bên ,Trương Khải Linh đột nhiên kêu to.
Hắn nhìn về phía nàng, nguyên bản ôn nhu tồn tại trên mặt, trong nháy mắt biến thành lạnh lùng cùng ác liệt.
“Tiệp Ngọc là lão bà tôi, mặc kệ cô có tin hay không, nàng vẫn đúng
như vậy. Mà cô, từ hôm nay trở đi, không còn là bằng hữu của tôi, cho
nên mời cô về sau đừng tới tìm tôi nữa.” Hắn nghiêm mặt đối nàng nói.
Trương Khải Linh nháy mắt mặt không có chút máu, thân thể kinh hoảng một chút.
“Anh là nói giỡn đúng hay không?” Nàng khó có thể tin nhìn hắn, thấp giọng hỏi nói.
“Tôi sẽ không tha thứ cho kẻ có ý đồ thương tổn lão bà của tôi, hại
thân thể nàng bị thương.” Hắn lạnh lùng nhìn nàng nói:“Cho nên cô đi đi, dù sao cũng từng là bằng hữu, tôi không muốn nói những lời khó nghe với cô, đi”.
“Lệnh Nghi, em không biết vì sao anh lại đối xử như vậy với em? Em……
Em thích anh, em yêu anh, anh biết không?” Nàng quyết được ăn cả ngã về
không đối hắn nói.
“Trời ạ, nữ nhân này da mặt có thể hay không quá dầy?” Bạch Tiệp Ngọc nhịn không được thấp giọng mắng, cảm thấy bất khả tư nghị.
“Cút!” Âu Lệnh Nghi rốt cuộc không thể ẩn nhẫn, áp lực trong ngực bộc phát ra ngoài.
“Lệnh Nghi……”
“Tôi kêu cô cút!” Hắn bộ dáng tựa như giây tiếp theo sẽ nhảy tới, đem cả người nàng xé rách, Trương Khải Linh sợ tới mức mặt không còn chút
máu, vẻ mặt hoảng sợ lui về phía sau đi nhanh, lập tức xoay người hốt
hoảng chạy.
Nhìn theo nàng rời xa đến khi mất dạng, Bạch Tiệp Ngọc thân thủ ôm mặt lão công, chuyển hướng chính mình.
“Anh bộ dáng tức giận thật đáng sợ.” Nàng nói.
“Thực xin lỗi, dọa đến em sao?” Hắn lại biến trở về lão công đối nàng lời nói nhỏ nhẹ, ôn nhu săn sóc.
“Dọa nhưng thật ra không có, bất quá, anh sẽ không ngày nào đó cũng
như vậy rống em đi? Tôi kêu cô cút!” Nàng bắt chước ngữ khí hắn, nói
giỡn.
“Đời này vĩnh viễn không có khả năng.” Âu Lệnh Nghi đem trán áp vào nàng, ôn nhu cam đoan.
Bạch Tiệp Ngọc mỉm cười, sau đó sắc mặt nhất chỉnh nhắc nhở
hắn,“Chúng ta phải nhanh một chút, anh ngày đầu tiên đi làm mà muộn thật sự không tốt lắm.”
Hắn gật đầu, hai người liền đi tới 7-eleven.
“Em đi vào mua này nọ, anh đi lái xe lại đây.” Đến cửa 7-eleven, Bạch Tiệp Ngọc mở miệng nói.
“Đợi ở bên trong đừng đi ra, khi nào anh đến sẽ ấn hai hồi còi.” Hắn cũng không quên dặn dò nàng.
Nàng mỉm cười, khẽ hôn hắn một chút.“Tuân mệnh, lão công.”
***
“Tiệp Ngọc, vừa rồi người đi cùng cô vào công ty là ai?”
“Cô dẫn hắn đi bộ nhân sự làm cái gì? Hắn là người mới sao? Công ty gần đây tuyển thêm người sao?”
“Hắn sẽ không phải chính là người trong được nhắc đến trong văn kiện thông báo chứ, tân nhậm bộ quản lí tin tức?”
“Phải không? Không phải đâu? Bộ dáng của hắn thoạt nhìn thực trẻ tuổi, nhiều lắm ba mươi là cùng, có bản lãnh đảm đương sao?”
“Cô cùng hắn thoạt nhìn rất thân thiết. Hai người biết nhau sao, Tiệp Ngọc?”
Một đống vấn đề theo Bạch Tiệp Ngọc đi vào văn phòng, ngồi xuống
xong, vốn không ngừng. Mọi người đều đối người vừa rồi nàng mang vào
công ty, cũng chính là lão công nàng Âu Lệnh Nghi tràn ngập tò mò, quay
chung quanh nàng hỏi đông hỏi tây.
“Mọi người một lần hỏi tôi nhiều vấn đề như vậy, muốn tôi đáp người
nào trước ?” Chờ vấn đề này hơi chút lắng xuống, nàng mới từ dung không
bức bách hưởng ứng.
“Hắn là ai vậy?” Có người giành trước hỏi.
“Vấn đề này có điểm khó trả lời, tôi không biết nên theo góc độ công hoặc tư mà nói.”
“Cô có thể nói cả hai.” Có người đề nghị.
“Nơi này là công ty, tôi nghĩ vẫn là theo góc độ công nói với mọi
người tốt lắm.” Nàng quyết định nói, sau đó công bố,“Hắn thật là tân
nhậm quản lí bộ tin tức, tên là Âu Lệnh Nghi, năm nay ba mươi mốt tuổi,
đã kết hôn.”
“Đã kết hôn?” Có nữ đồng sự phát ra tiếng kêu bi phẫn.
Bởi vì nam nhân kia điều kiện tốt lắm nha, nàng vừa rồi vừa vặn có
nhìn đến. Đem quản lí mới ba mươi mốt tuổi, bộ dạng lại cao tráng, thành thục lại ổn trọng, hơn nữa bộ dáng giống như thực ôn nhu, công ty khó
được xuất hiện một nam nhân chất lượng tốt, như thế nào lại đã kết hôn?
Như này bảo sao người ta có thể nào không bi phẫn a? Khóc!
“Đúng, đã kết hôn.” Bạch Tiệp Ngọc nhìn nữ đồng sự kia liếc mắt một
cái, trảm đinh chém sắt nói. Nàng mới không muốn lão công vừa vào công
ty, đã bị một đám nữ nhân chưa chồng giương giương mắt hổ mơ ước.
“Cô làm sao mà biết? Hắn nói sao?” Còn có nữ nhân không buông tay hỏi, lại bị nam đồng sự khác đánh gãy.
“Này không quan trọng! Quan trọng là, hắn có bản lãnh sao, ba mươi mốt tuổi liền làm chức quản lí? Hay là hắn có chỗ dựa?”
“Hắn không có.” Nàng nhịn không được khinh túc hạ mày nói.
“Kia hắn có cái chỗ gì hơn người? Bằng cấp cao sao? Vẫn là, hắn từ
nơi nổi tiếng khác muốn chuyển nghề tới đây, bằng không dựa vào cái gì
mà nhảy cóc như thế?”. Nhìn quay chung quanh bốn phía,mọi người cùng lấy vẻ mặt tò mò không thôi, biểu tình nhìn chằm chằm nàng, Bạch Tiệp Ngọc
đầu tiên là thở nhẹ ra một hơi, thế này mới thong thả mở miệng.
“Nói như vậy tốt lắm,” Nàng quyết định làm cho mọi người tâm phục
khẩu phục.“Một thời gian trước máy tính công ty không phải thường xuyên
c