XtGem Forum catalog
Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản

Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327164

Bình chọn: 7.00/10/716 lượt.

hân của những chú chó đạp hỏng cả rồi. Bệnh viện thú cưng cũng chỉ có vài khoa nên gần như là khoa nào cũng đông như trẩy hội. Ngay cả khoa phụ sản - nhi của Thẩm Thiển cũng vậy. Đương nhiên, bệnh tình đủ loại chứ không chỉ có là phụ sản - nhi.

Bận rộn mãi đến trưa, ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Thẩm Thiển thấy tình hình như vậy là biết không thể về nhà nấu cơm, cô liền gọi điện cho Vưu Nhiên.

"Alo?" Đầu dây bên kia có người nghe máy.

"Anh Vưu à, ngại quá, hôm nay tôi bận quá, không thể nào về nhà nấu cơm, trưa nay hay là anh gọi đồ ăn bên ngoài nhé?"

"Không sao, cô cứ làm việc đi."

"Cám ơn." Còn chưa chờ Vưu Nhiên lại mở miệng, Thẩm Thiển đã cúp điện thoại, tiếp tục làm việc.

Đầu bên kia, Vưu Nhiên vẻ mặt tiếc nuối cúp điện thoại. Lão Trương vẫn đứng ở bên cạnh anh bỗng nhiên mở miệng, "Thiếu gia, xe đã chuẩn bị xong, mau đi thôi, lão gia không thích đến muộn đâu."

Vưu Nhiên thở dài, "Ông ấy không phải đã nói là không quan tâm đến tôi sao? Sao hôm nay lại bảo tôi qua đó?"

"Thiếu gia, mắt của cậu gần đây đã tốt hơn, lão gia biết cậu chịu hồi phục thị lực đã mừng biết bao nhiêu, người làm con về gặp cha mình cũng là việc nên làm."

"Con? Cha?" Vưu Nhiên cười lạnh, "Biết rồi, đi gặp người cha lạnh lùng cao xa với không tới của tôi đi."

Lão Trương thấy thái độ này của Vưu Nhiên mãi cũng thành quen. Ông biết, Vưu Nhiên thiếu gia tính tình vẫn luôn lạnh nhạt, đối với ai cũng sẽ mỉm cười đáp lại, cho dù là lời nói hay vẻ mặt gì cũng bình dị gần gũi. Chỉ có nhắc tới ba của anh, anh mới không khống chế được cảm xúc.

Lão Trương cũng khá quen với quản gia bên nhà lão gia nên nghe phong thanh được một số việc. Đối với chuyện vì sao Vưu Nhiên không nhìn mặt cha cũng đoán được một số manh mối.

Thật ra Vưu tư lệnh lúc trước không chỉ một đứa con trai, mà là ba đứa, nhưng hai người kia lần lượt qua đời khi mới được mười lăm tuổi và bảy tuổi. Trong ba đứa con này có một người là anh cùng cha khác mẹ với Vưu Nhiên, một người là em ruột Vưu Nhiên.

Trước khi mẹ Vưu Nhiên kết hôn với Vưu tư lệnh, Vưu tư lệnh đã từng có một đời vợ, bà này cũng sinh được một đứa con. Nhưng cuối cùng không biết vì sao hai người lại chia cách.

Đứa con để lại cho Vưu tư lệnh nuôi nấng, hầu như có thể nói là được cưng chiều đến mức làm người ta giận sôi máu. Còn đối với Vưu Nhiên và em trai anh có thể nói là có cũng được mà không có cũng không sao.

Còn về chuyện đứa con lớn chết như thế nào thì quản gia cũng không rõ, chỉ nói là ngoài ý muốn mà chết. Còn đứa út thì năm lên bốn tuổi do bất cẩn té xuống lầu lúc đang chơi mà chết, lúc ấy mẹ Vưu Nhiên đang dẫn Vưu Nhiên đi học đàn piano, còn Vưu tư lệnh là kẻ làm cha thì lại chỉ dẫn con lớn đi du ngoạn, giao con út cho bảo mẫu trông giữ. Bảo mẫu bởi vì quá mót toilet, chỉ nhoáng như vậy mà mất một đứa con. Mà việc này, theo lão Trương đoán là khởi điểm cho bi kịch của gia đình ấy.

Mẹ Vưu Nhiên cũng ra đi sau khi em trai anh mất được hai năm. Uất ức tích tụ thành căm hận, không cách nào xua tan đi được. Thái độ này của Vưu tư lệnh đã tạo cho Vưu Nhiên một tổn thương không thể dùng ngôn từ mà nói lên được.

Nay, Vưu tư lệnh cũng chỉ còn một mình Vưu Nhiên là con. Lão Trương nhìn bóng dáng gầy yếu của Vưu Nhiên mà thở dài, sự thù hằn giữa hai cha con này đến khi nào mới có thể dứt đây?

Thẩm Thiển đột nhiên hắt xì, hít hít mũi, ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ báo thức, kim đồng hồ đã chỉ đến chạng vạng 7h10. Thẩm Thiển ngáp dài một cái, duỗi cái thắt lưng lười biếng, hôm nay rốt cuộc cũng xong việc. Cả bệnh viện thú cưng vô cùng im lặng. Bình thường lúc này, nếu không bệnh gì nặng thì những ông bà chủ của đám chó sẽ quyết định hôm sau lại đến.

Lý Mỹ Lệ cầm quyển tạp chí trong tay, nhàn nhã nói, "Tan ca chưa?"

"Hết giờ tan ca lâu rồi?" Thẩm Thiển tủi thân nói: "Tìm viện trưởng đòi tiền tăng ca thôi."

"Thôi đi, viện trưởng đến bóng người còn không thấy đâu mà đòi tiền tăng ca?"

"Ờm..." Thẩm Thiển rụt vai, tỏ vẻ thực bất lực.

Lý Mỹ Lệ nói: "Hôm nay đáng lẽ mình đi mua một quyển tạp chí để lúc làm việc tiêu khiển một chút, ai ngờ lại bận tới cả đi tiểu cũng không có thời gian."

Thẩm Thiển xấu hổ, đối với lời này của Lý Mỹ Lệ, cô cũng hết chỗ nói, việc kiếm sống mà có thể đi so với việc đi tiểu như vậy cơ đấy...

Lý Mỹ Lệ lại nói tiếp: "Còn ngây ra đó làm gì, về thôi, mau dọn đồ đi, mình đưa cậu về."

Thẩm Thiển lập tức chớp chớp đôi mắt to mông lung, long lanh nước nhìn Lý Mỹ Lệ, "Mỹ Lệ, mình yêu cậu."

Lý Mỹ Lệ đã ngồi vắt chéo chân ở trên sô pha đọc tạp chí, vô cùng tùy ý nói: "Moa~ bảo bối, mình cũng yêu cậu." Lời nói thì đầy tình ý, còn thái độ của cô nàng này thì... Thẩm Thiển vẫn là lờ đi, dọn dẹp một chút rồi chuẩn bị dẹp đường hồi phủ.

"Xì, kẻ có tiền thời này đúng là khoa trương, không phải chỉ là đính hôn thôi sao, vậy mà cũng bao trọn một chiếc du thuyền lớn xa hoa đi du lịch vòng quanh thế giới, bởi vì du thuyền quá lớn, số người được mời lại quá ít nên tổ chức rút thăm trúng thưởng công khai, người đoạt giải sẽ được mời đi du lịch vòng quanh thế giới miễn phí! Xì. Dễ