có triệu chứng buồn nôn, choáng váng.
Niếp Duy Bình đây là quan tâm nhiều ắt sẽ loạn nên không nhìn thấy bàn tay Na Na vụng trộm véo đùi.
Na Na liều mạng giả bộ đáng thương cắn môi ô ô lắc đầu.
Hành động quá kém, cư nhiên còn dám lắc đầu……
Niếp Duy Bình hí mắt, thản nhiên nói: “Em vừa đang lột quần áo muốn bá vương ngạnh thượng cung, anh phản kháng quá mạnh nên mới không cẩn thận làm em bị thương.”
“Nói bậy!” Na Na mạnh mẽ ngẩng đầu, nộ khí đằng đằng lên án: “Rõ ràng là anh muốn…… Cứng rắn làm, còn hại em bị đập đầu đau điếng!”
“A” Niếp Duy Bình mỉm cười: “Nhớ ra rồi?”
Na Na vội ngậm mồm giống như con thỏ nhỏ bị chấn kinh lui vào trong góc giường, trong lòng run sợ mà cầu xin tha thứ: “Bác sĩ Niếp em sai rồi…… Nhưng là đầu thật sự đau quá……”
Niếp Duy Bình hừ lạnh một tiếng, rời khỏi giường.
Trong phòng có một số loại thuốc dùng khi khẩn cấp luôn phải ướp lạnh, bệnh viện liền cấp một cái tủ lạnh đặt trong phòng trực ban.
Niếp Duy Bình từ bên trong lấy ra một cái túi chườm, bỏ mấy viên đá lạnh vào rồi áp vào phía sau đầu cho Na Na.
Na Na bị tư thế vây trong lòng của Niếp Duy làm cho không được tự nhiên, hai má dán lên bộ ngực trần của hắn, lồng ngực ấm áp tinh tế truyền đến tiếng tim đập mạnh mẽ làm cho cô thấy thật an tâm.
Sau gáy chỗ bị sưng đã không còn quá đau, cảm giác nóng rát bị đá lạnh thay thế xóa tan nỗi thống khổ. Cách một lớp túi chườm truyền đến cảm giác mát lạnh lại mang theo ôn nhu, cực kỳ giống bác sĩ Niếp lơ đãng toát ra tình ý.
Na Na cắn ngón tay đột nhiên bật cười, híp mắt giống như con mèo nhỏ cọ cọ làm nũng, ngây ngô cười nói: “Bác sĩ Niếp anh thật ra rất tốt……”
Đây là muốn nói cái gì!
Hắn vốn là rất tốt nha!
Niếp Duy Bình bất mãn hừ một tiếng, đổi tay tiếp tục giúp cô chườm đá.
Na Na khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trái tim như được rót đầy mật, ngọt ngào đến mức quay cuồng, quyệt miệng ở trước lồng ngực trần trụi mê người của bác sĩ Niếp mà hôn một cái.
Na Na có thể rõ ràng cảm nhận được cơ thể đó căng cứng run rẩy liền đùa dai vươn đầu lưỡi ra liếm liếm, quả nhiên càng run rẩy kịch liệt hơn nữa!
Niếp Duy Bình toàn thân cứng đờ, ánh mắt đột nhiên u ám, trầm giọng mở miệng: “Còn đau không?”
Na Na toàn bộ tâm tư đều đặt ở thứ mới mẻ vừa phát hiện ra không chút suy nghĩ, cười hì hì trả lời: “Tốt hơn nhiều!”
Niếp Duy Bình thanh âm thập phần trầm thấp, chậm rãi nói: “Vậy là tốt rồi……”
Na Na cảm thấy trên lưng căng thẳng, còn chưa kịp phản ứng đã bị người đè nặng ngã vào trên giường.
Niếp Duy Bình lần này cẩn thận chú ý che chở cô, sau khi đè nặng lên cô liền như cuồng phong vũ bão mà hôn xuống, ra sức mút lấy đầu lưỡi của cô mà phát ra tiếng chùn chụt.
Chiếc giường đơn không chịu nổi tải trọng mà kêu lên kẽo kẹt cùng với tiếng thở dốc ồ ồ hợp tấu thành một bản nhạc khiến cho người ta mặt đỏ tim đập nhanh.
Niếp Duy Bình vừa lòng liếm liếm đôi môi bị mình chà đạp đến sưng đỏ, từ cằm hôn xuống cổ, da thịt trắng nõn tản ra hương thơm tự nhiên dụ hoặc hắn kìm lòng không đậu mút vào.
Na Na ưm một tiếng, da thịt bên gáy mẫn cảm bị cắn mút ẩn ẩn đau, lần này cô thật sự cảm thấy choáng váng đầu óc……
Niếp Duy Bình đem người nắn bóp một hồi mới lưu luyến đứng dậy, từ ngăn tủ lấy ra quần áo sạch sẽ mặc vào.
Na Na nằm ở trên giường bình phục một lát, khó hiểu ngồi dậy nhìn hắn: “Tại sao lại không……”
Tuy rằng cảm thấy ở trong phòng trực ban của bệnh viện mà lăn lộn thật sự là chuyện rất kinh thế hãi tục, nhưng đã làm một nửa lại đột nhiên dừng lại làm cho Na Na nhẹ nhàng thở ra nhưng đồng thời không khỏi cảm thấy bất an.
Niếp Duy Bình một bên chỉnh lại dây lưng, một bên liếc mắt nhìn cô một cái: “Em muốn tiếp tục?”
Na Na vôi ngậm miệng.
“Giường quá nhỏ, thời gian nghỉ trưa lại ngắn như vậy dùa anh có vô cùng hưng phấn nhưng em chưa ăn cơm làm sao có thể lực mà làm!” Niếp Duy Bình hừ một tiếng, ngữ khí không tốt mở miệng nói: “Còn không đi ra ngoài? Chờ làm hoàn toàn sao?!”
Na Na không dám tranh cãi, sợ bác sĩ Niếp đột nhiên nổi thú tính vội vàng lăn xuống giường chạy trốn.
Niếp Duy Bình thực hiện được ý đồ cười cười, tâm tình thật tốt…… Đem giường chỉnh càng thêm hỗn độn.
Na Na vừa ra khỏi cửa, còn chưa kịp thở lấy một hơi đã bị vài người bao vây xung quanh, y tá trưởng đi trước làm gương xoa thắt lưng bất mãn chất vấn: “Đồng chí Na Na, em cũng thật là không thành thật nha!”
Na Na thực không hiểu: “Em sao lại không thành thật?”
Lưu Mân vươn tay chỉ chỉ đầu cô: “Kêu lớn tiếng như vậy, cả tầng một mọi người đều nghe thấy được…… Bác sĩ Niếp rõ ràng là khí lớn lực mạnh vì sao em dám gạt chị nói hắn ‘Nhất châm kiến huyết’?”
Na Na bị “Khí lớn lực mạnh” làm cho nghẹn họng nhìn cô ấy trân trối, lắp bắp nói không ra lời.
Lưu Mân thật vất vả mới bát quái ra tin tức nóng hổi như vậy, không nghĩ tới lại là hàng giả, không nói đến có bao nhiêu buồn bực, tức giận trừng mắt nhìn cô một cái: “Về sau không cho nói dối !”
Cô căn bản không có nói dối!
Nhất châm kiến huyết trọng điểm không phải ở châm, mà là ở huyết!
Cô rõ ràng là biểu đạt bác sĩ Niếp nhanh chuẩn sắc bén, tại sao lại là