ra độ cong xinh đẹp, “Ngu đáng yêu.”
Hắn cười rộ lên, rét đậm tuyết lớn cũng sẽ đột nhiên ngừng. Có điều hắn bỗng nhiên không cười , ánh mắt ảm đạm xuống, hơi thương cảm nhìn Bạch Chỉ, hắn xoay mặt, không tiếp tục nhìn nàng.
Mộ Đồ Tô hướng Bạch Chỉ đi tới, đem bồ câu trong tay đưa ra, hắn nói: “Ta giúp nàng cầm bồ câu đưa tin, nàng giúp nó thuốc trị thương, được không?”
Bạch Chỉ gật đầu. .
Lúc quân y trở về doanh trướng, nhìn thấy hình ảnh cực kỳ ấm áp. Trong tay Mộ tướng quân nâng bồ câu đưa tin, Bạch Chỉ dè dặt cẩn trọng vì bồ câu đưa tin buộc chặt băng vải, bồ câu trắng bị hai người hầu hạ nghiêng đầu, lấy một đôi mắt đậu xanh hướng hắn bên này nhìn tới.
Mộ Đồ Tô đang nhìn nàng, Bạch Chỉ cảm giác được, nhưng nàng lại giả bộ không biết. Dễ dàng đem thương thế của bồ câu đưa tin trị xong, Bạch Chỉ giương mắt hướng Mộ Đồ Tô nhìn lại, đôi mắt lóe ra hưng phấn, “Tốt lắm.”
Mộ Đồ Tô gật đầu.
Quân y ở ngoài cửa ho khan hai tiếng, “Tướng quân cùng Bạch cô nương đến a?”
Hai người đều kinh ngạc một phen, ánh mắt tập hướng quân y. Quân y thập phần lạnh nhạt đi tới tủ thuốc, lấy ra một bao thuốc sớm được bọc tốt, đưa cho Mộ Đồ Tô, “Tướng quân, dược đã pha chế xong, nhớ uống trước khi ăn cơm nửa canh giờ. Nhìn sắc mặt tướng quân, phong hàn chưa giảm bớt, nên chú ý nhiều hơn.”
Mộ Đồ Tô gật đầu, vừa tiếp nhận dược, một tiểu binh xông vào, quỳ trên mặt đất, chắp tay nói: “Tướng quân, không tốt , Bùi lão tướng quân cùng Bùi Tiên Phong bị quân địch mai phục, quân ta tổn thất rất lớn.”
Mộ Đồ Tô “đằng” một tiếng đứng lên, nguyên bản sắc mặt hơi trắng bệch càng thêm xanh trắng, hắn nói: “Nhanh chóng phái người trợ giúp tiến đến, nghĩ cách cứu viện Bùi lão tướng quân cùng Bùi Tiên Phong, nơi quân ta bị mai phục, phái người vẽ bản đồ, triệu tập toàn bộ tướng lãnh, đến doanh trại chỉ huy tập hợp.”
“Vâng.” Binh lính nhanh chóng lui ra.
Mộ Đồ Tô cũng không ở lại thêm, lập tức hướng doanh trại chỉ huy tiến đến.
Bạch Chỉ giật mình ở tại chỗ, nghĩ rằng, Bùi Thất chắc là Bùi Tiên Phong đi. Kiếp trước, Bạch Chỉ gặp qua Bùi Tiên Phong rất có danh tiếng, nghe nói hắn vì cứu Bùi lão tướng quân, trong một lần chiến dịch, mất đi hai chân, một thanh niên cực tốt, chỉ có thể ở xe lăn vượt qua. Cuộc đời này, lần đầu tiên nhìn thấy Bùi Thất, nàng chỉ phát hoảng, cảm thấy tương tự, rốt cuộc là bức họa cùng người thật có chút giống, không ngờ tới…
Bạch Chỉ bỗng nhiên trố mắt, giống như nhớ được chuyện cực kì quan trọng.
