cái hộp ra, thở hổn hển:
- Mẹ ơi, ba nói mẹ chia đều ra các đĩa cho ba – Bé cười tít mắt.
- Cái gì thế con? – Nó nhận lấy cái hộp trên tay bé rồi mỉm cười.
- Con không biết ạ, ba dặn con nói với mẹ như vậy á – Bé cười toe, xoa
xoa cái bụng của mình – Nhưng con nghĩ là mì ạ, nghe mùi thơm quá cơ
- Ừ, được rồi, con giúp mẹ một tay chứ? – Nó đứng dậy, đặt hộp xuống bàn rồi bế bé lên.
- Vâng ạ, con sẽ giúp mẹ – Bé hôn vào má nó một cái rồi lém lỉnh nói –
Nhưng con giúp xong, mẹ cho con nhiều mì một tí nhé?<ôi trời ạ, thằng bé thật là……………..>
Nghe bé nói xong, nó bật cười, Thiên Thiên nhìn nó đầy chờ đợi, hai mắt sáng long lanh cầu xin. Sau khi nó gật
đầu, Thiên Thiên cười toe toét rồi nằng nặc đòi xuống để giúp nó. Nó mỉm cười rồi cho bé xuống và nhờ Hạo Thiên lấy giúp 3 cái đĩa màu trắng. Bé lon ton chạy đi lấy còn nó thì mở hộp ra xem. Khi cái nắp vừa hé mở,
một mùi hương thơm ngào ngạt bốc ra khiến nó cảm thấy đói sôi cả bụng,
đúng như Thiên Thiên đoán, trong hộp chính là mì, nhưng không phải là mì bình thường mà còn là mì trứng loại đặc biệt. Nó dùng đũa nếm thử 1 sợi xem sao. Đúng như nó đoán, mì này đã được chế biến rồi, chỉ còn thiếu
lớp nước sốt rưới bên trên nữa thôi.
Nhận lấy 3 cái đĩa từ tay
Thiên Thiên, nó bắt đầu chia mì thành 3 phần, riêng phần của bé, nó cho
nhiều mì hơn một chút rồi quay lại nhìn bé và nháy mắt một cái. Hạo
Thiên cười tít mắt và chăm chú nhìn nó chia mì. Lúc nó chia xong 3 phần, hắn từ bên ngoài đi vào, tay xách theo vài chai rượu vang cùng một cái
hộp gì đó. Hắn đặt đồ lên bàn rồi bất ngờ hôn vào má nó một cái. Không
để nó kịp nói tiếng nào, hắn quay sang nhấc bổng Hạo Thiên lên và cùng
bé chơi đùa. Nó nhìn hắn và bé rồi bất giác mỉm cười, tay chạm nhẹ vào
gương mặt đang nóng bừng của mình, lòng tràn đầy hạnh phúc. Rồi nó quay
đi, tiếp tục công việc của mình. Mở cái hộp hắn đem về ra, nó nhận ra
đây chính là nước sốt để rưới lên mì. Lấy một cái muôi, nó rưới sốt ra
từng đĩa rồi đặt lên bàn, lấy thêm hail y thuỷ tinh để uống rượu cùng
một ly sữa cho Thiên Thiên. Xong xuôi, nó gọi hắn và bé vào ăn.
