bẩm, giọng thì thầm như kiệt sức: “Em không thích con chuột đó, nó có ăn mất vỏ trứng không?”
“Chắc là ăn đấy, vậy lần sau anh không hát nữa.”
“Không, không,...” Cô ngẩng đầu nhìn anh, chớp chớp hàng mi dài còn ướt nước mắt: “Ngạn Tịch, anh hát tiếp đi, em muốn nghe.” Vừa nói xong, mắt đã nhắm, miệng se sẽ thở ra, đúng là rất mệt.
Kha Ngạn Tịch lấy ngón tay day day cái cằm mũm mĩm của cô. Giang Tử Khâm cứ buồn ngủ là bỏ bữa, lảo đảo đi đến giường, không ai được quấy rầy, gọi dậy ăn cơm thì cáu bẳn. Lúc này, cô dựa vào ngực anh, mấy giây sau đã lơ mơ ngủ. Tuy nhiên, anh lại thở phào. Cuối cùng cô bé đã thôi khóc.
Về sau, mẹ Kha Ngạn Tịch còn đến vài lần nữa, lúc đó, bọn họ đã dời khỏi căn hộ này, quay về ngôi biệt thự cũ của nhà họ Kha.
Đó là ngôi biệt thự cũ theo lối kiến trúc phương Tây, rộng thênh thang, có vườn hoa, trước và sau nhà đều có thảm cỏ phẳng lì, bốn mùa xanh mơn mởn, tràn trề sức sống. Hai bên trồng toàn hoa Erika, mỗi lần hoa nở rộ từng chùm lớn chi chít, màu lốm đốm, cơ hồ trải đến tận chân trời. Gió thổi rẽ một đường sóng, một cánh chim lặng lẽ vút qua, cũng cô đơn như biển hoa diễm lệ.
Ban công theo phong cách châu Âu điển hình, lan can quét sơn trắng, hình bán nguyệt, bốn phía đều đặt những chậu hoa, dương nhiên phần nhiều vẫn là Erika, chậu nào tàn liền được thay chậu mới, cho nên luôn tươi tốt, dẫn dụ ong, bướm lượn lờ.
Giang Tử Khâm đứng trên ban công này nhìn thấy mẹ Kha Ngạn Tịch vài lần. Lần nào cũng đi chiếc taxi màu xanh. Cửa xe vừa mở, là một phụ nữ mặc váy dài bước xuống, bà ta ăn vận hết sức cầu kỳ, mặc dù mấy năm sau có béo ra, nhưng vẫn vô cùng đỏm dáng.
Kha Ngạn Tịch là người lương thiện nhất cô từng gặp, nhưng anh không bao giờ đáp ứng mọi yêu cầu cảu bà mẹ. Mỗi lần bà đến lấy tiền đều bị cắt giảm ít nhiều, bà không chịu, anh lập tức nghiêm giọng đưa ra phán quyết cuối cùng: hoặc là cầm số tiền đó, hoặc là về không.
Về sau anh giải thích, anh làm vậy hoàn toàn là vì mẹ, bà mê cờ bạc, anh phải thít chặt hầu bao, để bà khỏi ném tiền qua cửa sổ. Nhưng Giang Tử Khâm hiểu, trong chuyện này anh cũng có phần ích kỉ, anh muốn được gặp mẹ nhiều hơn. Bà xấu xa thế nào, vẫn là mẹ anh. Mặc dù anh không nói ra, nhưng sao cô không hiểu?
Giang Tử Khâm vừa bước vào tuổi mười ba, do nông nổi nhất thời nói những lời làm tổn thương mẹ Ngạn Tịch, nên khổ sở, dằn vặt khủng hoảng tinh thần một thời gian. Nhưng chưa bao giờ nghĩ, bước ngoặt đờ mình lại đến nhanh như vậy.
