ành Chi Nhược có chút phấn
khích ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa xe, xe chạy rất êm, phong cảnh ở hai bên đường thật đẹp, tim đập thình thịch, nàng lập tức sẽ được đến
trường, trời trong xanh, không khí thật trong lành, tươi mát.
Cả kinh, cảm giác ấm áp đột nhiên ùa tới, khiến nàng phải hồi lại thần…. Mặt của nàng bị ôm lấy, đầu bị giữ chặt
không thể nhúc nhích, bị ép nhìn vào đôi mắt sáng quắc của Hành Chi
Thiên, ngón tay thon dài trắng nõn của hắn đang vuốt ve hai má nàng,
chậm rãi nói, “Những lời ca ca dạy em, phải nhớ thật kỹ. Hành thị của
chúng ta gia thế hùng hầu, chỉ sợ có một số kẻ sẽ thừa cơ lợi dụng, em
lại đơn thuần như thế.”
Đơn thuần….
Ừ.
Hành Chi Nhược cúi thấp đầu, cười vô cùng gian tà, giống y bộ dạng mèo con trộm thịt.
Hành Chi Thiên vẻ mặt phức tạp liếc nhìn
nàng một cái, thoáng ngừng lại một chút, tựa hồ như đang suy nghĩ cái
gì, mày nhíu lại, nhấc tay lên vỗ nhẹ vào vai của tài xế, “Vẫn là nên
quay xe trở về, tiểu thư hôm nay sẽ không đến trường.”
A
A a a a a a ?
Hành Chi Nhược giật mình, lập tức thanh
tỉnh, ôm lấy cánh tay của ca ca làm nũng, “Ca…. cũng đã ra khỏi nhà rồi, anh đã đáp ứng cho người ta đi học mà.”
“Nhưng anh sợ em bị lừa.” Đặc biệt…. là
bị nam sinh lừa, vất vả nuôi ngươi nhiều năm như vậy lại bị nam nhân
khác bắt cóc thì…. tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.
Bị lừa….
Không có khả năng, chỉ có ta lừa người ta thì có.
Hành Chi Nhược cúi đầu, ánh mắt lóe sáng, nhìn thấy tài xế quả thật đang cho xe quay lại hồi gia, lập tức càng
cuống cuồng hơn nữa.
“Ca ca….” Cả người dính sát vào hắn, cằm gối lên vai hắn, tầm mắt nàng ngược hướng với tầm mắt nóng rực của hắn.
“Em gái của anh, một không có tư sắc, hai không có dáng người, ngay cả chút tiền cũng là ca ca cho.” Hành Chi
Nhược dựa vào người hắn làm nũng, cọ cọ thân mình, ánh mắt đảo sang bên
một chút để đánh giá vẻ mặt của ca ca, bàn tay cũng đã buông cánh tay
của hắn ra, sửa lại ôm lấy cổ hắn, ôm phải gọi là chặt, “Ca ca….”
Một không có tư sắc,
Hai không có dáng người….
Hành Chi Nhiên quét mắt từ trên xuống
dưới người nàng đánh giá một phen, có chút nói không ra lời, nha đầu kia cái gì cũng tốt, chính là thiếu một chút cái gọi là tự mình biết mình.
Hô hấp của Hành Chi Thiên trở nên dồn
dập, hắn đẩy nàng ra để tránh cho nàng cọ loạn một hồi làm cho váy bị
nhăn, sủng nịnh vò vò tóc nàng, “Hiểu rõ, nếu là bị khi dễ, nhớ phải tới tìm anh. Ách…. Đúng rồi, có lẽ anh nên gọi điện thoại thông báo một
tiếng với hiệu trưởng học viện.”
“Ca….”
“Ừ?” Hành Chi Thiên sửng sốt một chút, có chút khó hiểu nhìn nàng.
“Em không muốn để cho những người khác biết em là em gái của anh, Hành Chi Nhược.”
“Làm em gái của anh không tốt sao….” Hành Chi Thiên nhíu mày, vẻ mặt không đổi, tuy nhiên mười ngón tay vốn đang
đan vào tay nàng siết càng chặt.
“Đau….” Hành Chi Nhược khẽ kêu lên một
tiếng, cực kỳ ủy khuất buông lỏng người hơi nghiêng về một bên, miễn
cưỡng tựa vào vai hắn, “Người thừa kế gia sản của tập đoàn Hành thị cả
hai huynh muội đều cùng đến học ở học viện Hoàng Gia, tin tức này mà lan ra không biết sẽ gây ra bao nhiêu chấn động nữa…. Ca, em không giống
với anh từ nhỏ đã được dạy dỗ để trở thành người thừa kế, em cái gì cũng không biết…. chỉ muốn cùng với ca ca đến trường, em không muốn bị người khác nhận ra, ngày đầu tiên đến trường, em chỉ muốn làm một người bình
thường, bớt trêu chọc chút phiền toái.”
“Em nói…. em chỉ muốn cùng ca ca đến trường sao ?”
Ách ?
Hắn như thế nào chỉ nghe được lời này mà không nghe trọng điểm hả.
“Em là nói chỉ nghĩ muốn làm một người bình thường, anh giúp em giấu bọn họ….”
Tay hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, ôn
nhu nhìn chăm chú vào nàng, tuy là hắn cắt ngang lời của nàng nói, nhưng ngữ khí lại rất nhu hòa, “Nhưng em vừa nói chỉ muốn cùng ca ca đến
trường là thật.”
“Thật.”
Tóc lại bị vò rối tung.
Chỉ có điều lần này động tác lại ôn nhu tới mức khiến cho người ta tâm cũng phải run lên.
“Được rồi, nghe theo em.” Hành Chi Thiên khóe miệng nhoẻn lên cười.
A ?
Liền đơn giản như vậy ? !
Không có khả năng, tính tình của hắn cũng không phải thuộc loại dễ dàng chịu đáp ứng người khác.
“Cái kia…” Hành Chi Thiên ngẩng đầu lên,
hướng về phía tài xế gọi một tiếng, “Đợi chút nữa dừng xe ở phía trước,
để tiểu thư xuống xe.”
Xuống xe ? !
Này này…. Vì sao không thể cùng vào chứ, người ta vẫn là lần đầu tiên đến trường mà !
“Chi Nhược….” Hành Chi Thiên ánh mắt ôn
nhu, ngữ khí cũng rất dịu dàng, gằn từng tiếng nói, “Nếu không muốn trở
thành tiêu điểm chú ý của toàn trường, nếu không muốn để cho người khác
biết em là Hành Chi Nhược, là em gái của anh…. em nhất định phải xuống
xe.”
Vì sao.
“Em có từng thấy qua ca ca mang bạn gái về nhà hay là đi đến trường không ?”
Căn bản là ngươi đâu có bạn gái.
“Những thứ thuộc về sở hữu của Hành gia
khắp nơi đều được dán huy hiệu của Hành thị, em cùng anh ngồi chung một
chiếc xe, nếu không phải là bạn gái thì đó là người của Hành gia. Cho
nên….”
Cho nên cho dù ta muốn ngươi xuống xe để mình tài xế đưa ta đến