Bách Biến Tiểu Mỹ Nhân

Bách Biến Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324750

Bình chọn: 7.5.00/10/475 lượt.

ại nhân nhiếp ảnh gia không tìm thấy cô thì

tức giận, khiến họ dù mở miệng kháng nghị cũng không được, khiến tiến độ quả thật là không tiến thêm được chút nào.

Long Nghiên Nghiên bị đẩy mạnh vào phòng

chụp ảnh, bên trong là bóng tối, chỉ có một ánh đèn nhỏ trên tường dùng

cho việc khẩn cấp, tuy không thấy rõ tất cả bên trong, nhưng cũng đủ

khiến cô kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.

Tiểu Hoàng nói rất súc tích, cô cơ hồ không nhận ra nổi nơi đã từng ở đến nửa tháng này.

Xác đạo cụ đầy đất, cũng gồm cả những đồ

giá trị cao, không cái nào còn nguyên vẹn cả; Ngay cả đèn ở trần nhà

cũng rụng rụng, vỡ vỡ, mức độ lộn xộn bên trong, quả thực còn thê thảm

hơn so với có người đến quấy rối.

Trong yên tĩnh, cô từ từ đi thong thả đến phía trước, sờ tường muốn tìm nút bật đèn, một cánh tay bất ngờ ôm lấy

cô, giây tiếp theo, đối phương xoay người lại, ép cô vào lồng ngực nóng

bỏng. /Vô.Ảnh..Các.74..

“Nghiên Nghiên! Chết tiệt! Sao em chẳng

nói một tiếng nào đã bỏ đi! Anh tìm nơi nơi đều không thấy em, anh rất

sợ hãi em có biết không?” Lệnh Quá Dương căn bản không cho cô cơ hội mở

miệng, đầu tiên là gầm rú đoạt đi tiếng nói của cô, lại trừng phạt dùng

sức hôn cô, hai cánh tay vòng qua, không để cô biến mất trong lòng.

Long Nghiên Nghiên vùng vẫy rồi nhũn

người trong nụ hôn nóng bỏng của anh, đến hít thở cũng khó khăn, thật

lâu sau, Lệnh Quá Dương mới rời đôi môi đỏ mọng của cô, vuốt lên đôi má

hồng sáng mịn của cô.

Đôi mắt đen âm trầm nhìn thẳng khuôn mặt

xinh đẹp đang thở dốc kia, tâm tình dữ dội dần dịu lại, cô thật sự đã

trở lại: “Long Nghiên Nghiên, em không tin anh chỉ muốn mình em thôi

sao?”

Long Nghiên Nghiên còn đang thở gấp, không thể cãi lại.

“Dễ dàng nhường anh lại như vậy, được thôi, anh sẽ hủy nơi này, mọi người khỏi phải tranh giành!”

“Anh…… đúng là cố chấp!”

“Em còn cố chấp hơn anh, chẳng nói gì đã

bỏ chạy không thấy bóng dáng đâu cả, vì sao không nói cho anh biết người phụ nữ kia đến tìm em? Không phải em lại muốn anh đánh vào mông chứ,

mới biết được tầm quan trọng của mình, à, em cho là anh không dám đánh

đúng không? Anh nói vậy chẳng lẽ còn chưa rõ, không có ai có thể thay

thế được em cả! Nếu em còn không tin, anh thật tức chết mà.”

“Vậy thì cũng đừng trút giận lên nơi này

chứ! Dụng cụ ở đây đều rất quý, anh đập phá như thế, sau này còn phải bỏ ra bao chi phí sửa lại đây?” Giọng nói đã khôi phục, Long Nghiên Nghiên bắt đầu chỉ trích hành vi của anh.

“Mất em rồi, cái gì cũng không quan trọng.”

Long Nghiên Nghiên nhìn thật sâu trong đôi mắt đen kia, ở nơi này, cô đã tìm được sự chân thành và kiên định.

Hai tay lặng lẽ vòng qua thắt lưng anh,

Long Nghiên Nghiên vùi mặt vào trước ngực anh, lúc trước tất tần tật cảm giác không vui vẻ gì với Khương Tâm Dĩnh, giờ chỉ nghe thấy tiếng tim

đập của anh, rời đi, biến mất, không còn thấy nữa.

Tim anh đang nói cho cô biết, anh thật sự cần cô, không thể không có cô, không chỉ là vì công việc mà thôi, còn

vì tất cả mọi thứ. /Vô.Ảnh..75Các…

Nhẹ thở dài, cô thật sự đau đầu, mới

quyết định nhượng bộ, để mình bị nỗi nhớ bao vây. “Vì Khương tiểu thư

nói, chỉ cần em rời khỏi anh, cô ta sẽ không làm phiền anh nữa, em lo

anh sẽ không giao kịp ảnh theo hợp đồng mà thôi! Vì thế mới lẻn trốn đi, em xin lỗi được không?”

Cô nghĩ cả đời này mình cũng sẽ không học dáng vẻ nũng nịu của cô bé, nhưng lại không tự chủ biểu lộ ra như vậy.

Lệnh Quá Dương căng thẳng, hiếm khi nào

cô đáng yêu thế này, khiến mình không thể tức giận nổi, chủ động lấy

lòng lại còn nói xin lỗi. “Giao tình của anh và Thiên Kình người ngoài

không thể biết, lại càng không để lộ hợp đồng, cho dù có vi phạm đi nữa, nói chuyển thời gian giao ảnh sang nửa năm sau cũng được.” Nhưng,

Nghiêm Cát Tường có thể sẽ làm thịt anh.

“Vậy giao tình của bọn anh không thể so với bình thường.”

“Ba mẹ anh là bạn tốt của ông chủ Thiên Kình, hợp đồng chỉ cho có mà thôi.”

Không quen nhìn dáng vẻ tự phụ của anh, Long Nghiên Nghiên lấy khuỷu tay huých anh một cái.

“Em không phải là con giun trong bụng anh, làm sao biết anh đã có cách, anh phải nói trước cho em chứ.”

“Nghiên Nghiên, em cũng giấu anh rất nhiều chuyện mà!” Nếu tính toán ra, hai người đều có lỗi.

Cô liếc anh một cái, “Nghe nói anh thiên

vị người đẹp tóc dài, nói thật đi, lần đầu tiên khi nhìn thấy Khương Tâm Dĩnh, chẳng lẽ anh không động lòng với cô ta? Tóc cô ấy vừa đen lại vừa dài……”

Anh cướp lời cô, “Anh thừa nhận thích con dái tóc dài, nhưng đơn thuần chỉ là thưởng thức thôi; Em lại khác, từ

khi nhìn thấy em, anh chỉ biết đây là người anh muốn, dù có tóc dài hay

tóc ngắn cũng không liên quan, anh thích rất nhiều người đẹp, nhưng

khiến anh có ý nghĩ muốn độc chiếm chỉ có mình em.” /Vô.Ảnh.76.Các…

“Thật hay giả? Anh chỉ thấy một bên mặt em, đã có cảm giác sao?”

“Tại sao anh không thể vừa thấy em đã

thích em chứ?” Anh bĩu môi, phản ứng nghi ngờ của người con gái này

khiến anh có điểm khó chịu.

Cô không tin ư? Nhớ hồi đó, anh cũng không tin cái chuyện nhất kiến chung tình vô căn cứ này.

“Em còn chưa nói không … A!


Pair of Vintage Old School Fru