Insane
Áp Trại Tiểu Vương Phi

Áp Trại Tiểu Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322815

Bình chọn: 7.5.00/10/281 lượt.

ơ hội chạy đi?

“Chờ một chút, ta đang bận.” Nàng đáp hắn một câu.

“Nàng tới đây, cho ta nhìn nàng!” Nam nhân lại ra lệnh.

Cái gì, hắn thật ầm ĩ. . . . . . Mộng Tiểu Trúc cố hết sức di chuyển tảng đá đến bên hố, vừa để tảng đá xuống liền tiến tới miệng hố

để cho hắn nhìn một chút. Làm hắn an tâm.

Kết quả nàng không có chú ý, tảng đá đè lên quần của nàng, nàng lại không cẩn thận bị vấp, sau đó ─ ─ “A ──”

Mộng Tiểu Trúc cảm thấy trời đất quay cuồng, còn chưa hiểu

xảy ra chuyện gì, một đôi bàn tay đã thô lỗ đã bưng lấy khuôn mặt nhỏ

nhắn của nàng.

Ngay sau đó nàng nghênh đón một đôi hắc mâu xâm chiếm như báo săn, mà nàng trong mắt hắn giống như tiểu bạch thỏ ngon miệng──

“Hắc! Xem vật nhỏ nào rớt xuống đây?” Khẩu khí của hắn thập phần hưng phấn, giống như tiểu nam hài bắt được đồ.

“Buông ta ra!” Nàng như con mèo nhỏ không ngoan, liều mạng giãy giụa.

“Này, ta không có bắt nàng, là nàng ép ta.” Hắn cố sức giữ lấy miêu trảo của nàng đang muốn cào lên gương mặt tuấn tú của hắn.

Khuôn mặt hắn là kiệt tác trời cao, sao có thể để cho nàng cào loạn? !

Mộng Tiểu Trúc lúc này mới phát hiện cả người nàng đè trên người hắn ── khó trách mặc dù từ trên cao té xuống.

Nàng cũng không cảm thấy đau.

Nàng vội vàng đẩy hắn ra, lui đến một góc, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào hắn.

Hắn cũng duỗi thẳng chân, dựa vào tường đất, hung hăng nhìn thẳng nữ nhân trước mắt.

Hắn quyết định dùng ánh mắt của hắn đem tức giận truyền cho

nàng, để cho nàng hiểu nàng không chính trực, nhàm chán, ngu ngốc hại

hắn thảm hại!

“Ta. . . . . . Thật xin lỗi ! Ngươi không nên lại tức giận, bộ dạng ngươi tức giận thật đẹp. . . . . . Cái đó.”

Đức Chiêu không biết nên giận hay nên cười. Hắn cau mày nhìn

tiểu nữ nhân lấm lem trước mắt, trên khuôn mặt nho nhỏ có điểm nhơ,

thoạt nhìn chẳng những không làm người ta chán ghét, ngược lại làm cho

người ta cảm thấy thật đáng yêu.

“Cái nào?” Khẩu khí của hắn vẫn hung ác.

“Dường như. . . . . . Muốn đem người ta ăn sạch.”

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng lập tức cắn rơi đầu lưỡi mình.

Sao nàng lại nói ra loại lời mập mờ này? Hi vọng hắn sẽ không hiểu lầm. . . . . .

Đáng tiếc hắn thật hiểu lầm, trong đầu hiện lên vô số viển vông ──

“Nàng thoạt nhìn đúng là ăn rất ngon.” Hắn tự lẩm bẩm.

Cái gì? ! Thân thể nhỏ bé của Mộng Tiểu Trúc vội vàng lui về phía sau, không che giấu được sợ hãi trong lòng.

“Nàng đang run. . . . . . Thế nào, sợ sao?” Đôi mắt nóng bỏng của Đức Chiêu dừng trên người nàng, giọng nói đầy đùa giỡn.

