Teya Salat
Anh Yêu Em, Một Mét Bốn Lăm Ạ

Anh Yêu Em, Một Mét Bốn Lăm Ạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324550

Bình chọn: 8.5.00/10/455 lượt.

và khẽ mỉm cười trả lời:

- Em sợ anh cao thế này .. Có cúi xuống em cũng không với tới.. Mà nếu có với tới thì anh cũng sẽ mỏi lưng mà đứng lên thôi… (Thật ra Nó rất muốn nói là.. Được thế thì còn gì bằng ạ! Nhưng lại sợ bị oánh giá là hám giai quá nên đành phải đáp như vậy thôi hu hu hu)

- Anh sẽ không như thế đâu.. Cô bé yên tâm đi – Jackson vẫn kiên nhẫn nói – Anh tin là mình sẽ trụ lại đến giây phút cuối cùng đấy vì anh là người ngoại quốc tốt bụng mà.

- Thôi cho em xin. Anh là mẫu người của biết bao nhiêu cô gái ngoài kia (Trong đó có cả em nè hu hu hu) Anh định biến em thành tội nhân thiên cổ chắc. – Nó cười nhăn nhở để che giấu đi chút cảm xúc đang nhen nhóm trong tim.

- Tại sao tự nhiên em lại là tội nhân thiên cổ vậy? Thiên thần hơi ngạc nhiên hỏi lại.

- Vì thân hình hoàn hảo của anh sẽ trở thành một ông lão tám mươi nếu cứ cúi xuống hoài như thế. Ha ha ha – Nó le lưỡi cười nhăn nhở.

- Ha ha ha… Cô bé này! dễ thương quá! – Jackson cũng bật cười trước thái độ đáng yêu của Nó..

Cứ thế cả hai cười đùa và nói với nhau những chuyện linh tinh cho đến hết giờ nghỉ trưa, thậm chí Thiên thần còn tiễn chân Nó lên tận phòng làm việc nữa và tất nhiên là với cái đầu thông minh của mình thì Nó cũng đã tìm cách có được số điện thoại của Jackson mà chẳng cần phải hỏi :)

Đang trong cái tâm trạng sung sướng lâng lâng như thế nên Nó dường như quên mất cả cái cảm giác bất an khi bước vào căn phòng có “Ngài tổng giám đốc đáng ghét” kia. Đáng kinh ngạc hơn là Nó còn nhe răng ra cười với cả bà chị thư ký mà Nó biết thừa là luôn nhìn Nó bằng cái nhìn săm soi tóe lửa.. Phải chăng đó là sức mạnh kỳ diệu của.. Tình yêu?

Hơ,.. Có những thứ chẳng nên nghĩ nhiều.. Cuộc sống có bao nhiêu đâu.. Cứ tranh thủ tận hưởng niềm vui hiếm hoi này đã nhỉ?

- Em chào anh ạ! Nó nhe răng nhăn nhở khi vừa bước chân vào phòng rồi nhanh chóng quay trở về chỗ làm việc, bất giác hình ảnh kẻ đáng ghét đập vào mắt Nó như một bức tranh tả cảnh đẹp lung linh.

Nổi bật trước một cái tủ kính màu gỗ nâu với những ô kính rộng chứa rất nhiều tài liệu chạy dọc căn phòng là nửa thân hình của một người đàn ông với sống mũi cao thanh thoát, mái tóc đen dài buông rủ che gần hết khuôn mặt hoàn hảo (Thật sự là Nó có cảm giác như đang chiêm ngưỡng hiện thân của một chàng Vampire với sắc đẹp có thể làm mê hoặc lòng người vẫn được miêu tả trong những câu truyện mà Nó vô cùng yêu thích) Ngài tổng giám đốc vẫn chăm chú với đống tài liệu trên mặt bàn và vẫn ngồi nguyên tại vị trí như lúc Nó đi khiến Nó không khỏi tò mò bật ra một câu hỏi:

- Anh ăn trưa chưa, Mr P?

- Tại sao em hỏi thế? - Hắn ngước lên, đôi mắt màu mật ong sóng sánh lấp ló sau làn tóc dài chiếu thẳng về phía Nó.

- Ờ thì… Em thấy các ông chủ thường có xu hướng tiết kiệm ngân sách nên… - Nó bỏ lửng câu nói rồi lại tiếp tục - Với lại em là nhân viên thì cũng nên quan tâm đến sức khỏe của Boss chứ... He he he

- Vậy thì có nên thay mặt cả công ty tuyên dương tinh thần của em không nhỉ, Ms N? Ngài tổng giám đốc khẽ mỉm cười.

- Dạ thôi! Việc nên làm mà “xếp” – Nó le lưỡi – Nhưng mà nếu “xếp” có lòng thì có thể xem xét tăng lương cho em cũng được ạ!

- Ồ! Việc đó có gì là khó đâu - Hắn lại cười..Nhưng mà Nó lại oánh hơi thấy có mùi nguy hiểm – Tôi sẽ mang việc này tuyên dương ở cuộc họp cổ đông sắp tới và nếu mọi người đồng ý thì em sẽ được tăng lương.

Sax. Biết ngay mà.. Nó với người này đâu dễ gì có thể xóa thù thành bạn.

- Dạ thôi! – Nó lý nhí đáp – “Xếp” hiểu cho lòng em là được rồi.. Phật cũng dạy là làm việc tốt thì không nên mong đền ơn nên em cũng chẳng dám nhận tuyên dương đâu ạ .

Nó buồn bã, nhất quyết cắm mặt vào cái máy tính và không thèm để ý đến “Ngài tổng giám đốc đáng ghét nữa”

Không gian lại đi vào lặng im, chỉ có tiếng máy lạnh ro ro quay, tiếng gõ bàn phím lách cách và tiếng giấy lật giở sột soạt.

Lục lọi một hồi, Nó cũng đã hình dung ra phần nào công việc mình cần làm. Nó đưa mắt kiếm tìm đống tài liệu được liệt kê trên chiếc tủ bên cạnh chỗ làm việc của mình, khẽ nuốt nước bọt vì… Tài liệu Nó cần... Cất ở nơi cao quá :(

Hic hic hic..Hình như là người lập ra cái công ty đáng yêu này không hề có ý định sẽ tuyển dụng những người hạn chế chiều cao như Nó hay sao mà toàn dùng những cái tủ rất đồ sộ để đựng tài liệu thế này.

“Phải làm gì đây?” – Trong đầu Nó bất giác bật ra câu hỏi. Nó không hề mong muốn ngài giám đốc nhìn thấy Nó vất vưởng trên ghế để cố với lấy xấp tài liệu kia đâu.. Mất mặt lắm hu hu hu..

Nó ngồi đó, mắt chăm chăm nhìn về phía tủ và trong đầu thì không ngừng miên man suy tính..

Thật ra, từ trước tới nay, Nó chưa bao giờ tự ti về chiều cao khiêm tốn của mình cả cho dù là Nó cũng từng bị trêu chọc và bị đặt cho những biệt danh kiểu như “nấm”, “lùn” , “mét mốt hai quần” vv..v..vv…

Nó nhớ hồi cấp hai, Nó cũng đã từng chiến đấu rất hăng với kẻ nào dám cười chê cái chiều cao ít ỏi của Nó.. Nhưng rồi lâu dần, Nó nhận ra… Chả có lý do gì để phải phản ứng như thế?

Vì sao ah?

Vì khi Nó kết bạn và chơi thân với một người Nó chẳng bao giờ để tâm xem người đó ca