Hắn lịch thiệp kéo ghế ra cho nó, đồng thời còn tặng cho nó một nụ cười đẹp đến chết người của hắn khiến mặt nó đỏ bừng rồi mới chịu vào chỗ ngồi,
còn Thiên Thiên thì tròn mắt nhìn hai người do không hiểu vì sao hắn lại khiến cho nó đỏ mặt được. Bữa ăn hôm đó rất vui vẻ,sau khi ăn xong,
Thiên Thiên đòi uống thử rượu của hắn, sau một hồi năn nỉ miệt mài, hắn
cũng cho bé uống thử một chút, vừa uống thử một ít, Thiên Thiên nhăn mặt lại do không thích mùi vị của rượu. Bé nhìn nó, rồi lại nhìn sang hắn,
chớp chớp mắt rồi gục xuống bàn, ngủ mất tiêu
Nó lườm hắn rồi bế
bé lên phòng sau khi bắt hắn dọn dẹp. Hắn cũng ngoan ngoãn làm theo với
vận tốc nhanh hết mức có thể rồi chạy lên phòng với nó. Vừa lên tới nói, thấy nó đang đắp chăn cho bé, hắn bước thật nhẹ nhàng rồi bất ngờ ôm
chầm lấy nó. Nó suýt nữa là hết toàng lên nhưng hắn đã nhanh tay bịt
miệng nó lại. Sau đó hắn thì thầm vào tai nó, hỏi nó đã bình tĩnh chưa.
Nó gật đầu, hắn từ từ buông tay ra. Nó nổi giận quay sang định mắng hắn
một trận ra trò nhưng chưa kịp nói, nó đã bị bịt miệng bởi đôi môi của
hắn. Hắn bá đạo bế nó lên và đi qua phòng mìnhLúc này, nó mới lờ mờ nhận ra ý đồ của hắn khi đồng ý cho Thiên Thiên uống
thử rượu nhưng cũng đã quá muộn. Thế là tối hôm đó, nó bị hắn ăn sạch
sẽ, không còn chừa lại tí gì.
Sáng hôm sau, nó mệt mỏi bước xuống giường, dùng ánh mắt căm hờn nhìn hắn. Sau khi tắm rửa và nấu xong bữa
sáng, nó lên gọi Thiên Thiên dậy thì thấy hắn và bé đang cùng nhau chơi
game. Gọi 1 lần không nghe thấy tiếng trả lời, gọi lần thứ 2 cũng tương
tự, tới lần thứ ba, nó giật phăng đi sợi dây điện, nhìn 2 người bằng ánh mắt hình viên đạn khiến cả 2 líu ríu chạy xuống dưới nhà mà không dám
hó hé câu gì.
Sau khi ăn xong, nó tắm rửa cho Thiên Thiên rồi dẫn bé đi chơi. Hắn dùng xe chở 2 mẹ con đi, không khí vô cùng vui vẻ. Tại
khu vui chơi, gia đình nó vô cùng nổi bật, các cô gái người nào cũng
nhìn hắn bằng đôi mắt hình trái tim còn nhìn nó thì bằng hai viên đạn.
Nhưng nó cũng chẳng kém gì, các chàng trai đi ngang qua dù có bạn gái
hay chưa cũng đều phải liếc trộm nó 1 cái và nhìn hắn bằng cặp mắt
ngưỡng mộ, thậm chí còn có chút ghen tức. Cả nó và hắn đều không hẹn
nhau mà cùng làm mặt lạnh, quăng cho đám người tọc mạch đó một cục lơ to tướng và vô tư dắt bé đi chơi. Khi đi ngang qua nơi bán kem, Hạo Thiên
nũng nịu đòi nó mua cho bé, ngẫm nghĩ một lát, nó gật đầu và mỉm cười.
Thế là bé nhảy lên, cười toe toét rồi chạy đi. Nó và hắn nhìn nhau mỉm
cười, hai người tay trong tay đi theo bé. Bỗng nhiên, nó nhìn thấy bé bị ngã và đang bị 1 người phụ nữ nào đó mắng. Nó vội chạy đến đỡ bé dậy,
nhìn xem bé có bị thương hay không rồi ngước mắt lên nhìn người phụ nữ
kia, lạnh lùng:
- Con tôi làm gì chị sao? Sao lại mắng bé?
- Con của cô làm bẩn áo tôi, tôi chưa cho nó bạt tay là may đấy, còn ở đó nói như vậy với tôi à, cô có tin tôi cho cô thân bại danh liệt không? – Cô ta ngo
