mặt đầy nụ cười, vui vẻ chúc phúc.
Hai người, nhìn vào mắt nhau, tràn đầy đều là tình yêu lưu chuyển, tình ý tung bay.
Tiếng vỗ tay nổi lên bốn phía, tay Tô Thiển chuyển giao đặt trong tay An Thần, hai người điều có tư thái nghiêm trang lại không kém phần sang
trọng.
Người chủ trì hôn lễ trên mặt mỉm cười, tay cầm kinh thánh, hỏi: "An
Thần, anh có nguyện ý cưới Tô Thiển làm vợ, vô luận sống chết, cùng
chung hoạn nạn, yêu cô một đời một kịp sao?" .
An Thần mỉm cười, cười tỏa ra trăm sắc, cảnh xuân rực rỡ.
"Tôi nguyện ý." .
Tô Thiển yếu ớt cười thêm chút, đáy mắt mang theo điểm vui vẻ.người này
đã mang cho cô niềm vui như vậy, cô ngàn vạn lần không nghĩ tới.
"Tô Thiển, ngươi nguyện ý gả cho An Thần, vô luận sống chết, cùng chung hoạn nạn, không xa không rời sao? ? ?" .
"Đúng vậy, tôi nguyện ý." .
Cô đã sớm là vợ của anh, đã sớm đem toàn bộ tất cả đều bỏ đi để cùng
anh ở chung một chỗ, sống chết coi là cái gì, hoạn nạn coi là cái gì,nơi nào có anh, chính là thiên đường.
Ở lễ đường này, không có bất kỳ người nào liên quan đến giới truyền
thông, đây là một hôn lễ riêng tư bình dị , lại chỉ là một nơi thể tình
yêu và là nơi hội tụ những điều thơ ngây ngọt ngào nhất tuyệt đẹp nhất
của tình yêu.
Cắt bánh ngọt: chúc phúc tân lang tân nương ngọt ngọt ngào ngào từng bước lên chức.
Mở sâm banh: chúc phúc tân lang tân nương tình yêu nước chảy đá mòn.
Rượu giao bôi: toàn thể nâng chén cùng chung chúc phúc.
Cả đám bạn tốt chứng kiến cùng chúc phúc , một đôi giai nhân hoàn thành cuộc hôn lễ lãng mạn .
Cuối cùng khai tiệc, An Thần có chút lo lắng Tô Thiển sẽ cảm thấy hôn lễ đơn giản, lặng lẽ lôi cô đến một bên: "Bà xã, em cảm giác như thế nào
đây? ?" .
Tô Thiển đổi áo cưới, mặc thêm một cái giữ cho ấm lại càng khêu gợi, tay cầm sâm banh lặng lẽ đụng lên lỗ tai của anh: "anh đoán." .
An Thần nhíu mày: "Anh không biết, bà xã có hài lòng không? ?" .
"Cái anh này mấy ngày không thấy mặt, có phải hay không đều ở đây sắp xếp chuyện này?" .
"Bà xã quả nhiên là hiểu rõ anh nhất ."
"Anh dụng tâm sắp xếp như vậy, cho anh điểm tối đa." . Dừng một chút,
cô lại đi đến gần bồi thêm một câu: "Tối nay bồi thường cho anh." "Anh dụng tâm sắp xếp như vậy, cho anh điểm tối đa." . Dừng một chút,
cô lại đi đến gần bồi thêm một câu: "Tối nay bồi thường cho anh." .
Một câu mập mờ không rõ lời mà nói, khiến tình cảm trong lòng của An
Thần phút chốc dâng cao, nắm chặt cánh tay của cô, bên tai cô phun hơi:
"Bà xã, anh không phải dễ dàng thỏa mãn, là muốn rất nhiều rất nhiều." .
Tô Thiển sững sờ, cười, vừa lôi kéo anh hướng đám người đi vừa khe khẽ nói: "Chỉ sợ anh tinh lực cạn kiệt người không còn."
"Không thể nào, đại chiến 300 hiệp đều không có thở hổn hển ." .
Bản lãnh khác anh có thể không có, cái này thì rất lớn nha.
Phục vụ bà xã thật tốt thì ngày mai mới có thể vui vẻ được.
"Mình nói tiểu Tô Tô này, bạn đem An thiếu gia, người đàn ông ưu tú như
vậy ngoan ngoan ngoãn ngoãn, thật là làm cho chị em tôi hâm mộ ghen
ghét nha." .
Nhiễm Mạn bưng một ly sâm banh, cười tà đi về phía này.
Tô Thiển cùng An Thần nhìn nhau cười một tiếng, mười ngón tay càng chặt hơn chút.
"Cô cũng không kém, thủ hạ đắc lực nhất của tôi cũng bị cô mang đi, xem ra rất thỏa mãn."
Nhiễm Mạn rủ tầm mắt thấp xuống, cười yếu ớt, yên lặng nhấp một miếng
sâm banh, Đúng vậy a,chị em mấy người các cô, tìm khắp đến hạnh phúc
thuộc về mình, thật sự là may mắn.
"Mẹ, mẹ hôm nay thật xinh đẹp." .
Tiểu An An chạy tới ôm bắp đùi Tô Thiển , hi hi ha ha.
Tô Thiển nhếch khóe miệng, giả bộ tức giận: "Cách tôi xa một chút, nhóc đáng ghét, lại dám gạt tôi, tôi không có thương cậu." .
Tiểu An An méo miệng, rõ ràng chính là cha cảnh cáo mình không cho nói chứ sao.
"Mẹ ~~" Tiểu An An thanh âm non nớt cố ý kéo thật dài, đầu vẫn ôm bắp
đùi của cô mè nheo làm nũng, mắt thỉnh thoảng nghiêng mắt nhìn lên mặt
mẹ.
Thấy Tô Thiển không chút cử động, trên tay sức lực tăng lên mấy phần ,
thừa dịp thời điểm Tô Thiển chưa chuẩn bị hung hăng nhéo lên bắp đùi của mình, trên đùi đã truyền tới cảm giác mãnh liệt đau đớn theo lỗ mũi trở tuôn trào, nước mắt ào ào chảy ra : "Mẹ, An An không phải cố ý nha,
ngươi không thể không thương An An, An An sẽ khó chịu ." .
Tô thiển thấy Tiểu An An khóc nhè , nhất thời luống cuống tay chân, nhóc con này, lúc nào thì thay đổi thành thích khóc như vậy rồi hả ?
"Ai nha, không sao, không sao, mẹ đùa giỡn với con đấy." .
Ngồi xổm xuống ôm nhóc, đưa tay lau hai má nước mắt, chê cười: "Nhóc
con đáng ghét, về sau còn dám giúp cha con lừa mẹ thì niếm đau thử một
chút đi." .
Tiểu An An lập tức nín khóc mỉm cười: "Không dám." .
"An thiếu gia, Tiểu Tô Tô, hôn lễ cùa hai người, thế nhưng không cho chúng ta biết, thật không phải nha." .
Xa xa mười mét, Hà Nguyệt trang trọng tay khoát tay với Vạn Dạ, nhìn Tô Thiển nở nụ cười thật tươi.
Tô Thiển kêu lên, Nhiễm Mạn trực tiếp rớt cằm, ánh mắt của cô thấy gì đây, là ai cùng với ai?
Hà Nguyệt nắm tay Vạn Dạ?
OMG, thế giới này là điên rồi mà cũng thật buồn cười?
Tô Thiển chạy tới,