iệp nhìn con trai bị chửi, không nhịn được đứng ra nói chuyện.
“Lão Từ! Con gái ông có đủ tay đủ chân, không tự bảo vệ nổi mình sao? Con ta lại không nợ nó cái gì, tại sao con gái ông bị thương, lại muốn con
trai ta chịu trách nhiệm?”
“Các ông đủ rồi đó! Sau khi bị thương
Mễ Tô vẫn bị nhốt ở trong phòng không ra được, các ông không lo lắng cho nó, tính ở chỗ này gây gổ, muốn ầm ĩ thì ra ngoài mà ầm ĩ, không nên ở
đây phá tâm tình của mọi người!”
Mẹ Từ phát uy, hai người đang gầm thét với nhau bỗng chốc câm miệng.
“Con vào xem Mễ Tô thế nào.” Đề Lạp không yên lòng, muốn đi vào.
Kỳ Nặc kéo Đề Lạp lại.
“Là em hại cô ấy bị thương, hay là để em đi vào trước nói chuyện với cô ấy.”
Đề Lạp nhìn vẻ mặt Kỳ Nặc tự trách, không đành lòng nói gì, không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái.
Tâm tình tất cả mọi người đều không tốt, chỉ có Tạp Bố cảm thấy phản ứng của mọi người quá phô trương.
“Lạy trời! Mễ Tô chỉ bị thương ở tay, không bị đứt rời, cũng không tàn phế,
mọi người làm sao lại biến thành không khí âm u như vậy?” Tạp Bố trợn
mắt một cái.
“Nhưng là, trên tivi cũng nói nếu như tay của người
đàn piano bị thương, sẽ giống như đến ngày tận thế. Cho nên chúng ta rất lo lắng sợ Mễ Tô sẽ nghĩ không thông!”
Tạp Bố than thở trong lòng.
Tại sao người của hai nhà này đều có tính xót thương mãnh liệt như vậy?
… Mễ Tô không đến nỗi sẽ… mắc bệnh tâm thần chứ?
“Ô ô ô…” Mễ Tô ở trong ngực Kỳ Nặc khóc đến thê thảm.
“Thật xin lỗi…. Đều là lỗi của anh.” Kỳ Nặc khổ sở nói không ra lời.
“Liên quan gì đến anh? Em khóc là do tay em đau!” Mễ Tô dùng áo anh để lau nước mũi.
“…Ách.” Anh không biết nên yên tâm hay nên cười.
“Kỳ Nặc…”
“Chuyện gì?”
“Em quyết định rồi!”
“Quyết định cái gì?” Anh giúp cô điều chỉnh lại khăn, săn sóc ở khuỷu tay thắt một nút lại.
“Tay của em phải nhanh chóng hồi phục!”
“Ừ, một tháng sau là có thể bỏ thạch cao rồi.”
“Anh nguyện ý chờ em bao lâu?”
“Cái gì mà chờ bao lâu?”
“Trong nháy mắt em tưởng tay mình sẽ gãy, đột nhiên em cảm thấy cảm giác không thể tiếp tục đàn piano thật là đáng sợ, thật là đáng sợ.”
“Cho nên?”
Mễ Tô hít hít mũi.
“Cho nên em quyết định sau khi nghỉ hè, sẽ quay về học viện âm nhạc tiếp tục học đàn.”
Kỳ Nặc nhàn nhạt nâng môi lên.
“Em không muốn buông tha piano! Những bạn học kia, em sẽ từng bước từng
bước đánh bại, sau đó sẽ đứng trên đỉnh cao nhất tỏa sáng! Về phần cái
người tóc vàng kia… Hừ! Em muốn cố gắng đánh bại hắn, đem hắn giẫm dưới
lòng bàn chân, để hắn vĩnh viễn không dám đứng lên mà phách lối được
nữa!”
“Có khí phách!” Anh cười đến càng thêm vui vẻ.
