XtGem Forum catalog
Anh Mở Đường Em Yểm Trợ

Anh Mở Đường Em Yểm Trợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327383

Bình chọn: 9.5.00/10/738 lượt.

c. Hai người cách rất gần, hội trưởng đại nhân ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô, cảm thấy trước kia mình đúng là chó mù ngu ngốc *yay đúng rồi đó*

Trời dần tối, Thù Tiểu Mộc vỗ vỗ cái ghế sô pha, hạ lệnh đuổi khách rất nghiêm túc: “Anh phải đi”

Hội trưởng đại nhân nghĩ đàng nào cũng không cần mặt mũi, thể diện so với vợ thì vợ phải hơn là đương nhiên rồi… Vì thế, anh thản nhiên nói: “Đêm nay anh không đi”

Thế là hội trưởng đại nhân ngủ trên ghế sô pha.

Nửa đêm khó ngủ, hội trưởng đại nhân cảm thấy bản thân không thể ngồi chờ chết, vì vậy anh gõ cửa phòng Bánh Bao, thừa lúc cô mở cửa mà đi vào.

“Sô pha cứng quá, anh không ngủ được” – Anh thản nhiên nói, sau đó ôm Bánh Bao lên giường, cởi đồ cô rồi ôm nhau ngủ *lưu manh không hỏi tên…*

Cô cũng không phản kháng, cứ để anh bế. Hội trưởng đại nhân cảm thấy xao động, cúi đầu hôn trán cô để ám chỉ, cô cũng không phản ứng. Hội trưởng đại nhân thấy hơi chột dạ: nãy nếu không phải Bánh Bao tự nhiên cắn thì anh cũng chẳng cuồng tính “bật đỏ”. Bây giờ với thái độ không cho phép này của cô, anh ngoan ngoãn ôm cô ngủ.

Hội trưởng đại nhân ở lì nhà Tiểu Mộc mấy ngày liền không chịu đi. Anh không biết được Tiểu Mộc đang nghĩ gì, chỉ sợ mình đi rồi lúc quay lại tiểu bạch thỏ sẽ không mở cửa. Hơn nữa, cô ở một mình, tối đến rất lạnh lẽo.

Bánh Bao cũng không đuổi anh. Anh ở đây thì tối nấu thêm một suất, hai người cũng chẳng nói gì nhiều.

Lần này dạt là dạt đến lúc mẹ Lỗ đến thăm con gái mình. Bà lấy chồng mới hơi xa, đến đây không tiện. Lần này đến, bọn họ đều mong Tiểu Mộc sớm tìm được một người trong sạch để kết hôn. Tự nhiên cô quay về, dù thế nào cũng là con gái mình dứt ruột đẻ ra, che chở cẩn thận nhiều năm, bỗng có một người lạ ở bên cạnh, bà không thể không lo lắng.

Quả nhiên, lần này về, mẹ Lỗ hoảng sợ phát hiện ra: người ngoài hành tinh xâm chiếm địa cầu, ăn sạch người địa cầu, thậm chí nó còn mặc đồ giả làm người tạo dáng trước Thiên An Môn, cười hớn hở…

Càng đáng sợ hơn là người ngoài hình tinh thấy bà tới mà không sợ, còn ưỡn ngực cười cười, nói rất chuẩn: “Mẹ, mẹ đã về?”

Mẹ Lỗ lùi vài bước, cảm thấy chân run lẩy bẩy…

“Cậu…ai cho cậu vào? Tiểu Mộc đâu? Tiểu Mộc!” – mẹ Lỗ choáng váng, hội trưởng đại nhân an ủi: “Tiểu Mộc chưa đi làm về đâu, con tự vào thôi”

Tối hôm đó, Bánh Bao về nhà, chỉ thấy hai đại cao thủ đang quyết đấu.

