lên bờ vai rộng, vòng eo cường
tráng săn chắc, dáng vóc cân đối cao gầy của anh.
Trên mái tóc ngắn là những giọt nước lóng lánh, có lẽ dính vào lúc anh rửa
tay rửa mặt. Anh tiến dần đến bên giường, cúi đầu nhìn Trình Thanh Lam.
Trình Thanh Lam lại trợn lớn hai mắt, cái gì mà phải bình tĩnh không được
ngượng ngùng, tất cả đều chạy biến lên mây không còn bóng dáng.
Thì ra khuôn mặt khi rửa sạch dầu nhớt của anh, lại là như vậy.
Khuôn mặt sắc cạnh, hàng mày đen nhánh vươn cao, ngạo nghễ nổi trội. Đôi mắt
sáng quắc, chỉ bình tĩnh nhìn bạn thôi, cũng sẽ khiến bạn sinh ra ảo
giác mê đắm say sưa. Mũi rất cao, môi dày, tăng thêm phần gợi cảm. Cả
khuôn mặt là một bức khắc họa sâu thẳm khiến người ta không dám nhìn
thẳng.
Nếu lúc trước, trong lòng Trình Thanh Lam, Đinh Nhất ấm áp rực rỡ tựa mặt
trời, bây giờ có lại cảm thấy mình lầm rồi, không phải mặt trời. Rõ ràng anh là một vì sao, một hằng tinh, lẳng lặng phát ra ánh sáng, trong ánh sáng rực rỡ ẩn chứa sức mạnh.
“Đinh. . . . . Đinh Nhất.” Trình Thanh Lam cười khan rồi nói, “Anh cũng đẹp trai phết đấy.”
Đinh Nhất nghe vậy, mỉm cười: “Cảm ơn! Vinh hạnh của tôi.”
Hai mươi lăm năm qua, Trình Thanh Lam chưa từng gặp người đàn ông nào như
vậy: Nhanh nhẹn, mạnh mẽ, điển trai, hào hoa. Cô lặng lẽ nghĩ thầm trong lòng, hai trăm năm nay, xem ra, đàn ông đã tiến hóa rồi.
Đinh Nhất ngồi xuống bên giường, Trình Thanh Lam nhìn thấy giọt nước trên
lọn tóc anh chảy xuống theo đường nét trên khuôn mặt sạch sẽ của anh,
chảy đến yếu hầu của anh, đến lồng ngực rộng lớn rắn chắc của anh, chảy
theo làn da màu mạch, sau đó biến mất trong áo ba lỗ màu trắng. Ngực
Trình Thanh Lam càng siết chặt thêm, mặt cũng nóng hơn.
Được rồi, đây là phản ứng bình thường của phụ nữ, cô tự nói với chính mình.
Đinh Nhất đang mở thuốc đặt bên giường ra, không phát hiện vẻ khác thường
của cô. Tay trái anh cầm băng vải, tay phải cầm thuốc mỡ, cụp mắt nhìn
Trình Thanh Lam.
“Cởi áo ra.” Giọng nói của anh trầm ấm dễ nghe, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào ngực Trình Thanh Lam.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Trình Thanh Lam vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Nhất thiết phải cởi áo sao?”
Đinh Nhất lẳng lặng nở nụ cười: “Tiểu thư, tôi là chiến sĩ, khả năng chữa bệnh của tôi không cao siêu đến thế đâu.”
Trình Thanh Lam hít sâu một hơi, vươn tay ra cởi quai áo. Cũng kỳ lạ, khi
ngón tay cô tiếp xúc dọc theo áo hai dây, ánh sáng xanh mỏng manh hiện
lên, cô cũng không chú ý đến, cởi áo vô cùng dễ dàng.
Nửa người đã lộ liễu…..
Đinh Nhất nói: “Trên áo có ra-đa cảm ứng cao cấp.”
Hử? Trình Thanh Lam nghe vậy nên hiểu ra: “Thảo nào người của Hồng lão đại không cởi được đồ của tôi.”
Đinh Nhất cầm lấy băng vải: “Trời ạ, ngay cả tôi cũng tò mò. Rốt cuộc làm
sao em lại đến đây từ hai trăm năm trước được chứ? Là ai đã cho em bộ đồ vô giá này?”
“Bộ đồ này vô giá?” Trình Thanh Lam nhìn lướt qua chiếc áo hai dây cô vứt
bừa lên giường, thật đúng là không nhìn ra nổi. Nhưng ngực lại chợt
lạnh.
Cô quay đầu, chỉ thấy ánh mắt của Đinh Nhất dừng trên ngực mình. Anh vô
cùng chăm chú vươn ngón tay ra thoa thuốc mỡ mát rượi lên ngực phải của
cô.
Mặt cô không thể đè nén hơi nóng. Cô đoán chừng mình đã đỏ mặt tía tai rồi. Nhưng thấy Đinh Nhất tập trung nghiêm túc như vậy, cô càng thêm cảm
động kính nể tận đáy lòng, cũng bớt khó xử hơn.
Bàn tay màu mạch của Đinh Nhất chậm rãi lướt qua bờ ngực trắng nõn như gốm
sứ; Lướt qua làn da mịn màng dưới nơi đầy đặn của cô. Lại dán sát bên
cạnh nơi tròn trịa, vuốt ve vô cùng nhẹ nhàng. Ngón tay anh rắn chắc
chai sần, mátxa khiến cô tê dại.
Trình Thanh Lam chỉ có cảm giác mặt mình nóng đến độ muốn chảy nước, đành
phải cúi gằm, nhìn chằm chằm vào giữa ngực mình. Tiếc rằng khóe mắt vẫn
có thể nhìn thấy ngón tay người đàn ông, lướt qua lướt lại trên ngực cô. Điều này làm cho toàn thân cô run nhẹ không ngừng. Nhưng cô vẫn cúi
thấp đầu, dĩ nhiên không nhìn thấy vẻ mặt của Đinh Nhất. Cũng không biết lúc này, trong mắt Đinh Nhất hoàn toàn là vẻ đẹp sống động của cô.
Đinh Nhất bôi thuốc mỡ cho cô, rồi dán băng dính và quấn băng vải lên ngực
phải cô một cách máy móc. Anh vốn biết màu da cô rất đẹp, nhưng không
biết ngực cô còn trắng nõn mềm mại hơn cả đùi. Bây giờ cô đang nằm trên
giường anh, nửa người trên để trần. Làn da cô còn trắng hơn drap giường. Màu đỏ điểm tô trên ngực, lại có vẻ run rẩy non nớt. Mà điểm chết người chính là, nửa người trên bóng loáng như gốm sứ của cô, trên cổ, cổ tay, còn mang theo vòng kim loại lớn bằng ngón cái. Vẻ lạnh lẽo vô tình của
kim loại màu đen, càng tôn lên sự mềm mại nõn nà của cô. Khiến người ta
khó kiềm chế muốn chiếm lấy vẻ nõn nà đó trong lòng bàn tay.
Mấy phút sau, Đinh Nhất ném thuốc mỡ, băng vải, băng dính còn lại qua một bên: “Xong rồi.”
Mặt Trình Thanh Lam đã đỏ rực, vội vàng vươn tay phải ra túm lấy áo.
Một bàn tay mạnh mẽ nắm chặt lấy tay cô, khiến cô không thể nhúc nhích. Cô
kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại thấy Đinh Nhất đã không còn ý cười. Anh
nhìn cô với ánh mắt thâm trầm. Đầu anh từ từ cúi xuống