hân thể trần trụi nam nhân, loại thân nật này thật lạ lẫm, làm cho Nam Tuệ cả người phát cương, muốn giả bộ ngủ cũng không xong.
Nam Tuệ động đậy cơ thể, muốn từ trên người anh ta trườn xuống, nhưng ngay lập tức lại có một vòng tay xiết chặt eo của cô.
“Đừng nhúc nhích.” Anh nói.
Nam Tuệ lập tức bất động, nhưng là nghĩ lại, lại nghĩ thấy không phục, tại sao cô lại phải nghe lời anh ta chứ?
Mang theo tư tưởng muốn chống lại, cô bắt đầu trên người anh ta vặn vẹo, liều mình giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay siết chặt của anh ta, không để ý tới động tác của chính mình căn bản là càng sát vào anh ta hơn, hơn nữa là cả thân mình trần trụi, ngực đối ngực, chân đối chân, cứng rắn đối mềm mại.
Trử Lực Ngự cắn chặt răng, cố gắng tự kiểm soát chính mình, làm cho chính mình đừng nhanh như vậy đã muốn cô lần thứ hai, dù sao cô cũng vừa mới trải qua lần đầu tiên, nhất định sẽ có chút không thoải mái, nhưng là của cô giày vò cũng sắp muốn đem anh bức điên rồi.
“Đáng chết, đừng nhúc nhích!” Anh cắn răng gầm lên một tiếng.
“Tôi vì sao phải nghe lời của anh?” Cô không chịu thua tiếp tục vặn vẹo giãy dụa, thậm chí lấy tay chống vào ngực hắn muốn lấy điểm tì để đứng dậy, ý đồ muốn ngồi lên để thoát khỏi sự kềm kẹp của anh ta, không ngờ rằng ngay sau đó cô lại kêu lên một tiếng đau đớn, cảm giác anh ta lại một lần nữa xuyên cái thứ đó vào trong cơ thể của cô.
“Anh đã cảnh cáo em không được nhúc nhích.” Anh khàn giọng đối cô nói, không còn cách nào, chính mình bắt đầu ở trong cơ thể cô thong thả luật động.
Anh nhìn cô, gương mặt đầy dục vọng cùng tràn ngập khao khát làm cô không thể hô hấp, cũng quên mất phải tránh khỏi người anh ta.
Anh chậm rãi di chuyển làm cho cô bắt đầu phản ứng lại, cô hô hấp dồn dập, không tự chủ được nhắm mắt lại, cơ thể tiếp nhận động tác của anh. Anh mang cô xoay người, bắt đầu một lần nữa tiến sâu vào di chuyển nhanh hơn, hai người lại một lần nữa cùng nhau đam mê.
Ngoài cửa sổ, mặt trời chiều ngả về tây.
Ban đêm vừa mới buông xuống, đêm tân hôn của họ như là mới bắt đầu. Buổi sáng tỉnh lại, Nam Tuệ trong nháy mắt không rõ ràng lắm chính mình đang ở nơi nào, cho đến khi cô quay đầu thấy một nam nhân đang ngủ ở bên cạnh mình, lúc này mới nhớ ra tất cả.
Cô nhanh chóng lấy tay bịt lấy miệng, miễn cho chính mình thét lên đem nam nhân nằm bên cạnh đánh thức dậy.
Thiên a, a, cô thực muốn nổi điên! Chuyện này hết thảy rốt cuộc là như thế nào phát sinh? Cô không có khả năng phải, lại, sẽ là như vậy một cái tùy tùy tiện tiện nữ nhân, hôm qua mới cùng nam nhân này gặp lần đầu tiên, kết quả liền cùng hắn phát sinh quan hệ, nhưng lại không chỉ một lần……
Nhớ tới ngày hôm qua, cô chỉ cảm thấy chính mình thực muốn phát điên!
Cô là như vậy một cái nữ nhân chẳng biết liêm sỉ, tùy tiện cùng một nan nhân lạ lẫn ở trên giường làm cái chuyện nam nữ sao?
Không, cô không phải.
Nhưng là nếu không phải, vậy như thế nào giải thích chuyện trước mắt đây? Cô đã cùng một nam nhân gần như là hoàn toàn xa lạ triền miên trên giường quay cuồng hơn mười giờ đồng hồ!
Tuy nhiên nói cô đã cùng người xa lạ này kết hôn, thành vợ chồng, nhưng cho dù là như thế, cũng không thể giải thích tại sao cô lại có thể lên giường cùng một người đàn ông chỉ mới nhận thức được anh ta có vài giờ đồng hồ, còn chưa nói đến người đàn ông xa lạ này vốn là chồng của An Danh Lị. Cô muốn điên, thực phát điên! Cô rốt cuộc đang làm gì đây? Chẳng lẽ đây là cái gọi là tính sai một bước sao?
Hiện tại cô có cùng người khác nói, cô là vì giúp Danh Lị mới cùng Trử Lực Ngự kết hôn, nhưng có ai hội tin tưởng đây? Chỉ sợ chính Danh Lị cũng sẽ không tin tưởng đi?
Thực muốn khóc.
Nam Tuệ trừng mắt nhìn nam nhân bên cạnh, rất muốn đấm cho hắn mấy phát, hoặc một cước đạp hắn bay ra xa.
Chuyện này tất cả đều là do người trước mắt hại! Nếu không phải do hắn ngay đến cả đối tượng kết hôn cũng nhầm lẫn, cô cũng sẽ không phạm sai lầm, sẽ không bị uy hiếp, sẽ không cùng hắn kết hôn, sau đó sẽ không xảy ra chuyện như hiện tại, đều là hắn hại, thật đáng giận!
Tức giận đến, Nam Tuệ nhịn không được giơ tay lên muốn đánh nhau với hắn, lại phát hiện chính mình một chút khí lực đều không có, còn có tay chân có cảm giác như nhũn ra.
Là làm sao vậy?
Cô cúi đầu nhìn về phía tay không có cảm giác của mình, sau đó lập tức hiểu được đã xảy ra chuyện gì. Nam Tuệ ngày hôm qua buổi sáng chỉ ăn một cái bánh và uống một ly sữa đậu lành, sau đó không có nếm qua thứ gì, trải qua hai mươi bốn giờ mà không ăn uống gì, hơn nữa ngày hôm qua lại cùng anh ta vận động kịch liệt đến mấy lần như vậy, khó trách toàn thân hiện giờ vô lực.
Bụng rất đói, vừa rồi không nghĩ đến còn không có cảm giác, hiện tại!
“Ục ục…”
Dạ dày của cô sao lại có thể kêu lớn đến vậy, hơn nữa thanh âm còn lớn tới mức kinh động nam nhân bên cạnh, làm hắn mở mắt.
“Tiếng gì kêu vậy?” Anh thì thầm hỏi cô, lại xoay người đem cô ôm vào trong ngực, tiếp tục ngủ.
Nam Tuệ cả người cứng ngắc không hiểu, căn bản là muốn biết anh ta rốt cuộc là tỉnh hay chưa?
Cô thật cẩn thận xem một chút, không nghĩ tới lại ngay lập