g Tử Khâm không nói, nhưng em biết cô ấy sống rất mệt mỏi.” Phương Thái khoanh tay trước ngực, giọng buồn buồn, “Cô ấy nói, đã có bạn trai, người đó hình như là gã trai năm xưa anh ghen tỵ. Giang Tử Khâm còn khẳng định với em, cô ấy không còn yêu anh nữa.”
Kha Ngạn Tịch nhíu mày, không nói gì, lát sau cười nhạt: “Tôi sẽ không để mất cô ấy.”
Phương Thái lườm anh một cái, “Anh đúng là đồ khốn!”
Kha Ngạn Tịch tự nhủ, sáng sớm mai sẽ đi tìm cô. Một mình lang thang trên phố, tưởng tượng có cô ở bên. Bỗng nhiên một tấm áp phích phía xa làm anh chú ý, thì ra người ta quảng cáo viên kim cương xanh. Anh vào cửa hiệu trang sức mua viên kim cương đó.
Tuy nhiên, khoảng ba mươi giây sau khi anh ra khỏi cửa hiệu, một thiếu nữ mảnh mai bước vào cửa hiệu đó, cái bóng mảnh mai đó ngơ ngẩn gục trước tủ kính, vì không còn nhìn thấy ánh sáng của viên kim cương xanh.
Cuộc đời quả thực luôn là sự tiếp nối giữa hội ngộ và lỡ làng. Lúc anh đến trường tiểu học, thì được biết Giang Tử Khâm không ở kí túc xá, không ai biết được cô đi đâu. Người ta dẫn anh tới căn phòng nhỏ của cô. Căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông, chỉ đủ kê một chiếc giường, một chiếc bàn. Trên bệ cửa sổ có một chậu hoa Erika, lá đã hơi héo, thi thoảng có mấy con ong vù vù bay tới, thoáng dừng lại một lát rồi lại bay đi.
Một cô giáo hình như khá thân với Giang Tử Khâm hỏi anh: “Anh là gì của cô Giang? Anh trai hay là...chú?”
Kha Ngạn Tịch nhìn cô cười nhạt, giọng hơi hài hước: “Trông tôi già lắm ư?”
“Ồ, không, không, chỉ vì cô giáo Giang quá trẻ.”
“Theo tôi biết, cô ấy có bạn trai rồi, có phải đang làm việc ở bệnh viện thị trấn không?”
“Đúng, anh ấy thường đến đón cô Giang đi ăn cơm.” Một cô giáo khác xen vào, giọng có vẻ không hài lòng, “Nhưng tôi không ưa anh ta lắm, cảm giác anh ta rất chểnh mảng. Cô giáo Giang có thai, cũng không chăm sóc tử tế, vẫn bắt cô ấy làm việc vất vả, đứa bé không giữ được, đứa bé không giữ được, anh ta phải chịu trách nhiệm đầu tiên. May hôm đó tôi và mấy thầy cô khác cũng có mặt, thấy cô Giang bị xe quệt, đã đưa cô ấy vào bệnh viện.”
Kha Ngạn Tịch kinh ngạc nhìn cô gái, vội chộp cánh tay cô, giọng run run: “Cô vừa nói gì? Làm ơn nói lại đi! Cô ấy có thai, chuyện xảy ra khi nào?”
Cô giáo bị túm chặt cánh tay đau quá, kêu ầm lên, “Ái ôi, đau quá, anh làm sao thế? Tôi nói rồi đó thôi! Đứa bé không giữ được! Ối, anh buông ra.”
Kha Ngạn Tịch buông tay, vội vàng xin lỗi. Sau đó không đợi trả lời, quay người bỏ đi.
Kha Ngạn Tịch lao đến bệnh viện tìm Triệu Doãn Phu. Vừa nhìn thấy anh, Triệu Doãn Phu đã nói ngay: “Cô ấy đi rồi, anh đừng đến làm phiền tôi nữa.”
“Đi rồi? Cô ấy lại đi đâu?” Kha Ngạn Tịch đứng đối diện với chàng trai trẻ, anh gầm lên, ngực nặng như đá đè.
Triệu Doãn Phu tựa lưng vào tường, châm điếu thuốc, rít hai hơi dài: “Cô ấy có thể đi miền tây, cũng có thể đi miền đông, hoặc miền nam, miền bắc, đâu cũng có thể. Ai biết cuối cùng cô ấy đi đâu!”
Kha Ngạn Tịch bước tới, túm cổ áo Triệu Doãn Phu, gằn giọng: “Cô ấy bị xảy thai, đúng không? Đứa bé không phải con cậu sao?”
Triệu Doãn Phu gỡ tay anh ra, “Đồ thần kinh, dám làm mà không dám nhận hả? Nếu có con thật, hồi đó anh đã không đá Tử Khâm, khiến cô ấy phải chạy tới tận đây trốn anh chứ gì?” Triệu Doãn Phu vứt điếu thuốc, chỉ mặt Kha Ngạn Tịch, tiếp tục: “Tôi nói cho anh biết, Kha Ngạn Tịch đừng tưởng có vài đồng bạc thối mà huênh hoang, trong mắt tôi, anh chẳng là cái thá gì hết.”
“Ý cậu là, đứa bé là của tôi?”
“Anh có bị bệnh không, cô ấy yêu anh như thế, anh còn chạy đến hỏi tôi, đứa bé là của ai? Anh muốn giễu tôi thì cứ nói thẳng! Tôi thực lòng thấy tiếc cho Tử Khâm. Nếu cô ấy yêu tôi, nhất định tôi sẽ trân trọng cô ấy gấp ngàn vạn lần anh, càng không để cho cô ấy tuyệt vọng, mang đứa con trong bụng chạy đến cái xứ heo hút này...anh đã làm gì hả?” Kha Ngạn Tịch tát Triệu Doãn Phu một cái giáng trời. Còn Triệu Doãn Phu khinh bỉ nhìn gã đàn ông kỳ quặc, cười khẩy: “Bây giờ đã hối hận rồi chứ? Còn không biến đi!” Nói xong đi thẳng về phòng làm việc.
Kha Ngạn Tịch cố hỏi: “Cô ấy đi đâu?” Triệu Doãn Phu khinh khỉnh “hừ” một tiếng, đi vào phòng làm việc, đóng sập cửa.
Nếu số mệnh đã định hai người thuộc về nhau, thì cuối cùng họ cũng có cách tìm thấy nhau. Kha Ngạn Tịch lên chuyến bay quay lại Hàn Phủ. Một cảm giác mãnh liệt mách bảo anh, dường như cô đang ở một góc nào đó, đợi anh đến đón về.
Em đi, anh không tiễn. Em về, dù mưa to gió lớn thế nào anh cũng đi đón em. Kha Ngạn Tịch gập cuốn sách, thì thầm mãi câu đó. Sự kiên địn của cô càng cho thấy anh là kẻ nhu nhược. Cô vẫn còn non nớt đã đánh bại anh, người đàn ông đầy bản lĩnh.
Kể từ hôm quyết định đi tìm cô, Giang Tử Khâm đã trờ thành người chiến thắng lớn nhất trong cuộc chiến lâu dài giữa họ. Chính cô, bằng sự dứt bỏ can đảm và quyết liệt đã giúp anh tìm ra câu trả lời cho trái tim. Tất cả đều là ngụy tạo, chỉ có trái tim yêu cô là thật.
Xe dừng trước biệt thự quen thuộc. Kha Ngạn Tịch xuống xe, ngẩng đầu nhìn, ngôi nhà mờ mịt trong mưa. Lái xe mở ô cho anh, anh từ từ bước.
Đột nhiên chân khự