XtGem Forum catalog
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327725

Bình chọn: 7.00/10/772 lượt.

ập tức rời đi.

Na Na trợn mắt há mồm hoàn toàn không thể tin tưởng được, bản thân mình thật vất vả mới hạ được quyết tâm cứng rắn dạy dỗ đứa nhỏ, Niếp Duy Bình cư nhiên cứ như vậy phá hỏng việc của cô!

Na Na miễn cưỡng cười trừ, đối với mấy giáo viên liên tục xin lỗi khách khí đem tiễn bước họ, lúc này mới nổi giận đùng đùng vào phòng tìm người tính sổ.

Na Viễn hôm nay vốn cũng bị thương lại không nghĩ tới cô út thân thiết nhất không chỉ có không an ủi bé, không ra mặt giúp bé mà lại quay lại mắng bé làm bé thấy thật ủy khuất thương tâm, khóc rấm rứt hồi lâu.

Niếp Duy Bình đem người ôm về phòng, tắm rửa cho bé một chút, sau đó lấy quần áo của mình mặc cho bé rồi ôm bé vào phòng trực ban, đặt bé trên giường sau đó cùng bé mặt đối mặt nói chuyện.

“Khóc sướt mướt cũng chỉ là vô dụng! Chịu ủy khuất liền tự mình đòi lại, khóc thì có ích lợi gì!”

“Cô út mắng cháu……”

“Cô ấy mắng cháu là đúng! Mắng đúng cháu phải nhớ kỹ, mắng không đúng cháu cứ vào tai này ra tai kia.” Niếp Duy Bình véo má phúng phính của bé một cái: “Chuyện này cũng đáng để cho cháu khóc!”

Hai người vừa mới bắt đầu Na Na liền đẩy mạnh cửa tiến vào, giận không thể nhịn nói: “Anh đừng có dạy hư đứa nhỏ!”

Niếp Duy Bình kỳ quái liếc nhìn cô một cái: “Anh làm sao lại dạy hư nó chứ?”

Na Na tức giận chỉ vào hắn: “Em vừa mới mắng nó hai câu anh liền phá, bé trai nghịch ngợm gây sự trước không dạy thật tốt sau này sẽ dễ dàng biến thành du côn đầu đường xó chợ suốt ngày đánh đấm! Anh như vậy là không phân biệt tốt xấu dung túng nó, nó chẳng phải là càng thêm không hiểu chuyện?”

“Em cứ như vậy không phân biẹt tốt xấu mà mắng nó sẽ không lo lắng đem nó dạy thành phế vật không có chủ kiến của mình?” Niếp Duy Bình không chút khách khí phản bác: “Nhìn nó đi mới một chút chuyện là chảy nước mắt cứ như bé gái yếu ớt, đều là do em dạy ra!”

Na Na tức giận đến mặt cũng đỏ lên, không chút suy nghĩ mà mở mồm mắng: “Anh đừng có mỉa mai! Dù sao cũng không phải là cháu anh đương nhiên là vui vẻ cổ vũ! Anh đây là ở xúi giục……”

Niếp Duy Bình sắc mặt trầm xuống, trong ánh mắt như có bi thương chợt lóe rồi biến mất.

Na Na vừa nói ra miệng liền biết là không đúng, cô hoàn toàn là do lo lắng sợ hãi quá mức sau đó là quá mức tức giận mới có thể nói lời thiếu suy nghĩ như vậy.

Niếp Duy Bình đứng dậy lãnh đạm mở miệng nói: “Xem ra, anh là người ngoài lại cố tình xen vào việc của người khác.”

Na Na há mồm muốn giải thích nhưng Niếp Duy Bình đã đi ra ngoài đầu cũng không quay lại.

Na Na cắn cắn môi ảo não thở dài, toàn thân vô lực tới bên giường ngồi xuống.

Bạn nhỏ Na Viễn bị bác sĩ Niếp bọc trong chiếc áo thun màu đen rộng thùng thình, bả vai nhỏ nộn nộn lộ ra ngoài, mở to hai mắt đen thùi không dám lên tiếng, gương mặt trắng noãn mập mập tràn đầy kinh ngạc cùng sợ hãi.

Na Na trong lòng có chút không đành lòng, sờ sờ đầu bé nói: “Thực xin lỗi, là cô út không tốt, tiểu Viễn đừng có giận cô!”

Bàn tay nhỏ mấp máy đặt lên trên đùi Na Na, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vỗ vỗ cô giống như muốn an ủi nói: “Cô út cô đừng giận mà ~ Tiểu Viễn ngày mai đi xin lỗi Đinh Hiểu Kiệt a!”

Na Na vươn tay ôm bé vào trong ngực, đứa bé này đã như vạy ngay từ khi còn nhỏ, làm cho lòng cô thấy ê ẩm khổ sở, tức giận tiêu tan chỉ còn lại đau lòng cùng yêu chiều đối với bé.

Đôi môi mềm mại cọ cọ trên mặt mình mang theo sự ngọt ngào thơ ngây tốt đẹp.

Na Na đem người ôm càng chặt, thằng bé trong lòng thực ngoan, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: “Cô út đừng buồn ~ là chú xấu, sau này chúng ta đi chơi không cho chú ấy đi cùng nữa!”

Na Na bật cười, bị bé chọc cười vui vẻ: “Tiểu Viễn không giận cô út sao? Chú là muốn giúp cháu nha!”

Bạn nhỏ Na Viễn khó xử cố sức tự hỏi hồi lâu, do dự nói: “Kia…… Chúng ta vẫn là mang theo chú ấy đi ~ cháu biết là cô út thực thích chú nha!”

Na Na khóe miệng co rút: “Xú tiểu tử!”

Tiểu tử kia mất hứng rầu rĩ không vui nói: “Cháu không thối ~ chú đã tắm cho cháu rồi ~”

Na Na cười cười hôn bé một ngụm tỏ vẻ tuyệt đối sẽ không ghét bỏ bé, ánh mắt chuyển động nhẹ giọng dụ dỗ bé: “Tiểu Viễn ngoan, cháu đi tìm chú đi…… Cô út về nhà lấy quần áo cho cháu được không?”

Na Viễn xem xét cô một chút, biểu tình thật miễn cưỡng bất đắc dĩ ra vẻ người lớn thở dài: “Người lớn hai người thật là phiền toái! Mỗi lần cãi nhau đều phải là cháu ra tay ~”




CHƯƠNG 46

Na Na cho bé mặc quần áo bệnh nhi, cũng may hiện tại thời tiết đã nóng không sợ tiểu tử kia bị cảm lạnh, đem dây buộc chặt lại vạt áo miễn cho bé nghịch ngợm mà tuột ra.

Tiểu Viễn thực không tình nguyện mặc như vậy đi ra khỏi cửa, nhưng không chịu nổi cô út vừa dỗ vừa ép chỉ có thể vừa đi vừa đá xuống tầng tìm người.

Niếp Duy Bình ở văn phòng cầm trong tay bệnh án giở đi giở lại cái gì cũng đều không vào, khuôn mặt ủ rũ thì tiếng gõ cửa vang lên làm hắn cảm thấy thật phiền toái.

Na Viễn thò cái đầu nhỏ vào trong xem xét, sau đó nhanh chóng lùi về sau lén lút xoay mặt nhìn cô út cách đó không xa.

Na Na cười giơ ngón tay cái lên, lúc này mới yên tâm về nhà lấy quần áo.

Niếp Duy Bình lạnh lùng hừ một tiế