c thuyết phục nào...
Hơn nữa, cảm giác trướng sưng rất nhanh đi qua, đó là một cảm giác đói khát trống rỗng xa lạ, trong lòng cô thế nhưng lại hi vọng anh có thể nhanh hơn một chút... Mặc dù trong thời điểm thần chí mơ màng không rõ, nhưng lời như thế Kê Thanh cũng tuyệt đối không nói ra, chính là tiếng rên rỉ của cô, bất tri bất giác càng thêm yêu kiều mềm nhũn, thân thể cũng cong thành một độ cong khó nhịn, thắt lưng mảnh mai nghênh đón như có như không, gần như bức Phong Cẩm Thành tới điên cuồng...
Mỗi lần vợ anh nhiệt tình lên đều làm anh kinh hỉ, Phong Cẩm Thành ôm vòng thắt lưng vợ, lưu loát chuyển một cái, hai người liền rơi... Lúc bất chợt từ dưới đảo lên, Kê Thanh tỉnh lại trong khoảnh khắc, thân dưới bị chống đẩy liên tục, lại nhanh chóng bay đi...
Tư thế này, trước kia tuyệt đối không có khả năng, không phải Kê Thanh không nguyện ý, mà là lấy tính cách đại nam nhân của Phong Cẩm Thành, mặc dù biết như vậy rất mới mẻ, cũng tuyệt đối không cho phép bản thân bị vợ áp đè ở dưới, nhưng lúc này âm kém dương sai, liền thành như vậy, hơn nữa, anh đột nhiên phát hiện, tư thế này ngoại trừ thân thể hai người hoàn toàn hợp làm một, hiệu quả thị giác cũng khá kích thích...
Hơn nữa lúc vợ anh động tình, có chút cuồng dã, mái tóc đen dài vương trên mông, mang chút hơi nước, vợ anh ngửa đầu, tóc thẳng buông xuống, quét qua đùi anh, tư vị kia có biết bao kì diệu ... Còn có, cái cổ với đường cong duyên dáng kia của vợ anh, mồ hôi trộn lẫn với nước, theo da thịt trắng muốt chảy xuống, lưu loát đảo qua bộ ngực duyên dáng vểnh cao, nhỏ xuống vùng bụng vẫn còn nóng của anh, làm dục hỏa trong người anh càng cháy mạnh.
Mà động tác đong đưa của cô, cái miệng nhỏ khẽ nhếch kia, kịch liệt phập phồng, hạt châu non mềm hơi run rẩy... Phong Cẩm Thành bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ anh may mắn cưới được một bảo bối phiền phức, vợ anh so với bất kì phụ nữ nào đều phóng đãng hơn, hơn nữa loại phóng đãng này cùng tính tình lời nói bình thường của cô tạo thành một sự tương phản mãnh liệt, thỏa mãn tâm lý biến đổi bí ẩn của Phong Cẩm Thành... (e hèm người ta gọi đó là tâm lý biến thái =3=)
Vợ anh là dạng người như vậy, đóng cửa cũng chỉ anh có thể nhìn thấy, có thể hưởng thụ, mà có cô vợ phóng đãng như vậy đại khái là mơ ước của mỗi người đàn ông, lần đầu tiên Phong Cẩm Thành có cảm giác nguy cơ, chẳng qua, rất nhanh bị □ xông lên đại não bao phủ...
Dục vọng thối lui, tình triều yên lặng, Phong Cẩm Thành ôm cô vợ, ngồi trên xích đu lớn ngoài cửa sổ, có chút buồn bực, vốn dĩ được làm thỏa thích sung sướng như thế, Phong Cẩm Thành hẳn nên rất thích, nhưng lại là buồn bực, để cho vợ anh đứng thế thượng phong...
Phong Cẩm Thành hơi hơi cúi đầu, vợ anh được bọc trong áo tắm rộng thùng thình, nằm ghé trên người anh, lại nói, cái thân thể nhỏ nhắn nhu nhược này của vợ, thế mà lại bắt được anh, điều này làm Phong Cẩm Thành sau khi thoải mái qua xong, bắt đầu buồn bực, vì che giấu buồn bực, sau khi tắm đi ra, anh có chút bắt buộc, ôm vợ đã mệt đến không thể nhúc nhích được vào ngực xem sao...
Phong Cẩm Thành còn nhớ rõ, cô vợ trẻ tuy rằng lúc ấy mệt đến mắt không mở được, nhưng vừa nghe thấy đề nghị của anh, mở to đôi mắt hoảng sợ nhìn anh, thật làm Phong Cẩm Thành chịu đả kích, anh có kém như vậy sao. (đang ed cái j zợ -___-)
Lại nói tiếp, trong mấy anh em bọn họ, lãng mạn nhất là Diệp Trì, đừng nhìn vẻ ngang ngược của hắn lúc bình thường, khi tán gái, một đống chiêu thức lãng mạn một người tiếp một, cái gì mà nhìn sao, cái gì mà đóng quân dã ngọai, hứng gió ngắm hoa... thật không ít thiêu thân.
Khi đó, bọn họ đứng xem một bên thật tâm phục khẩu phục, không khỏi oán hận Diệp Trì, cứ
một hồi lại đổi một người, bản lĩnh buông thả, không người nào so nổi, đáng tiếc cuối cùng lại dùng hết lên một con nhóc không hiểu phong tình, chẳng qua, người ta một nguyện đánh một nguyện chịu, Diệp Trì cảm thấy vui vẻ, cũng không tính là đáng tiếc.
Phong Cẩm Thành biết bản thân rất không lãng mạn, nói trắng ra, là người hời hợt, bên trong rất không thú vị, dù vậy, ánh mắt đó của vợ cũng thật đả kích anh, làm Phong Cẩm Thành vốn đã buồn bực, lại buồn bực thêm một tầng, chẳng qua trong sự bực bội đó, có một cảm giác hạnh phúc lăn tăn, chậm rãi dâng lên trong lòng.
Phong Cẩm Thành cảm thấy, cứ ôm vợ anh như vậy, trong lòng liền hết sức thỏa mãn, cảm giác thỏa mãn này dần dần khuếch tán, tràn đầy từng góc trong lòng anh...
Phong Cẩm Thành cúi đầu nhìn vợ anh hôn lên trên trán một cái, ngẩng đầu lên, bỗng nhiên phát hiện, vừa rồi trên trời đêm chỉ điểm mấy ngôi sao, lúc này đã là một khoảng ánh sao sáng lạn, ánh sao dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của vợ anh, giống như đom đóm phát sáng, mông mông lung lung, lại xinh đẹp đến kinh tâm động phách...
Phong Cẩm Thành đáp ứng cho Kê Thanh tìm việc làm, trong bụng chắc chắn vợ anh sẽ không tìm được công việc vừa ý, hoặc là nói, cô có thể tìm được việc, anh cũng có thể tìm được lý do không cho cô đi, đây là chủ ý Phong Cẩm Thành đã sớm tính tốt, mà thời điểm vợ anh nói cho anh, cô muốn tới tò