Mẹ cô kiên quyết: “Tiểu Mộc, về Thanh Đảo ở với mẹ một thời gian”

Bánh Bao không vui: “Nhìn đứa khác gọi mẹ là mẹ, con không vui được”

Mẹ Bánh Bao oanh tạc: “Vậy là con cứ thế loằng ngoằng với thằng này?”

Hội trưởng đại nhân ý kiến: “Mẹ, mẹ nói không đúng rồi. Sao lại là “loằng ngoằng với thằng này” mà lại để cô ấy xem mặt với Con Vịt? Con có kém Con Vịt đó đâu?”

“Con Vịt là ai?” – mẹ Lỗ loạn rồi, nhưng tư tưởng vẫn còn chắc chắn lắm. Bà sốt ruột, bất chấp luôn phong độ: “Dù sao con gái tôi cũng không thể gả cho loại câu tam đáp tứ như cậu được”

Hội trưởng đại nhân không hề hoang mang, tranh cãi còn có phần cứng rắn: “Mẹ, mẹ không thể dùng thành kiến để nhìn người. Tục ngữ có câu Con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng, bây giờ con chính là lãng tử quay đầu”

~ (¯ ▽ ¯) ~

Mẹ Bánh Bao tức đến choáng váng: “Đừng có gọi tôi là mẹ!”

Im lặng một lúc, hội trưởng đại nhân cẩn thận gọi: “Mẹ vợ à?”



Bánh Bao đỡ mẹ mình, hơi lo lắng: “Anh đi đi” – cô nói với hội trưởng đại nhân

Hội trưởng đại nhân cũng không dây dưa thêm, quyết định lấy lùi làm tiến, vì thế lùi lại.

Thù Tiểu Mộc dỗ dành mẹ trong nhà, mẹ cô cũng mâu thuẫn. Bà ở Thanh Đảo xa xôi, còn có cuộc sống riêng, không thể chăm lo cho con gái bé bỏng được. Bà muốn đưa cô đi nhưng cô với chồng và con bà không hợp nhau. Bà rất muốn nhanh nhanh tìm nhà tốt để gả cô đi nhưng lại sợ người đàn ông đó sẽ không đối tốt với cô.

Phụ nữ lấy nhầm chồng sẽ khổ cả đời.

Bà ở với Tiểu Mộc 1 tuần, cuối cùng chồng bây giờ không nhịn được mà giục bà quay về. Con Vịt hỏi hội trưởng đại nhân có tính toán gì không, hội trưởng đại nhân rất bình tĩnh: “Bánh Bao dễ rơi vào tay rồi, anh dỗ dành chút đã, chuyện khác tính sau”

Đây là thủ pháp Con Vịt quen thuộc: tấn công vào từng điểm yếu của đối phương, tiêu diệt từng phần.

Vì thế, chân trước mẹ Lỗ vừa đi, chân sau sói xám đã đến nhìn trộm tiểu bạch thỏ.

1.“Mã” là “ngựa”, đáo” có nghĩa “đáo hạn, trở về” là một hình ảnh ẩn dụ cho sự thành công. Câu chúc “Mã đáo thành công” dịch nôm có nghĩa là “ngựa quay về ắt sẽ thành công” rất có ý nghĩa theo quan niệm từ ngày xưa. Ngựa là phương tiện đi lại thuận lợi nhất vì ngựa chạy nhanh, sức bền, thông minh và trung thành. Từ xa xưa, con người rất gần gũi với ngựa trong cuộc sống hàng ngày, trong lao động, giao thương và cả khi ra trận.Một nguyên do khác dẫn đến thành ngữ trên đó là ngày xưa, người Trung Quốc ở phương Bắc sinh sống trên các bình nguyên, đồng cỏ, nơi có rất nhiều ngựa hoang. Đến mùa xuân, người ta thường thả ngựa nuôi trong nhà vào các cánh rừng để những con ngựa này có thể dụ được ngựa hoang kéo đàn về lại trang trại của mình.Một khi thả ngựa nuôi ra, có nhiều khả năng xảy đến: