ên Hình Khải và An Dao đính hôn, buổi tối An Dao ở
lại nhà họ Hình, nửa thật nửa vờ bước vào cuộc sống chung giữa hai
người. Chuyện này đã được bố mẹ An Dao cho phép, Hình Phục Quốc dùng
thái độ im lặng để chấp nhận chuyện này.
Buổi tối trong phòng tràn ngập những tiếng nói cười của một nam một nữ.
Phòng ngủ của hai vợ chồng họ không đóng cửa, chỉ nghe thấy trong phòng,
tiếng cười đùa dần dần lắng xuống, không khí lập tức chìm đắm trong sự
ấm áp.
Hình Dục không bị điếc nên đương nhiên là nghe thấy hết, cô
vốn đang ngồi ăn cơm một mình trước bàn ăn, nghe thấy những thứ không
nên nghe, cô cầm bát cơm lên đi vào phòng mình.
***
Hình Khải thấp thoáng nghe thấy tiếng đóng cửa, lúc này anh vốn đang quấn
quýt ôm hôn An Dao, liền bước xuống giường, ra ngồi trước máy vi tính,
vờ như rất bận rộn.
An Dao mặc một chiếc váy ngủ rất gợi cảm, nằm
trên giường với tư thế gợi tình vô cùng. Cô nũng nịu gọi Hình Khải: “Ông xã… anh sao thế?”
“Cái gì nhỉ… còn chưa lấy đăng ký kết hôn…” Hình Khải cảm thấy mình cũng thật giả dối.
An Dao bộ dạng mời gọi, ngồi dựa vào vai Hình Khải, chu miệng bất mãn nói: “Là em tự nguyện, trừ phi anh không muốn lấy em nữa.”
“Sao có thể thế được, tự nhiên nhớ ra còn một báo cáo chưa làm, em ngủ trước đi.” Nói xong, Hình Khải vỗ vỗ vào má cô an ủi, tiện thể đứng dậy, đi
ra giá sách lấy tài liệu.
An Dao nhìn chằm chằm vào lưng anh, cắn cắn đôi môi hồng, phụ nữ có những giới hạn để ràng buộc hành vi của bản
thân, huống hồ chuyện này vội cũng không được, đành đợi vậy.
Khi hơi thở đều đều truyền vào tai anh, anh mới buông sách xuống, ngồi dựa vào thành ghế, mệt mỏi thở hắt ra.
Sáng sớm hôm sau.
Hình Khải thu dọn sách vở chuẩn bị đi học, bữa sáng nóng hổi được bày sẵn trên bàn, trước kia là một phần giờ thành hai.
Hình Khải thấy trong lòng không thoải mái, anh sải bước ra khỏi phòng. Lên
xe rồi, xe đang chạy bon bon trên con đường yên tĩnh, và khi bóng một
đôi nam nữ thoáng lướt qua nơi khóe mắt anh, anh bất giác phanh gấp, cho xe quay lại đầu hẻm.
“Hình Dục! Bỏ tay xuống.” Anh hét lên một tiếng.
Hình Khải lúc đó nhìn thấy cảnh Hình Dục đang nhón chân chạm tay vào trán
Phó Gia Hào, anh mở tung cửa bước xuống xe, ngay sau đó, dang tay đấm
thẳng vào mặt Phó Gia Hào.
Phó Gia Hào ngã, Hình Khải mới phát hiện
ra một vết hằn đỏ do gậy đập vào. Hình Khải sững lại, thấy tay bên kia
của Hình Dục cầm một vật, cây phơi quần áo.
Phó Giao Hào vô duyên vô
cớ gặp họa hết lần này tới lần khác, cho dù là người tốt tính đến đâu
cũng không thể nhẫn nhịn mãi, anh ta nhảy lên, vung tay đấm vào mặt Hình Khải, Hình Khải không kịp đề phòng, loạng choạng hai bước lao vào
tường.
Phó Gia Hào chỉ vào Hình Dục rồi lại chỉ Hình Khải: “Này! Hai anh em các người là điên cả sao? Tại sao lại bạo lực như thế?”
Anh ta chẳng qua cũng chỉ là hôn trộm vào má Hình Dục một cái, Hình Dục lập tức nhặt gậy đánh anh ta. Anh ta còn chưa kịp hoàn hồn, Hình Khải đã
tung nắm đấm nhằm thẳng mặt mà lao tới, anh em nhà này mắc bệnh hung
hăng di truyền hay sao?
Hình Khải còn chưa kịp mở miệng,
đã thấy Hình Dục nhặt cây chổi lau nhà lên đập vào gáy Phó Gia Hào một
cái, cú đánh này cũng thật hung hăng, khiến người anh em kia ngã lăn ra
nền… ngất xỉu.
“…” Hình Khải chớp chớp mắt: “Sao em lại đánh cậu ta?”
“Anh ta đánh anh.” Hình Dục bình thản trả lời. Ngay sau đó cô đứng ra đầu
đường đón một chiếc taxi, nhanh chóng cùng bác tài khiêng Phó Gia Hào
lên xe, Hình Dục thả cửa kính xuống, vẫy vẫy tay với Hình Khải, cười
nói: “Anh, anh đi học đi, em đưa anh ta vào viện.”
Hình Khải hai tay ôm má, nhìn theo chiếc xe đang xa dần, mặt nghệt ra. Hình Khải và An Dao bình yên vô sự trải qua một thời gian sống cùng nhau.
Hôm nay là kỉ niệm tròn một năm ngày đính hôn của họ, sáng sớm An Dao đã
đặt xong bánh ga tô đợi Hình Khải về cùng chúc mừng. Cả đêm qua Hình
Khải không về, hôm nay Học viện Ngoại giao tổ chức buổi giao lưu giữa
sinh viên các nước, Hình Khải là một trong những người phát ngôn của
trường, nên anh phải ở lại cùng với các bạn sinh viên nước ngoài.
Trước khi ra khỏi nhà Hình Dục thấy An Dao đang ngồi trên ghế sô pha sửa móng tay, tiện thể hỏi luôn xem An Dao có muốn cùng đi học không, An Dao chỉ cười lắc đầu. Từ sau khi vào năm thứ tư, chương trình học bắt đầu nặng, dù là nghỉ hè cũng vẫn rất bận. Một năm nay, Hình Khải thường xuyên ra
ngoài tham gia các hoạt động, tham gia giảng dạy, nghiên cứu, tham gia
hoạt động tình nguyện, hiếm lắm mới về nhà một lần.
“Không đi đâu,
chị chắc chắn có thể tốt nghiệp.” An Dao tràn đầy tự tin. Thứ nhất, bố
cô là hiệu phó trường đó. Thứ hai, cô đã quyết định sẽ ở nhà làm vợ làm
mẹ, không cần phải đi chăm sóc bệnh nhân nữa.
Hình Dục ừ một tiếng,
ngồi ở cửa thay giày, An Dao thổi thổi đầu ngón tay, chậm rãi hỏi: “Tiểu Dục, chị thật sự không hiểu em, bố chồng mình giữ chức cao như vậy, chỉ một câu nói thôi là có thể sắp xếp cho em vào làm ở bệnh viện tốt nhất, em có cần phải học hành vất vả thế không?”
“Bản thân em là đứa hay suy nghĩ, không dám đặt tương lai vào