Hôm đó vào đúng thứ bảy, là ngày nghỉ đầu tiên sau khi mẹ Kha Ngạn Tịch bỏ đi. Cô ngồi cạnh Kha Ngạn Tịch tập đàn theo bản nhạc trước mặt. Ánh nắng chiều uể oải chiếu lên mặt, cô bỗng dừng tay, mắt mở rất to.
“Sao thế?” Kha Ngạn Tịch đang gõ nhịp cũng dừng lại.
Nhưng Giang Tử Khâm đã đứng bật dậy. Vòng qua chiếc ghế chạy vụt ra ngoài, giọng nói bỗng lạc hẳn, “Ngạn Tịch, em... em vào nhà vệ sinh!”
Nửa tiếng sau, Kha Ngạn Tịch chờ mãi không thấy cô trở lại, cảm thấy hơi kì lạ. Sao cô bé ở trong nhà vệ sinh lâu như thế? Anh đứng dậy đi đến gõ cửa, thì nghe có tiếng khóc thút thít từ bên trong vọng ra. Linh cảm có gì bất thường, anh đập cửa thình thình, cánh cửa rung bần bật như sắp long ra. Bỗng nhiên, mở cửa.
Giang Tử Khâm mặt đầy nước mắt nhìn anh, anh chưa kịp mở miệng, thân hình bé nhỏ đã nhào vào anh, chúi đầu vào ngực anh khóc nức.
“Sao thế, Tiểu Man, nói anh nghe nào.” Kha Ngạn Tịch vỗ vỗ lưng cô, không hiểu chuyện gì.
“Ngạn Tịch, Ngạn Tịch, em biết em sai rồi!”
“Em sai ở đâu?”
“Em không nên mắng bà ấy, em không nên đuổi bà ấy!” Giang Tử Khâm ngẩng đầu, tỳ cằm vào lòng bàn tay Kha Ngạn Tịch, vừa nhìn anh vừa khóc sướt mướt, dường như rất đau khổ, “Anh nói đúng, chúng ta không nên làm tổn thương người khác. Em đuổi mẹ anh ssi, bây giờ ông trời đến trừng phạt em rồi!”
Nghe cô nói nghiêm trọng như vậy, anh đã lo thót tim, nhưng vẫn không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Đến khi Giang Tử Khâm càng khóc to, bíu cánh tay anh nói:
“Ngạn Tịch, em sắp chết rồi, bên dưới em chảy máu. Ngạn tịch, em sợ lắm, em sắp chết rồi, anh phải làm gì đi!”
Kha Ngạn Tịch bỗng sững người, mắt liếc xuống dưới, quả nhiên thấy những vệt hồng rải rác dưới chiếc váy ngủ màu trắng. Anh thở phào, bật cười khinh khích, nhưng khi cô nhắc lại một lần nữa, “Ngạn Tịch, bên dưới em chảy máu.” Thì mặt anh bỗng đỏ ửng.
Anh lau nước mắt cho cô, nhắc đi nhắc lại, rằng cô tuyệt đối không có chuyện gì. Thấy Giang Tử Khâm dần dần bình tĩnh lại, anh mới khoác áo, vội vàng đi ra ngoài. Anh xuống siêu thị dưới lầu lấy cả một dẫy băng vệ sinh, không cần biết to hay nhỏ, hồng xanh, lấy hết, chắc định về nhà mới từ từ nghiên cứu.
Lúc chờ thanh toán, nhìn thấy giá hàng bên cạnh có để những túi “Đường đỏ dành cho phụ nữ” anh liền lấy một túi, bỏ vào giỏ đồ của mình. Thanh toán xong, anh cầm túi đồ chạy về nhà.
Giang Tử Khâm đã không khóc nữa, nhưng vì bên dưới cứ ướt ướt dính dính, khiến cô đứng ngồi không yên.
Vừa rồi lúc chơi đàn, có chất gì nóng hổi từ giữa hai đùi chảy ra, cô hốt hoảng, tưởng mình tiểu tiện có vấn đề, lo lắng sao có thể xảy ra chuy
