ừng chạy, cũng không biết chạy bao lâu, mãi đến khi lỗ mãng đụng phải một bức tường thịt người, bởi vì quá mạnh, thân mình bị bắn ra ngồi trên đất.
“Đồ nhi tốt, ngươi đây là thấy quỷ ?” Hùng Phong cười tủm tỉm.
Bạch Chỉ nhanh chóng đứng lên, lắc đầu như trống bỏi.
“Đồ nhi tốt, hôm nay đến đây, là cùng ngươi cáo biệt.”
Bạch Chỉ không hiểu, “Võ học của ông còn chưa dốc túi dạy hết.”
“Đủ rồi, làm người không thể rất tham lam.”
Khóe miệng Bạch Chỉ rút gân, nàng tham như thế nào? Mấy ngày nay, trí nhớ của nàng chính là mỗi ngày cầm theo giỏ trúc đựng điểm tâm cho hắn, cùng với phí khách sạn. Về phần võ học, cũng chỉ là mấy chiêu phòng thân.
“Ngày khác chúng ta chắc chắn sẽ gặp lại, đồ nhi tốt, sư phụ đi đây.” Hùng Phong đặt tay lên miệng huýt sáo, một con ngựa thoát ra từ trong rừng, hắn cấp tốc nhảy lên, hướng Bạch Chỉ vẫy tay, liền cuốn bụi mà đi.
Bạch Chỉ nghĩ rằng, có lẽ nàng bị lừa. Cái gọi là sư phụ, kỳ thực là bọn bịp bợm giang hồ hết ăn lại uống.
Cũng thế, thêm màu mè cho một cuộc sống không thú vị.
Hùng Phong xuất hiện, ít nhiều làm cho Bạch Chỉ thay đổi, ít nhất, làm cho nàng hạ quyết tâm trở thành người biết võ. Bạch Chỉ có tính nôn nóng, ngày thứ hai đã thỉnh nữ sư phụ ở võ quán đến Bạch phủ dạy học.
Nữ sư phụ ở võ quán tên Thu Thiền, lớn hơn Bạch Chỉ ba tuổi, hoạt bát hiếu động, dốt đặc cán mai, làm người rất hiền lành. Nhưng qua mấy ngày, không ngờ thành lương hữu. Bởi vì Bạch phủ gia giáo nghiêm cẩn, nữ tử chưa lấy chồng ru rú trong nhà, những việc bên ngoài chỉ được tin qua nghe ngóng, còn lại một mực không biết.
Có Thu Thiền tại đây, tức là có một người tinh thông tin tức.
“Chỉ Nhi, ta nói cho ngươi biết, cô bé bán bánh bao ở đường cái phía bắc làm tiểu thiếp của trần viên ngoại, bây giờ ăn mặc toàn vàng bạc châu báu, quang cảnh tốt khỏi phải bàn.” Thu Thiền khát khao ngưỡng vọng.
“Nếu là ta, tình nguyện làm thê của kẻ nghèo hèn, cũng không làm thiếp cho nhà phú quý.” Bạch Chỉ ngượng ngùng nói. Nàng so với người khác càng hiểu biết nỗi đau khổ của người làm thiếp, nếu phu quân yêu, cũng thế, nếu không yêu, ngay cả một nhành cây ngọn cỏ trong phủ cũng không bằng.
“Chỉ Nhi, mệnh của ngươi khẳng định làm thê, là đích nữ lại là hòn ngọc quý trên tay tri châu đại nhân.”
Bạch Chỉ cười mà không đáp. Xứng đáng với vận mệnh đau khổ kiếp trước. Phụ thân nàng vì nàng chuẩn bị một cửa hôn nhân, môn đăng hộ đối, công tử kia cũng khá được khen ngợi. Vì gả cho Mộ Đồ Tô, nàng từ chối, tự mình bị coi thường làm tiểu thiếp của hắn, còn bị người khinh miệt nói là “Trèo cao” .
Thật sự là khổ thân.
“Ta còn chưa nghĩ đến việc đó, tuổi còn nhỏ.”
“Không nhỏ . Tiểu thư nhà quan như các ngươi qua tuổi cập kê, có thể bắt đầu thu xếp hôn sự . Không giống bình dân như chúng ta, có thể gả thì gả, không thể gả thì làm thiếp.”
“Đừng tự coi nhẹ mình, số mệnh nắm giữ ở trong tay.”
“Hắc hắc, khó trách hiện tại có thật nhiều cô nương chưa lấy chồng tính toán đi nắm giữ vận mệnh bản thân.”
Bạch Chỉ không hiểu.
“Ngươi có từng nghe nói đến Mộ Đồ Tô con trai độc nhất của Cung Thân Vương chưa?”
“Chưa từng.” Bạch Chỉ một mặt trấn định nói.
“Ở kinh thành, Mộ Đồ Tô được mệnh danh là đệ nhất mỹ nam tử, không người sánh kịp. Nghe nói hắn theo Cung Thân Vương phi đến Bạch Mã tự ở Tô thành chúng ta bái phật. Các cô nương Tô thành đều chạy đến Bạch Mã tự dâng hương, kỳ này hương khói trong Bạch Mã tự có thể nói là chưa bao giờ cường thịnh như bây giờ.”
Bạch Chỉ chỉ nói một tiếng “Nga” liền không lên tiếng.
“Nhìn ngươi hứng thú ảm đạm, nhất định chưa thấy qua mỹ mạo của Mộ Đồ Tô.”
“Vậy ngươi thấy rồi sao?” Bạch Chỉ trêu ghẹo.
“Chọn ngày không bằng đụng ngày, hiện tại chúng ta đi nhìn một cái?” Đôi mắt Thu Thiền lóe sáng lấp lánh, có vẻ rất hưng phấn.
“Ngươi tìm người khác đi.”
“Thực mất mặt, vậy chúng ta đi ăn bánh bao ở bắc phố thì thế nào?”
“Chuyện này tạm thời còn thương lượng được.”
Có thể không có nam nhân, nhưng đồ ăn ngon không thể không có.
Quán bánh bao ở bắc phố được vang danh mỹ thực ở Tô thành, bánh mềm, thịt ngậy, mỗi ngày cung không đủ cầu. Trước kia Bạch Chỉ chưa bao giờ ăn đồ ăn ở ngoài, bánh bao này là do Thu Thiền mang vào phủ cho nàng nếm thử, kết quả càng không thể vãn hồi. Nàng luôn luôn nhờ Thu Thiền mua mấy chiếc bánh bao mang đến.
Sau này dứt khoát cùng Thu Thiền cùng đi bắc phố, giống như nàng, không để ý ánh mắt người khác, ăn bánh bao bên đường. Cho dù Thanh Hà bên cạnh luôn nói lảm nhảm, nàng cũng ngoảnh mặt làm ngơ.
Cái gì tiểu thư khuê các, gặp quỷ. Kiếp này, nàng nên vì bản thân mà sống.
Bạch Chỉ cùng Thu Thiền vụng trộm chuồn ra cửa . Cho nên đi cửa sau. Hai con mèo tham ăn vừa đến quán bánh bao, đã gặp một đống người trước lồng hấp. Hai người nhìn nhau, coi như ước định, vọt vào trong đám người…
Đợi hai người thoát ra là lúc, trong tay mỗi người đều cầm một chiếc bánh bao nóng hầm hập. Bánh bao nắm nơi tay, Bạch Chỉ liền khẩn cấp cắn một miếng, giống như bình thường, trước khi trở về Bạch phủ, phải giải quyết xong ở trên đường.
“Cẩn thận.” Thu Thiền bỗng nhiên cao giọng hô