Bà Xã Thư Ký

Bà Xã Thư Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323782

Bình chọn: 10.00/10/378 lượt.

việc trước một canh giờ, trở lại công ty xử lý chuyện cuối cùng, cô còn có thời gian hai tiếng.

Gần đây Lạc Điềm Hân cảm giác mình suy yếu, trước mấy ngày ăn tết, gọi điện thoại về nhà, lập tức bị mẹ lảm nhảm một giờ, cuối cùng bởi vì điện thoại di động của cô tắt, mới ngưng trò chuyện.

Mẹ nói cô cũng hai mươi lăm tuổi rồi, còn không tìm được bạn trai, còn không tính kết hôn, Tiểu Hoa nhà hàng xóm người ta, đã là mẹ của ba đứa con, nói liên tục, đến cuối cùng, cô phải xin phép về nhà xem mắt.

Xem mắt? Thế kỷ hai mươi mốt còn có người muốn xem mắt sao? Có lẽ có ít người muốn, nhưng cô kiên quyết không đi. Cô không tin, làm như vậy thì sẽ có tình yêu, nhiều nhất là cha mẹ hai bên vội vàng sắp xếp hôn nhân mà thôi, cô không muốn như vậy.

Nói cho cùng, cô không có mối tình đầu! Trước khi tốt nghiệp đại học, bận đi học, nghiên cứu, tính toán công việc sau này. Sau khi tốt nghiệp, vì cuộc sống mà làm việc, vừa tốt nghiệp đã tiến vào tập đoàn Trình thị, dường như cô không nghỉ ngơi nhiều, cũng không vì phải hẹn hò mà nghỉ hơn nửa ngày nghỉ.

Cô không thấy cuộc sống trôi qua khô khan thế nào, chỉ là cô cảm thấy, không có đàn ông bên người, thật ra thì vô cùng tốt, mình có thể một người hưởng thụ tất cả.

Đáng tiếc cha mẹ không nghĩ như vậy, hiện tại muốn xem mắt, cái này phải làm sao đây?

Chẳng lẽ mình phải dâng tất cả lần đầu tiên cho một người đàn ông mình không yêu?

Lạc Điềm Hân xoay cái ghế, lấy điện thoại di động ra, gọi một cú điện thoại.

"Man Man!"

"Làm sao vậy?" Chu Man ở buổi chiều, còn đang trong trạng thái buồn ngủ, bởi vì buổi tối cô chơi game, không ngủ được.

"Đương nhiên là có chuyện lớn!" Giọng nói của cô có chút gấp.

Bởi vì cả lầu 35 cũng không có người, cô nói chuyện lớn hơn.

Giọng nói Chu Man còn nghe ra được cảm giác lười biếng, "Nói đi!"

"Cha mẹ tớ muốn tớ về nhà xem mắt!" Cuối cùng Điềm Lạc Hân nói chuyện ra.

"Ôi, cái này không tốt sao? Vừa đúng lúc có thể làm dịu trái tim khô héo đã lâu của cậu." Chu Man trêu chọc nói.

Lạc Điềm Hân bất mãn mắng một câu: "Đi tìm chết!"

"Tớ không cần! Cậu cũng biết rất rõ ý nghĩ của tớ, hôn nhân như vậy, tớ mới không cần!"

Chu Man cười to, "Vậy cậu muốn như thế nào? Cha mẹ cậu bắt đầu buộc cậu rồi!"

"Tớ cũng không biết! Bà ấy kêu tớ xin nghỉ mấy ngày, trở về một chuyến!" Lạc Điềm Hân có một người bạn tri kỷ duy nhất là Chu Man, cho nên cô thoải mái nói với cô ấy.

Đối với chuyện như thế này, Chu Man cũng không có cách, huống chi, cô không gặp vấn đề này, mặc dù cả ngày cô chơi trò chơi, nhưng lại có bạn trai của cô giúp một tay, chăm sóc cô tất cả, cho nên cô rất hạnh phúc.

"Cái này phải nói thế nào Nếu đã không muốn về, vậy thì không cần về!"

Lạc Điềm Hân cũng biết, hơn nữa, kết quả còn là nhất định phải về, nhưng mà cô không muốn đi xem mắt!

"Vậy cậu có biện pháp để cho tớ không đi xem mắt, lại còn có thể giải quyết tràng nguy cơ này sao?"

"Cái này. . . . . ." Chu Man nghiêm túc nghĩ, cái vấn đề này thật khó giải quyết !

"Nghĩ nhanh lên một chút, tớ chỉ còn thời gian mấy ngày, hai ngày, tớ nghĩ đến đầu đều muốn nổ tung, hơn nữa còn có cảm giác mình mình bị bức chết." Lạc Điềm Hân khổ sở nói.

Thật ra thì Chu Man muốn giúp mà không được, "Hân Hân, cậu nhớ tới mẹ cậu đi! Thông minh như vậy, coi như là lừa bà, nói cậu không thể về, cũng không gạt được bà! Hơn nữa còn có thể trực tiếp đi lên tìm cậu!"

"Nhất định như vậy!" Cô biết rõ tính cách của mẹ, nghĩ rất nhiều, nếu cô lừa dối, nhưng không có nghĩa là mấy ngày sau, khi bà phản ứng kịp, cô sẽ không thu dọn được hậu quả.

Chu Man than thở một tiếng, thật là khó khăn!

"Bằng không như vậy, cậu đem bạn trai mang về, như vậy thì tất cả mọi chuyện có thể được giải quyết."

Làm ơn, cô đã nghĩ qua, vấn đề là, trong thời gian ngắn, làm sao tìm được một bạn trai à?

"Phải tìm ở nơi nào? Ai sẽ yêu tớ trong vòng mấy ngày?"

"Ách. . . . . ."

"Coi như là yêu đi, lập tức có thể mang đàn ông về nhà, sẽ có sao?" Cô suy đi nghĩ lại, vẫn không có biện pháp!

Chu Man im lặng một chút, hỏi: "Cậu không có đàn ông theo đuổi sao?"

Thật là hỏi trúng chỗ đau của cô, cô cảm thấy mình bị vứt bỏ? Bên người cô, thật sự là không có một người đàn ông, theo lý thuyết, bộ dáng của cô cũng không tệ! Nhưng không có đàn ông thích cô, dù sao trong công ty, không có lấy một người biểu đạt bất kỳ ý tứ thích đối với cô.

Không phải vì cô đi theo Trình Hạo, cho nên mọi người cũng bởi vì cô là thư ký của Trình Hạo, cũng sợ cô?

"Không có!" Rất thẹn thùng mà trả lời.

Chu Man suy nghĩ một chút, tìm được một người!

"Cao Chí! Người trung thực theo đuổi cậu."

Lạc Điềm Hân lập tức cau mày, "Anh ta? Không được! Anh ta đang ở quê nhà! Tớ luôn ở bên này, làm sao cho người ta tin tưởng chúng ta ở chung một chỗ, hơn nữa, bạn của cha mẹ tớ có cái gì là không biết?"

Cao Chí đó hoàn toàn không phải loại cô thích, anh ta là có một công việc thực tế , bề ngoài bình thường, nhưng so với tưởng tượng của cô, kém quá nhiều.

"Vậy chỉ có thể chúc cậu may mắn." Chu Man bộ dạng nén đau buồn nói.

"Ôi! Đừng! Không muốn!" Hiện tại thì Lạc Điềm Hân


Polly po-cket