Teya Salat
Anh Không Thương Tôi

Anh Không Thương Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322922

Bình chọn: 8.00/10/292 lượt.

không thấy, nàng ít nhất gầy năm, sáu kg, hiện tại chỉ sợ bốn mươi kg cũng không đến.

Hắn từng nghĩ qua, thời điểm gặp lại nàng, hắn sẽ cảm thấy vui vẻ như được về nhà, nhưng trong nháy mắt này hắn lại nghĩ muốn khóc.

Là hắn làm cho nàng trở nên tiều tụy như vậy, là hắn cướp đi nụ cười của nàng, hắn nên dập đầu quỳ xuống, hắn nên làm cho chính mình máu chảy không ngừng, dù có như vậy cũng không bù lại được lỗi lầm mà hắn đã phạm phải.

Nhìn đến vị hôn phu tiền nhiệm, Hà Tĩnh Đình biểu tình bình thản nói:” Nghe nói anh muốn gặp tôi.”

Buổi chiều hôm nay, nàng từ cửa sổ trong phòng nhìn thấy được tất cả, khi hắn dừng xe trước cửa nàng liền phát hiện được, tuy rằng không đi theo đến miếu tổ mẫu, nhưng là nhìn thấy người nhà cho hắn vào cửa, lại nhìn thấy thương thế trên trán hắn, cũng có thể hiểu đại khái được quá trình.

“Đúng vậy.” Hắn không chuyển mắt nhìn nàng, dung mạo kia hắn chưa từng cẩn thận nhìn kỹ, mà nay lại gắt gao thu tâm hắn, nàng có một đôi mắt to trong suốt, giờ phút này lại bịt kín một tầng mọng mắt cùng quầng thâm, lãnh đạm, bất đồng trước kia nhưng hắn lại cảm thấy bị mê hoặc.

“Tiến vào phòng tôi nói đi.” Hà Tĩnh Đình không muốn làm cho người nhà phải chia sẻ cùng nàng, phần đau khổ này để chính nàng chịu hết đi.

“Được…” Hắn nhìn bóng dáng của nàng, cước bộ nhẹ nhàng phảng phất như một u hồn, hắn thực sợ nàng bị gió thổi sẽ tan bay đi, nghĩ dùng sức ôm lấy nàng, hôn nàng thật nhiều, đối với nàng cũng không bằng mấy lần tình yêu nàng dành cho hắn, chỉ mong có thể làm cho nàng ấm áp hơn, tiếp thêm sức lực cho nàng.

Trong phóng khách, mọi người chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, làm cho đương sự chính mình đi xử lý, nói đến loại việc tình cảm này, tổ mẫu có năng lực đến mấy cũng không thể can thiệp được.

Vào phòng, Từ Bồi Nghị nhìn quanh bốn phía, đối với phòng trọ trước kia của nàng hoàn toàn bất đồng, nhưng cách bài trí lại rất phù hợp với nàng, nàng thích hết thảy đều đơn giản thanh lịch, giống như cá tính của nàng, ôn nhu thản nhiên.

Trước kia hắn nhìn mà không hiểu, mà này mới phát hiện, loại cảm giác này thật là tốt.

“Anh đến tìm tôi có chuyện sao?” Hà Tĩnh Đình đi đến bên cửa sổ, ngóng nhìn mặt trời bên ngoài, ánh chiều tà vẫn xinh đẹp như trước, nhưng đêm đen rồi cũng đến, hiện tại nàng rất mong tới đêm tối, lẳng lặng, âm thầm, rơi lệ cũng vô thanh vô tức.

“Anh…. Anh nghĩ đối mặt với em giải thích.” Tuy rằng nàng có khả năng không cần, nhưng hắn phi thường cần, nếu không làm như vậy, hắn vĩnh viễn sẽ đều hận chính mình.

Nàng nhìn phương xa, cũng không nhìn hắn cái nào.” Anh không cần để ý, tôi nói tôi sẽ chúc phúc cho anh, anh không cần phải tự mình đến đây giải thích.”

“Thực xin lỗi, anh khiến em cùng người nhà của em phải chịu thương tổn lớn như vậy, anh… Anh hy vọng bồi thường…. Hy vọng có thể vì mọi người làm điều gì đó.”

“Nhà chúng tôi không tính là người có tiền, nhưng là cũng không đến nỗi quá khó khăn, chúng tôi không cần cái gì bồi thường.” Hắn ra tay luôn luôn hào phóng, từ áo cưới, khách sạn, trang trí, dàn nhạc đều là hắn bỏ tiền, nàng cần gì chỉ cần thông báo cho thư kí của hắn là được, nàng tổn thất chẳng qua chỉ là một trái tim, có cho là gì?

“Nhưng là… Nhưng là….” Một người nam nhân liều mình nghĩ muốn đền bù lại, một nữ nhân lại cái gì cũng không cần, như vậy thì phải làm gì mới được?

“Anh là bởi vì cảm thấy mình gây lên tội nên mới đến đi?” Nàng quay đầu, dùng cặp mắt mất đi linh hồn nhìn hắn, nhìn xem hắn chột dạ phát run.” Nếu nhất định phải bồi thường, anh có thể dùng danh nghĩa của cha mẹ tôi, quyên góp một ít tiền làm việc thiện, như vậy là được rồi.”

“Anh sẽ làm! Anh sẽ lập tức làm được.” Việc này rất dễ dàng, hắn sẽ làm hết sức mình, nhưng việc hắn muốn không phải chỉ có như thế….

“Không vội, từ từ sẽ được.” Trên mặt nàng vẫn là không chút biểu tình, lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.” Anh cảm thấy như vậy là an tâm sao? Như vậy anh có thể trở về rồi.”

“Anh…. Anh không nghĩ sẽ đi, anh có thể nói với em thêm mấy câu không?” Hắn cũng hiểu được, nàng không có khả năng bởi vì mấy lời của hắn mà tâm liền mềm hóa đi, khuyết điểm trong lòng khó có thể bằng phẳng.

“Mời nói.” Nàng là người có lễ phép, sau khi chia tay cũng có thể đối xử hòa hợp với nhau, nhưng nếu tiến thêm một bước, nàng làm không được, cũng dậy không nổi.

“Anh cùng Nhan tiểu thư đã chia tay, cô ấy cũng không có mang thai, cô ấy lừa anh.”

“Phải không?” Nàng mắt không chớp cái nào, này đối với nàng còn có ý nghĩa sao?

Ngay tại thời điểm hắn đưa ra lựa chọn ngày đó, cuộc sống của nàng đã chìm vào đêm tối, bình minh đến giờ còn chưa lên.

“Trong khoảng thời gian này, anh thường mơ thấy em, cũng thường nhớ tới thời điểm chúng ta ở trên tầng thượng của công ty, em làm cơm hộp….. Còn có nụ cười của em.”

“Anh có thể là do thói quen, bỗng nhiên mất đi cảm thấy tĩnh mịch mà thôi.” Bởi vì đến khi mất đi mới hiểu thế nào là tiếc nuối?

Nàng không nghĩ trở thành đối tượng để hắn thể nghiệm hoặc lĩnh ngộ, mời hắn đi tìm người khác đi, nàng đã mất tài cán cùng sức lực, ngay cả