ết vài dòng lên bệnh án, vừa nói: “Tôi sẽ đổi cho anh một ít thuốc có thể giúp tim anh
đập bớt nhanh cùng với khó thở. Bản thân anh cũng hạn chế suy nghĩ
nhiều, nghĩ nhiều quá sẽ không tốt cho tinh thần đâu. Hi vọng anh sẽ
nhanh chóng thoát khỏi nó”
“Cô cũng có áp lực rất lớn sao?” Hắn tò mò hỏi.
Ở trong lòng hắn, hình tượng của cô luôn hoàn mỹ, giống như thiên sứ chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể
chạm vào. Hắn chưa từng nghĩ tới cô giống người bình thường, cũng có áp
lực cùng suy sụp.
“Đương nhiên! Lần trước anh không phải
nói cuộc sống là một loại áp lực sao?” Triệu Tinh Từ cười trả lời, cảm
thấy câu hỏi của hắn thật thú vị.
Cô đưa bệnh án cho y tá, rồi hướng
Phương Triển Vũ nói: “Tuy nhiên, sau khi vào khoa tâm thần, tôi yêu cầu
bản thân mình phải tự học cách thả lỏng tâm tình, trực tiếp đối diện với thực tế, nếu không làm sao có thể giải toả áp lực cho người khác được?
Làm sao trở thành một bác sĩ tốt?”
“Cô thật sự là một bác sĩ giỏi” Phương Triển Vũ ảm đạm cười, tiếp nhận đơn thuốc từ tay y tá.
Lúc trước nếu không phải bởi vì sự xuất
hiện của cô, hắn sẽ không bao giờ biết được thế giới này còn rất nhiều
điều chuyện tốt đẹp, đương nhiên cũng không thể tưởng tượng được bây giờ hắn sẽ thành người như thế nào.
Là cô, cô đã mang đến cho sinh mệnh hắn một chút ấm áp, cho hắn dũng khí để sống sót.
“Gặp lại sau” Phương Triển Vũ gật nhẹ đầu, hướng ngoài cửa đi khỏi.
“Đúng rồi! Anh Phương!” Triệu Tinh Từ ở phía sau gọi hắn lại “Cám ơn anh đã giúp đỡ tôi đêm hôm đó”
Phương Triển Vũ quay đầu lại, bên môi hé ra một nụ cười nho nhỏ hiếm hói “Đừng khách sáo”
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
“Bác sĩ Triệu, cô có thấy anh chàng đó
cười lên trông rất đẹp trai không?” Hai con mắt của y tá bên cạnh sáng
lên, thì thào nói với Triệu Tinh Từ.
Triệu Tinh Từ mỉm cười, không nói gì, trong lòng tự suy ngẫm.
Hắn nên cười nhiều một chút… Khi hắn cười, tựa như mặt đất khi trời đông giá rét đột nhiên thoáng hiệm một mầm non mùa xuân.
Hôm sau, giờ khám bệnh vừa điểm, Triệu
Tinh Từ vội vàng rời khỏi văn phòng tiến vào phòng khám bệnh, bước qua
quầy nhận phiếu ở lầu hai thì cô đột nhiên kinh ngạc dừng bước lại.
Nhìn thấy vài cô y tá mang theo ánh mắt
mơ mộng chen chúc trong quầy mà người bị bọn họ vây quanh, đúng là
Phương Triển Vũ với vẻ mặt không chút kiên nhẫn.
Phương Triển Vũ vừa nhìn thấy Triệu Tinh Từ, lập tức bỏ lại đám y tá ngưỡng mộ đằng sau vẫn nhìn hắn chằm chằm.
“Tôi đối với bọn họ không chút hứng thú” Hắn cười giễu một tiếng.
Những người phụ nữ kia khi nhìn thấy hắn liền chen chúc bu quanh nói nói cười cười, khiến hắn thật nhức cả đầu.
Triệu Tinh Từ thấy hắn xem thường bọn họ, nhịn không được chỉ lắc đầu.
Thì ra hắn thật sự không thích con gái… Thật là đáng tiếc, đẹp trai như vậy thế nhưng lại là người đồng tính.
Cô để ý thấy hắn mặc trên người chiếc áo màu đỏ của nhân viên bệnh viện, con mắt sáng tò mò nhìn hắn từ trên xuống dưới.
“Anh tới bệnh viện chúng tôi làm tình nguyện viên?” Cô hơi kinh ngạc “Là khoa nào thế?”
“… Khoa tâm thần” Hắn có chút ngượng ngùng nói.
Hắn không muốn nhìn thấy cô lại bị bệnh
nhân làm cho bị thương, cách tốt nhất mà hắn có thể nghĩ đến chính là
đặt cô nằm trong tầm mắt của mình.
Vì quyết định này, thiếu chút nữa ngày
hôm qua hắn đã cùng Trương Bách Hiên cãi lộn một trận. Trương Bách Hiên
ngăn cản hắn một hồi lâu, sợ hắn chậm trễ tiến độ sáng tác tác phẩm. Thế nhưng hắn mới là người chế tác tác phẩm, Trương Bách Hiên cuối cùng
cũng bất lực, đành phải mặc kệ hắn.
Che giấu tình cảm của mình từ lâu, hắn
không biết phải biểu đạt tâm ý của mình như thế nào, chỉ có thể lấy cách của riêng mình, lẳng lặng canh giữ bên cạnh cô.
“Thật sao? Vậy sau này chúng ta đều là đồng nghiệp à?” Triệu Tinh Từ mang nụ cười tán thưởng trên mặt.
Đa số mọi người đều không muốn đến khoa
tâm thần làm tình nguyện bởi vì so với những khoa khác thì nơi này vất
vả hơn rất nhiều. Phần nhiều là bệnh nhân có thần kinh không bình
thường, nếu tình nguyện viên không có sức mạnh hoặc không đủ kiên nhẫn
là không duy trì công việc được lâu.
Không nghĩ tới người nam nhân này có vẻ
bề ngoài lạnh lùng lại nguyện ý đến khoa tâm thần làm tình nguyện viên,
tạm thời bất luận hắn có thể làm bao lâu, chỉ cần phần tâm ý này cũng là rất tốt rồi.
Hảo cảm của cô đối với hắn lại gia tăng.
“Tôi còn không biết mình phải làm những gì” Hắn nói, nụ cười sáng ngời của cô làm cho tim của hắn thấy thật ấm áp.
“Không sao, tôi tin các vị y tá kia rất
nguyện ý nói rõ cho anh mặc dù anh không có hứng thú đối với họ” Cô cười khẽ chớp mắt nhìn hắn “Tôi phải đi khám bệnh. Nếu trưa nay rảnh, tôi sẽ mang anh đi làm quen xung quanh một chút”
Phương Triển Vũ nhìn chằm chằm vào bóng
lưng cô khuất sau phòng khám bệnh, trong đầu đều quanh quẩn bộ dáng chớp mắt cười vừa rồi của cô.
Cô nói với hắn “không có hứng thú đối
với họ”, những lời này hình như có gì đó hiểu lầm? Tại sao biểu tình vừa rồi của cô lại khiến hắn thấy có chút bất an?
Hắn đối với những vị y tá này không có
hứng thú là bởi vì hình