g sẽ lo
lắng…… Ai, gia thật là, lúc trước mỗi đêm đều thừa dịp phu nhân đang ngủ mới tiến vào nhìn một cái, liền phi ngựa suốt đêm về kinh đô, cái này
không phải là làm lụng vất vả thì là cái gì?”
Hắn mỗi đêm đều sẽ đến?
Khó trách, làm nàng lâm vào giấc mộng,
tổng cảm giác dường như có một đôi tay to nhẹ nhàng vỗ nàng, an ủi nàng, sau đó đem nàng ôm tiến trong long ấm áp, ướt át hôn như khinh trác,
dừng ở cái trán của nàng, bên má của nàng.
Nguyên lai thật là hắn, lén lút đến, lén lút rời đi, không cho nàng phát hiện.
Nhan Ca trong lòng nảy lên một cỗ đau
đớn, chua xót nảy lên ánh mắt, sương mù bắt đầu ngưng tụ, nàng nhẹ nhàng mà hô: “Bạch cô cô.”
“Phu nhân?”
“Mang ta đi tìm hắn.” Nàng muốn đi tìm
hắn, nàng không thể lại lừa gạt chính mình. Đối với Tiểu Thiên, cuộc đời mình cũng không khả năng quên; Mà hắn, chính mình rốt cuộc cũng không
muốn cùng hắn tách ra.
Kinh sư Ô Thác tuy rằng tại quan ngoại, nhiều núi địa thế hiểm trở, nhưng cũng là nơi náo nhiệt hiếm thấy.
Nơi này môn lâu cao ngất, xếp thành từng dãy, chung quanh nước chảy thông lưu, nam bắc núi cao tương đối, trong
thành lục phố tam thị, vạn hộ ngàn gia, thập phần phồn hoa, không thua
gì thành trì nổi tiếng ở Trung Nguyên.
Lạc phủ nằm tại một ngõ lớn tại thành
Tây, cùng trang viên Lạc gia so sánh với, gian phủ đệ vừa không tinh tế
công phu, cũng không tinh mỹ đẹp như tranh, mà là khắp nơi lộ ra đơn
giản, mỗi một gian cao lớn ốc trạch, san sát nối tiếp nhau, cửa son
tường cao, thật là khí phái.
Nhan Ca theo trên xe ngựa đi xuống,
khoác áo lông chồn bạc, ở Bạch Tú Cô nâng đỡ, đi theo đại quản gia Lạc
Sơn đi đến tẩm viện của hắn.
Dọc theo đường đi, nhóm hạ nhân thấy
nàng liền ào ào hành lễ, cũng nhanh chóng nhường đường cho nàng thông
hành, vừa mới đi đến cửa thư phòng, Nhan Ca liền nghe thấy vài tiếng dồn dập ho khan…… Hắn quả nhiên bệnh cũng không nhẹ.
Trong ngoài thư phòng cực kì yên tĩnh,
phòng trong đông bình tây kính, văn phòng tứ bảo, còn có rèm che đỏ sẫm, dây kết màu vàng, khí độ hoa mỹ lại không mất lịch sự tao nhã.
Trước thư án tử bào trường sắc Lạc Hình
Thiên, đang chuyên chú xem công văn, ngẫu nhiên tay tạo thành quyền để
ngay miệng ho khan vài tiếng.
Đứng ở cửa Nhan Ca, nhìn hắn có chút tiều tụy, tuyệt không còn bộ dạng nhu hòa tuyệt mĩ nữa.
Hắn là một nam tử than thể cường tráng,
ai có thể nghĩ đến, người giàu ý chí kiên cường như hắn, đối với nàng
trước nay cũng đều là săn sóc, chân thành tha thiết, yêu thương, ôn
nhu…… nhớ lại từng chút khiến nàng không tự giác hốc mắt đỏ lên.
Đang bận rộn làm việc nam nhân bỗng nghe tiếng động, ngẩng đầu, liếc mắt một cái nhìn đến cửa đóng kín lộ ra áo choàng long cừu.
“Ai ở bên ngoài?” Hắn trầm giọng hỏi, vẫn chưa phát hỏa.
Ngoài thư phòng luôn luôn có thị vệ gác, không cho phép người ngoài tiếp cận, nói vậy nhất định là người trong
phủ, mới có thể được phép tới gần.
“Là ta.” Tiếng nói mềm mại nhược nhược truyền đến, làm gương mặt lạnh kia lập tức trở nên nhu hòa.
Thời gian coi như lặng im bình thường,
có như vậy một lát, trái tim cũng dường như đình chỉ nhảy lên, Lạc Hình
Thiên cho rằng chính mình đang nằm mơ.
Lúc này, chính trực buổi trưa, bầu trời
trong vắt, ánh mặt trời ấm áp, nàng tiếu sinh sinh đứng ở nơi đó, một
thân tuyết trắng áo choàng, váy dài thủy sắc, mơ hồ có thể thấy được
trên chân một đôi tinh xảo hài phượng, có vẻ nàng đã kiều diễm lại thanh nhã, mái tóc mềm mại như mây sơ thành kế, cắm một chi ngọc bích sai cực đơn giản, ngoài phòng bóng cây cành lá chồng chất chiếu rọi bụng đang
mang thân dựng của nàng, làm nàng càng thêm xinh đẹp mảnh mai.
“Ngươi đã đến rồi.” Tươi cười nhiễm lên
tuấn nhan, Lạc Hình Thiên một cái chớp mắt cũng không chớp, nhìn chăm
chú vào nàng đang đứng ở trước cửa, giống như là đợi nàng cả một đời.
“Ta đến đây.” Nàng nhẹ giọng nói.
Nước mắt cấp tốc nảy lên hốc mắt, Nhan Ca chưa bao giờ biết, đứng trước mặt hắn, chính mình như thế thích khóc.
Bị nước mắt của nàng tuôn rơi mà bừng
tỉnh, Lạc Hình Thiên đứng dậy nhanh hướng nàng đi đến, gắt gao đem nàng ôm vào trong ngực cường tráng của mình, nhẹ hôn lên mi tâm của nàng.
Nàng rúc vào trong vòng tay của hắn, hai tay nhỏ bé nắm lấy cánh tay của hắn lại hơi phát run, cuối cùng rốt cục không chịu nỗi nổi khổ tương tưhai tay níu chắt vạt áo của hắn mà oa oa khóc.
“Thật là ngươi sao? Ta còn cho rằng……
Cho rằng……” Cái trán để trên đỉnh đầu của nàng, đắm chìm trong muôn vàn
kinh hỉ, quả thực không nói ra lời.
Hắn cho rằng nàng sẽ không đến, cho rằng chính mình phải đợi nàng thêm nhiều đoạn thời gian nữa.
Đem nàng hoài thai ở lại trang viên, hắn như thế nào yên tâm? Vì thế mỗi đêm sau khi xử lí xong công vụ, hắn
tổng hội giục ngựa chạy như điên đến đất phong, xem xem nàng, thân ái
nàng, trước khi bình minh đến lại giục ngựa trở về.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đang ngủ
luôn bất an, làm như bị cái ác mộng quấy nhiễu, càng không ngừng nói lời vô nghĩa, làm cho trong lòng hắn thật sự là không dễ chịu, thẳng đến
trong mộng kia, nàng kêu một tiếng “Tiểu Thiên”,