hoăn thật nhiều, nhưng khi Niếp Duy Bình công khai thổ lộ lại làm cho cô kinh hỉ đồng thời không tự chủ đi theo hắn.
Không biết có phải bởi vì bên trong xe ấm áp hay không mà không khí dần dần trở nên thật ái muội, cả đêm đen cũng đều trở nên mông lung huyền ảo hơn.
Xe đi nhanh trên cầu vượt, Na Na nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ, tâm tình thế nhưng lại bình tĩnh trở lại.
Sau đó trong đầu có cái gì đó chợt lóe qua, tổng cảm thấy có điểm gì đó không thích hợp nha……
Niếp Duy Bình nhìn thấy cô nhíu mi, ngón tay trỏ thon dài xoa nhẹ lên mi tâm của cô, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
Na Na lắc lắc đầu, chần chờ nói: “Anh có cảm thấy có cái gì đó không đúng hay không?”
“Cái gì không đúng?” Niếp Duy Bình lúc này trong lòng tràn đầy ý nghĩ cân nhắc nên ăn như thế nào nên trả lời có chút qua la đại khái.
Na Na nhíu mày trầm tư: “Tổng cảm thấy là lạ làm sao ấy, giống như có chuyện gì đó rất quan trọng mà lại quên mất?”
Niếp Duy Bình nhìn gương mặt trắng noãn của cô nhăn thành một đoàn, làn da oánh nhuận còn chưa tan hết sắc ửng đỏ, hàm răng trắng chỉnh tề cắn cắn làn môi nhỏ hồng hồng, cái vẻ thiên chân ngây thơ lại đầy quyến rũ phong tình tạo nên dung mạo hài hòa kinh người làm hắn cảm thấy thật oi bức, đáy lòng ngứa ngáy như là bị bàn tay mềm mại nhẹ nhàng cọ cọ gãi gãi, nhất thời cả người nóng lên làm sao còn tâm trí lo lắng có cái gì không đúng.
Niếp Duy Bình nắm lấy cánh tay của cô thật chặt, đem cả người cô kéo tới trước ngực mình, cúi đầu hôn trụ môi cô thành công đem làn môi đang bị cắn phá kia giải cứu, đầy vẻ thương tiếc mà tinh tế hôn liếm.
Ôn nhu triền miên như vậy, trong nháy mắt Na Na liền đem thắc mắc trong lòng ném qua đầu kìm lòng không đậu trúc trắc đáp lại.
Mà trong phòng ở câu lạc bộ, bạn nhỏ Na Viễn dưới sự ầm ĩ của nhạc thiếu nhi đang gấp đến độ xoay quanh, tội nghiệp túm lấy quần áo của Trần Tiệp hỏi thăm tin tức cô út.
Trần Tiệp hai mắt trừng lớn đầu cũng muốn to ra, ánh mắt muốn bảo Lưu Mân nhanh tìm chút nhạc thiếu nhi vui vui, phải nhanh dời lực chú ý của đứa nhỏ a!
Đùa sao?
Bác sĩ Niếp đã nói là cảnh thiếu nhi không nên xem, ai còn không muốn sống mà tiến tới làm mục tiêu!
Sớm đã ném thịt viên tròn qua sau đầu từ lâu rồi, hai người nam nữ trẻ tuổi thực dễ dàng sát súng phóng hỏa nha, mặc dù Niếp Duy Bình cực lực áp chế cũng khó mà khống chế được, độ ấm bên trong xe nhanh chóng trở lên nóng rực.
Ông chú lái xe ở phía trước qua kính chiếu hậu chỉ liếc mắt một cái liền vội chuyển tầm mắt, nhìn chằm chằm không chớp về phía trước.
Ông trời, người trẻ tuổi hiện tại thật là! Thế này là đã muốn nhịn không được rồi, nhìn ánh mắt của tiểu tử kia có vẻ như sắp chịu không nổi mà làm luôn trên xe a!
Chú lái xe nét mặt già nua khổ sở, dưới chân liều mạng thả chân ga, một đường nhanh như điện chớp đem người đưa đến đúng địa điểm.
Niếp Duy Bình tùy tay lôi tiền ra trả, chờ không kịp mà nửa ôm nửa kéo dẫn dắt Na Na vội vàng lên lầu.
Tiến vào phòng, Niếp Duy Bình liền không kiêng nể gì đem người đặt ở phía sau cửa, đèn cũng không mở, chỉ có ánh đèn bên ngoài theo cửa sổ chiếu vào, bầu không khí mông lông như vậy lộ ra một sự dụ hoặc thần bí, càng gia tăng thêm nhiều kích thích.
Na Na đã có chút không chịu nổi, hai tay chống ở trước ngực hắn, miễn cưỡng nghiêng đầu nghẹn ngào nói: “Chờ, chờ một chút……”
Tại sao bác sĩ Niếp lại thích đem người áp phía sau cửa như vậy a?
Na Na phía sau lưng bị ấn có điểm đau, lần đầu tiên ở ngoài giường…… Thật sự làm cho cô có chút không chấp nhận được!
Niếp Duy Bình không để ý tới, một tay gắt gao nắm thắt lưng của cô, một tay đặt tại sau gáy cô, một bên hôn thật sâu không có chút cố kỵ nào, cái lưỡi có lực dây dưa làm cho cô tránh cũng không thể tránh, quân lính đã hạ chỉ tan rã tùy ý hắn hôn lấy cái lưỡi của mình, bị mút đến mức khó chịu. Đầu lưỡi linh hoạt thường thường xẹt qua vách tường mẫn cảm bên trong khoang miệng mang lại cảm giác tê dại quái dị đến cực điểm, làm cho cô muốn né tránh nhưng trong lòng lại đối với loại khiêu khích này si mê không thôi, ẩn ẩn sinh ra một tia khát vọng.
Na Na mềm nhũn Niếp Duy Bình tự nhiên cũng chú ý tới , khóe miệng chứa ý cười, vốn là người lạnh lung mà giờ phút này lại toát ra hơi thở nóng rực như vậy, trực tiếp làm cháy sạch lý trí của cô.
Con thỏ nhỏ hiển nhiên chưa từng trải qua sự kịch liệt như vậy, mềm nhuyễn như một vũng nước mơ hồ bị Niếp Duy Bình kéo đi.
Niếp Duy Bình cảm thấy như vậy không đủ tận hứng, một phen ôm lấy cô, tách hai chân của cô ra quấn lấy thắt lưng của mình, một tay nâng mông của cô lên tình sắc mà vuốt ve, một tay giữ chặt thắt lưng của cô áp chặt vào mình, hơi thở gấp gáp vội vàng ra mệnh lệnh: “Hôn anh!”
Na Na bất ngờ không kịp đề phòng nên sợ tới mức tứ chi gắt gao dây dưa ôm chặt lấy hắn, vốn chỉ là sợ bị ngã mà ôm chặt lấy cổ hắn nhưng khi nghe được âm thanh khàn khàn không cho cự tuyệt của hắn, liền bị mê hoặc mà ngoan ngoãn cúi đầu chủ động hôn lên đôi mội mỏng kia.
Cô gái nhỏ trời sinh tính thẹn thùng, giờ phút này đối mặt với người mình thích lại sinh ra dũng khí rất lớn, mặc dù
