Lạc, xin cha, con không dám nữa, thật đó, thật đó…

Hai bạn nhỏ một trái một phải ôm chân

Nghiêm Lạc không ngừng khóc thê thảm, nhất là Tiểu Mai Côi, bộ dáng bé

nhỏ tội nghiệp khiến Nghiêm Lạc đột nhiên cảm thấy mình như đao phủ cùng hung cực ác. Đến ngay cả Happy cũng ngây người đứng bên không biết nên

làm gì mới tốt. Tiết mục dạy dỗ, giáo dục của Boss anh đã xem nhiều

nhưng chưa từng thấy trường hợp nào như hôm nay.

Cuối cùng, Nghiêm Lạc vẫn ôm Mai Côi lên, lấy khăn tay lau nước mắt cho cô bé, lau nước mũi rồi nhìn đôi lông mi

dài ướt nước mắt đáng thương của Mai Côi, thở dài, dịu dàng hỏi:

- Mai Côi, một mình đi xa như vậy có sợ không?

Tiểu Mai Côi thật cẩn thận nh