“Anh vẫn chưa trả lời em, anh nguyện ý chờ em bao lâu?”
“Anh nguyện ý chờ em trở về bên cạnh anh mới thôi.”
Anh thành tâm thề, nghiêng người hôn cô.
Từ Mễ Tô học xong trở về nước được hai tháng, đang vui vẻ ở nhà làm con sâu gạo.
“Mễ Tô, nghỉ ngơi một chút đi! Con đàn lâu rồi đấy.”
“Cũng được, còn tám tháng, còn có thể đàn tiếp.”
“Tám tháng? Thế nào, con phải tham gia hội diễn gì sao?” Cha Từ hỏi.
“Không có nha, con chỉ là muốn dưỡng thai thôi.” Mọi người nghe vậy, nhất thời ngớ ra.
“Dưỡng thai? Đề Lạp lại có?” Tất cả mọi người nhìn về phía bụng Đề Lạp.
“Con không có! Không phải là của con!” Đề Lạp vô tội mãnh liệt lắc đầu.
Tạp Bố ôm con, cũng lộ ra vẻ mặt vô tội. Kế hoạch của bọn họ là một năm nữa, mới chịu nghênh đón đứa trẻ thứ hai.
“Vậy...” Cha Từ không nhịn được nhìn về phía vợ.
Không thể nào? Vợ cũng đã mấy chục tuổi rồi, sinh ra đứa trẻ nữa sẽ bị người ta cười chết mất.
“Ánh mắt ông là ý gì vậy? Tôi dù muốn có, cũng phải có ông hùng phong triển đắc đủ lực mới được chứ!” Mẹ Từ hừ lạnh một tiếng.
Mặt cha Từ đỏ lên.
“Vậy... Vậy rốt cuộc là ai mang thai? Tự đứng ra!” Cha Từ không dám đoán, không thể làm gì khác hơn là rống to, để nhân vật quan trọng tự mình ra đầu
thú.
“Mễ Tô, con lui về phía sau! Đứng trước mặt như vậy làm gì?
Không sợ mọi người hiểu lầm là con có đứa trẻ sao?” Cha Từ đối với việc
con gái dựa vào ông quá gần phất tay một cái, muốn cô lui về phía sau.
“Nhưng cha, chính là con có mà!” Mễ Tô cười ngọt ngào.
“Có cái gì?” Cha Từ đột nhiện trở nên ngu xuẩn, nghe không hiểu.
“Em có?” Kỳ Nặc nghe hiểu, nhưng lại ngu tại chỗ.
“Đúng nha!” Mễ Tô lộ ra một nụ cười rất ngọt.
Lời này…
Buổi tối đầu tiên sau khi Mễ Tô về nước, đêm hôm đó… bọn họ… thì có…
Diệp Kỳ Nặc cứng lưỡi há hốc mồm, không thể tin được.
A a a ___ sớm biết vậy nên chuẩn bị bao cao su trước, nên nhịn xuống nỗi khổ tương tư nha!
“Ô ô… Tiểu tử thúi! Ta đã sớm cảnh cáo ngươi, không cho phép ngươi vụng
trộm quyến rũ con gái của Từ gia ta! Ngươi lại dám… Ngươi thật to gan…
Tức chết ta,tức chết ta, tức chết ta rồi!”
Cha Từ cầm cây chổi
trong tay rượt đuổi, Kỳ Nặc luống cuống tay chân bảo hộ cho Mễ Tô vẫn
đang cười khanh khách, chạy ra khỏi Từ gia, chạy về Diệp gia.
“Em còn cười? Sao không nói trước với anh? Hại anh suýt bị hù chết!”
“Anh nghĩ, con của chúng ta nên đặt tên gì mới phải đây?”
“Gọi là bột gạo!” Anh tức giận thuận miệng trả lời, như cũ trêu tức cô vì gạt anh chuyện đứa bé.
