ua vài ngày nữa là tốt rồi, chỉ tiếc dù anh nghĩ tốt, nhưng không ngăn nổi thần xui quỷ khiến, lại thêm người có tâm cố ý sắp xếp, hơn nữa, trong lúc anh không nhìn không thấy, tình địch cũng lặng lẽ xuất hiện, thời điểm anh nghĩ đến cuộc sống dễ chịu, lại không biết, nguy cơ chân chính đã đến.
Dự tính mấy năm gần đây, thành phố B ngày càng lạnh, không khí lạnh theo ngày chủ nhật thổi quét mà đến, đem nắng trời khó có được trong mùa đông đuổi đi không sót một tia, gió bắc vù vù thổi tạt mặt người có chút đau, ban ngày có chút mù mịt, trời tối cũng sớm hơn so với bình thường, thời điểm năm giờ tan tầm, bên ngoài đã muốn tối hẳn.
Kê Thanh vừa ra khỏi tòa nhà luật sư, không tự chủ dánh cái rùng mình, đội mũ áo lông lên, khăn quàng trên cổ quây thành hai vòng, ở bên mặt thắt cái nút, hơi chà chà chân, trời sinh cô tay chân sợ lạnh, mùa hè thì hoàn hảo, đến mùa đông, tay chân lạnh lẽo giống như đi ra từ trong động tuyết.
Trước kia nghe người già nói, cô gái chân tay lạnh, kết hôn sinh con sẽ tốt hơn, nhưng sau khi cô kết hôn, sinh Tiểu Tuyết, vẫn không có chuyển biến tốt, có lẽ khi đó có chút bôn ba, mặc dù Tử Thấm chăm sóc cô thật tỉ mỉ, nhưng dù sao cũng là đại cô nương chưa kết hôn, rất nhiều chuyện cô ấy không rõ, ngày sinh nở làm thế nào cho tốt.
Sau khi trở về cùng Phong Cẩm Thành, ngày qua thật an nhàn, thời điểm trời lạnh thì vào phòng là tốt rồi, đến buổi tối, bên người có cái bếp lò lớn là Phong Cẩm Thành như vậy, ấm tay ấm chân, đều đã sớm quên tật xấu này, hiện tại bị gió lạnh thổi qua, mặc dù ủng có dày thế nào đi nữa, chân vẫn có chút cảm giác đông lạnh.
Kê Thanh chà chà tay, đi trên lối đi bộ, hướng tới trạm xe điện ngậm không xa mà đi, chuyện công việc rất nhẹ nhàng, hơn nữa cô là trợ lý tài vụ, khoa tài vụ tổng cộng có sáu người, cô lại vừa tới, việc quan trọng rườm rà không tới lượt cô, cô chỉ phải làm một số chuyện lia ria bên bờ.
Cô cũng thấy không có gì, vốn là vì cảm thấy buồn chán, ít nhất có chút việc làm, thời gian trôi không đến mức quá chậm, hơn nữa hiện tại đứa nhỏ không ở bên người.
Phía sau vang lên tiếng còi ô tô, Kê Thanh theo bản năng nghiêng đầu, thời điểm thấy chiếc BMW màu trắng cách đường cho xe đạp chậm rãi mà đi, Kê Thanh không khỏi sửng sốt một chút, từ đáy lòng đột nhiên nảy lên vui sướng, cô vốn nghĩ đó là Phong Cẩm Thành, chỉ là xe mặc dù giống, nhưng khi cửa kính xe hạ xuống, người ngồi điều khiển lại không phải.
Nhưng cũng không bôi nhọ chiếc xe tốt như vậy: "Tiêu tổng. ."
Kê Thanh bỗng nhiên cảm thấy bản thân có chút đần độn, xe ông chủ cũng thiếu chút nhận sai, Tiêu Bác Nhã lộ ra nụ cười, hướng cô vẫy tay: "Kê Thanh lên xe, tôi tiễn em về..."
Kê Thanh vốn muốn từ chối, Tiêu Bác Nhã lại nói ngay sau đó: "Nhanh chút đi lên, nơi này không cho dừng xe . ." Kê Thanh chỉ có thể qua đi lên.
Lên xe Kê Thanh có vài phần cứng ngắc, cô cùng ông chủ lớn trừ bỏ ngày đầu phỏng vấn gặp mặt, nói hai câu, ngoài ra, vô cùng xa lạ, vả lại, người đàn ông vĩ đại như vậy ở bên cạnh mình, Kê Thanh luôn luôn không thấy tự nhiên, thật sự không biết nên làm gì? Không tìm được chủ đề thích hợp, cô vốn cũng không phải người giỏi giao tiếp.
Bỗng nhiên trong đầu xẹt qua gương mặt Trương Lộ, giống như bất luận tình huống nào, đối mặt với người như thế nào, Trương Lộ đều ứng phó thành thạo, phần thông minh nhạy bén này, cả đời này cô đuổi không kịp.
Trong xe ngắn ngủi yên tĩnh, làm Kê Thanh thấy thực xấu hổ, hơi dùng khóe mắt đánh giá ông chủ lớn, lại phát hiện hắn rất thả lỏng, tư thái vẻ mặt đều khá thanh thản, bên môi thậm chí còn cong nụ cười nhẹ...
Kê Thanh thu hồi ánh mắt, dường như đàn ông vĩ đại đều như vậy, người đàn ông này có điểm nào đó rất giống Phong Cẩm Thành, đi công tác năm ngày, Phong Cẩm Thành ngày đầu tiên gọi điện thoại về, còn ầm ỹ một trận, chất vấn cô tại sao không nói với anh một tiếng đã chuyển ra khỏi biệt thự.
Khu biệt thự bên kia không có xe điện ngầm, càng không có xe bus, lại xa, đi làm rất không tiện, dù sao Phong Cẩm Thành đã đồng ý chuyển, Kê Thanh chẳng qua chỉ chuyển sớm hơn thôi, nhưng thật không nghĩ tới người đó lại tức giận như vậy, khẩu khí chất vấn kia, giống như cô phạm phải tội lớn không thể tha thứ vậy?
Phong Cẩm Thành lải nhải quở trách cô bao lâu, cô không biết, cô cũng không ầm ỹ với anh, cũng không ngắt máy, lại cứ để ống nghe đó, đặt trên tủ đầu giường, một lát sau, không nghe được tiếng cô mới ngắt máy, sau vài ngày, Phong Cẩm Thành cũng không gọi điện thoại nữa.
"Cùng ăn cơm chứ?" Tiêu Bác Nhã đột nhiên mở miệng, kéo lại suy nghĩ đang dần bay xa của Kê Thanh, Kê Thanh có vài phần kinh ngạc nhìn hắn, mời cơm chỉ có hai người bọn họ, giống như quá mức đường đột, nếu bị nhóm mấy cô nương thầm mến ông tổng lâu nay biết, Kê Thanh đánh giá, bản thân sẽ trở thành kẻ thù chung.
Ngạc nhiên đi qua, Kê Thanh nhất thời quên mất ứng phó như thế nào, cũng bởi vì rất mới lạ,
trong trí nhớ Kê Thanh, mời cô ăn cơm dứt khoát gọn gàng như vậy, giống như chỉ tại đoạn thời gian phản nghịch thời trung học từng có, mà đoạn thời gian phản nghịch đột