Nàng vội hỏi quân y, “Quân y, ngươi cũng biết lần tác chiến này, là sáu vạn đại quân sao?”
Quân y nghi hoặc nhìn nàng vài lần, chưa trả lời, nhưng từ trong ánh mắt hắn, Bạch Chỉ biết, lần này nàng đoán đúng rồi. Nếu thật là như vậy, như vậy chính là trận chiến dịch này, Bùi Tiên Phong mất đi hai chân, Mộ Đồ Tô tiến đến nghĩ cách cứu viện, mất tích …
Kiếp trước, hắn mất tích hơn ba tháng, mới trở về. Ba tháng kia, là những ngày Bạch Chỉ khó vượt qua nhất, nhưng nàng tin tưởng vững chắc, Mộ Đồ Tô chưa chết, hắn chỉ là nhất thời chưa về mà thôi. Có điều làm cho nàng vạn vạn không thể tưởng được là, ba tháng sau hắn đã trở về, lại dẫn theo một nữ nhân trở về, là Nam Chiếu tiểu công chúa. Hắn ở phía trước điện quỳ ba ngày ba đêm, cầu tiên đế tứ hôn. Đó là mọt Mộ Đồ Tô điên cuồng như thế nào? Bạch Chỉ chưa bao giờ gặp qua. Nàng chỉ có thể tránh ở dưới mái hiên, không biết khóc cái gì, đau lòng hắn, càng đau lòng bản thân. Nữ nhân kia dùng ba tháng, làm cho hắn yêu, nàng dùng hai năm, cũng không có thể đổi lấy hắn một cái mỉm cười đơn giản. Là nàng không tốt? Hay là nữ nhân kia quá tốt?
Bây giờ, lúc này đây hắn sẽ hội ngộ thấy Nam Chiếu công chúa mà hắn âu yếm. Bạch Chỉ dương môi tự giễu cười.
Như thế cũng tốt.
Bạch Chỉ ôm Tia Chớp, từ biệt quân y. Nàng vừa đi ra doanh trướng, đã thấy Bùi Cửu quần áo không chỉnh từ doanh trướng đi ra, thần sắc hắn kích động, sắc mặt trở nên trắng, vừa buộc đai lưng trên người, vừa nhằm phía doanh trướng chỉ huy.
Bạch Chỉ từ phía sau Bùi Cửu gọi hắn lại, “A Cửu.”
Bùi Cửu quay lại thấy là Bạch Chỉ, dừng lại một chút, thần sắc hắn như trước bị vây trong trạng thái kích động. Bạch Chỉ hỏi hắn, “Vì sao tâm sự chồng chất? Phát sinh chuyện gì?”
“Mới vừa nghe ngự lâm quân cùng Nam Chiếu quân kịch chiến, cha ta cùng Thất ca gặp nạn, không biết tình huống như thế nào, ta thật lo lắng.”
“Vậy ngươi định làm chi? Đi doanh trướng chỉ huy hỏi kết quả? Ngươi lấy thân phận gì?” Trái ngược với Bùi Cửu sợ hãi, Bạch Chỉ lạnh nhạt rất nhiều. Dù sao nàng biết kết cục. Đây chính là chiến dịch cuối cùng của Bùi lão tướng quân. Về phần nguyên nhân, Bạch Chỉ không biết, có lẽ liên quan tới việc Bùi Thất bị mất hai chân.
Bùi Cửu không quan tâm, “Cho dù đem ta coi như mật thám, ta cũng phải đi. Ta chỉ có cha ta cùng Thất ca . Bọn họ không thể có việc.”
Bạch Chỉ ngẩn ra, thực không ngờ, Bùi Cửu đem hai người bọn họ coi trọng như thế.
Bạch Chỉ tự biết không khuyên được hắn, chỉ có thể từ bỏ, theo hắn đi. Nàng đi phòng bếp lấy mấy cây gậy trúc, làm cho Tia Chớp một chiếc ổ thoải mái. Kiếp trước nàng từng