“Không có. . . . . . Này! Không được đến gần ta.” Nàng còn phất phất tay nhỏ bé, giống như tiểu miêu đang đuổi tiểu cẩu.

“Chân ta trật khớp rồi, nàng giúp ta xoa một chút.” Hắn cứng

rắn chen đến bên người nàng, gần gũi nàng có thể cảm giác được nhiệt độ nóng rực của hắn.

Tim của nàng đập thật mạnh. . . . . .

“Ta cũng sẽ không khước từ, vạn nhất không thể để cho tình xuống xấu đi ──”

Nàng còn chưa nói xong, hắn đã đưa tay túm lấy đuôi sam của

nàng, kéo nàng đến lồng ngực của mình, lổ mũi của hai người chỉ cách mấy tấc.

“Bổn thiếu gia nói một, không cho phép người ta nói hai. Hiểu không?” Hắn nhẹ giọng nói, ngữ khí uy hiếp.

Mộng Tiểu Trúc nhìn chằm chằm hắn ── Gương mặt tuấn mỹ của

hắn hiện ra ngạo khí quý tộc, mày kiếm anh tuấn có hình, sống mũi thẳng

tắc, đôi môi khiêu gợi, lông mi dài. . . . . .

“Nói!” Hắn bức bách nói.

Mộng Tiểu Trúc cũng tức giận. Nàng cũng không phải là đầy tớ, có thể mặc hắn kêu tới kêu lui! “Nếu như ta nói không muốn?”

Đức Chiêu không trả lời, lại bị nàng khơi dậy ham muốn chinh phục trời sinh trong cơ thể.

Thấy bộ dạng nàng có vẻ dễ ăn hiếp, không nghĩ tới không nghĩ tới lại là tiểu dã miêu cứng đầu. . . . . .

Thật tuyệt! Nàng gợi lên hứng thú của hắn rồi!

“Nàng tên là gì?” Hắn đột nhiên hỏi.

A? Cái miệng nhỏ khẽ nhếch, có chút kinh ngạc, hắn nhanh như

vậy liền nói sang chuyện khác. “Ngươi không thể như vậy! Vấn đề trước

của chúng ta còn chưa nói xong, ngươi lại hỏi ta vấn đề khác, vậy ──”

Trong nháy mắt, lời nói của nàng biến mất, bởi vì đôi môi khiêu gợi của hắn ngăn lại miệng anh đào nhỏ của nàng.

“A. . . . . .” Nàng liều mạng giảy giụa.

“Ta còn tưởng rằng ta sẽ ghét nụ hôn này. . . . . .” Hắn đặt

trên môi mềm mại của nàng, thanh âm khàn khàn hấp dẫn, tràn đầy khát

vọng.

“Ngươi. . . . . . Ngươi nói cái gì?” Nàng bị nụ hôn của hắn

làm cho choáng váng, trong lòng nhảy loạn không ngừng. “Ta còn chưa có. . . . . . Mắng ngươi. . . . . .”

“Mắng ta cái gì?”

“Hạ lưu. . . . . .”

Hắn đột nhiên kéo lại khoảng cách hai người, trong mắt lóe lên một tia nguy hiểm. “Nàng nói ta hạ lưu? !”

Hắn đường đường là một Tiểu vương gia, nữ nhân muốn cho hắn

hôn còn xếp hàng đến cuối phố, con mèo nhỏ trước mắt này lại nói hắn hạ

lưu?

Cái này đối với hắn là nỗi nhục lớn nhất!

“Được, ta liền cho nàng biết cái gì gọi là hạ lưu!” Hắn vừa

nói xong, cánh môi bá đạo rơi xuống, nụ hôn lần này cơ hồ làm nàng muốn

ngạt thở.

Mộng Tiểu Trúc liều chết giãy giụa, không muốn để mặc cho tên vô lại này muốn làm gì thì làm, nhưng hai tay của hắn giữ rất chặt, để