Polly po-cket
Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực

Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323811

Bình chọn: 7.00/10/381 lượt.

c rồi."

"Cô chắc chắn?"

Trì Diệu Hi giúp cô thắt dây an toàn, đóng cửa xe, rồi mới đi vòng qua ngồi vào chỗ lái, "Sau này cô còn nhiều cơ hội thấy lắm, yên tâm đi."

Lệ Mộng Hằng gật đầu một cái, thật không ngờ do cái gật đầu này mà nửa giờ sau cô phải đến nhà của Trì Diệu Hi.

"Đưa tay đây". Trì Diệu Hi ngồi trên ghế sa lon làm bằng da thật, bệnh cạnh để một hộp cứu thương thật to.

Lệ Mộng Hằng còn đang quan sát căn phòng xa lạ.

"Tổng giám đốc, ở đây là........" Kết cấu ngôi nhà có trần đặc biệt cao, lấy tông màu đậm làm chủ đạo, khiến cho người khác có cảm giác nó thật tao nhã, dứt khoát, nhưng lại lạnh lùng như băng. Không gian này thay vì nói là nhà, thì không bằng nói nó là nơi tiếp khách của một tập đoàn lớn đi, bất quá, nơi này có một quầy bar thật đẹp mắt nha.

"Nhà tôi."

Quả nhiên! Ngay cả đến chỗ ở cũng mang đậm phong cách "Trì Diệu Hi".

Mấy ngày trước, vì bồi dưỡng tình cảm để chụp hình cưới, hai người cũng có thêm nhiều thời gian ở cùng nhau lúc không cần làm việc, khi đó thật ra cô có chút mong chờ anh sẽ mang cô về thăm nhà, nhưng sau đó cô cũng thất vọng.

Còn nhớ trước đây thật lâu cô có nghe một quản lý cấp cao nói qua, hai cha con Trì Chí Nhân tính tình không giống nhau, đặc biệt có thể nhìn ra từ cách ăn ở của hai người.

Trì Chí Nhân thì cho rằng nhà cũng là nơi để xã giao bàn việc, ông ấy sẽ mang những người bạn hay khách hàng quan trọng về nhà làm khách; nhưng Trì Diệu Hi lại không giống như vậy, anh làm việc rất khiêm tốn, chú trọng việc riêng tư, anh cho rằng nhà là nơi chỉ thuộc về bản thân cùng người thân của mình, cho nên, để được anh mời đến nhà chơi là chuyện thật không dễ dàng gì.

Lúc trước khi nghĩ đến chuyện này, tâm tình của Lệ Mộng Hằng không khỏi có chút thất vọng và buồn rầu, nhưng cũng chính vì điều đó mà cô luôn tự nhắc nhở mình, Trì Diệu Hi có đối xử tốt với cô như vậy cũng chỉ vì bệnh tình của bà ngoại, không được suy nghĩ quá nhiều nữa.

Nhưng tại sao lúc này anh lại chịu đưa cô đến nhà?

"Như vậy giống như...." Không tốt lắm.

Sau khi mua thuốc xong, đáng lý ra anh nên đưa cô về nhà mới phải. Thế nào lại ngược lại không nói lời nào liền mang cô đến nới này?

Cô và Trì Diệu Hi đều có quan điểm giống nhau, đối với cô mà nói, nhà là một nơi thiêng liêng ấm áp, chỉ thuộc về những người có mối quan hệ thân thiết với mình.

"Không có gì là không tốt cả, tôi là một người cô đơn, đang bị gia đình xa lánh. Dĩ nhiên nếu như cô là phóng viên do mấy tạp chí lá cải đưa tới nằm vùng, thì cô phải thất vọng rồi, bởi vì ở đây sẽ không đột ngột xuất hiện "A Kiều, A Mĩ" gì đâu."

Lệ Mộng Hằng nhìn Trì Diệu Hi như quái vật.

Bị cô nhìn chằm chằm dần dần anh cảm thấy có chút chật vật, liền ão não nói: "Cô đừng làm vẻ mặt như thấy quỷ vậy được không? Tôi đã cố gắng pha trò lắm rồi, mặc dù hình như không có hiệu quả lắm thì phải!" Kỳ quái, lúc trước vì chụp hình cưới bọn họ cũng thân nhau lắm mà, anh cho là sau khi hai người chụp hình cưới xong, sẽ không còn xa lạ như trước, ai ngờ, vừa chụp hình xong, cô ấy lại y như xưa rồi.

Cô cứ như vậy, hại anh muốn tự nhiên một chút cũng không được.

Lệ Mộng Hằng lúc nãy còn đang ngẩn ra bây giờ mới bậc cười.

"Tôi vẫn còn bị ảnh hưởng bởi vị tổng giám đốc lạnh lùng nói năng không lưu tình kia mà." Sau khi chụp hình cưới xong, mọi chuyện đều đã hoàn thành, cô liền cố gắng giữ khoảng cách với Trì Diệu Hi, cô sự nếu mình quá thân cận, cô sẽ quên mất mối nguy hiểm, để cho bản thân mình ngày càng lún sâu hơn.

Trì Diệu Hi nhìn cô một cái, "Tay đâu, đưa ra đây."

"Tổng giám đốc à, tự tôi làm được rồi".

Trì Diệu Hi tự mình kéo tay của cô qua, không để cho cô nói thêm cái gì nữa, nhưng khi vừa nhìn thấy vết bỏng sưng đỏ cả một vùng da của cô, anh liền chau mày, như vậy mà còn nói không đau sao? Lúc nãy thấy cô trả lời bằng giọng bình tĩnh như vậy, xém chút xíu nữa làm anh lại bị lừa rồi!

Khoảng cách của hai người gần lại, anh mới phát hiện vành mắt của cô có chút hồng, chóp mũi cũng giống như vậy, dáng vẻ giống như mới khóc xong.

Cô gái này, rốt cuộc muốn cậy mạnh đến mức nào? Anh nhớ khoảng một năm trước, cô không biết tại sao lại vắp ngã bị thương, đầu gối sưng rất to, nếu không phải lúc nghỉ trưa cô quây về chỗ ngồi thay thuốc, vừa đúng lúc anh quên đồ quay lại lấy thấy được, thì anh cũng không biết cô đang bị thương.

Cô giống như có thói quen tự mình chịu đau, chịu thương, ở trước mặt người khác, cô vĩnh viễn là một hình tượng hoàn mỹ, là một cái "Thư ký Lệ" hoàn mỹ trong mắt mọi người. Anh từng nghe nhân viên cấp dưới mình nói về cô, cô ấy là người vạn năng đó, đúng là nữ siêu nhân mà!

Trong lúc này, trong lòng Trì Diệu Hi bỗng nhiên xuất hiện một cảm giác rất kì lạ. Người như vậy không muốn tìm một nơi để dựa vào sao? Trong lúc đau lòng không hy vọng sẽ có người khác bên cạnh, lúc mệt thì có người để dựa vào hay sao?

Lúc bà ngoại cô xảy ra tình trạng không tốt, anh từng thấy cô hơn một lần không có dáng vẻ của người "Vạn năng", nhưng trước mặt anh cô còn cố tỏ ra cứng rắn.

Còn có một lần bác sĩ nói cho cô biết, nếu như tình hình của bà