sợ.
Hồ Quân móc điện thoại ra gọi cho Hồ Tử. Bây giờ đã hơn nửa đêm, cậu ta nhàn rỗi. Điện thoại vừa được kết nối đã nghe thấy bên kia Hồ Quân đang trang điểm.
“Ai ôi anh Quân, bây giờ là nửa đêm, anh không ở nhà phục vụ vận động với chị dâu, còn rảnh rối gọi điện cho em làm gì…”
“Ít nói nhảm đi, bây giờ cậu chạy nhanh đi mua cho tôi một ít cháo đưa đến bệnh viện công an, muốn cháo chim bồ câu, nhanh một chút…”
Hồ Quân đặt điện thoại xuống, vừa cúi đầu đã nhìn thấy ánh mắt vợ không bình tĩnh nhìn anh, trong sâu tận đáy mắt trơ rnê man mơ hồ: “Sao vậy vợ ? Không biết đàn ông của em sao ?”
P/S: Share đêy Share đêy, thanks đêyyyyy, cuối tháng sẽ hoàn nhé Không hiểu nhiều lắm nhưng khoảnh khắc khi nhìn thấy Hồ Quân trong phòng cấp cứu Tây Tử liền cảm thấy mình không biết nhiều lắm. Sự bá đạo của anh cô đã biết từ lâu, trước kia anh ngang ngược cô cũng không ưa. Tối ngày hôm qua khoảnh khắc kia khi anh ngang ngược bá đạo xông vào phòng phẫu thuật đến bây giờ ký ức này vẫn còn rất mới mẻ khác thường.
Hồ Quân bá đạo ngang ngược như vậy khiến cho Tây Tử cảm thấy xa lạ, mặc dù xa lạ mà lại gần gũi như thế. Đây là lần đầu tiên Tây Tử ý thức được rõ ràng, người đàn ông này là chồng của mình, người chồng cùng chung hoạn nạn.
Cho nên nói, phía Tây Tử trì trệ chậm chạp thì phía đồng chí Hồ Quân cũng không dễ dàng gì. Chỉ là, vẫn câu nói kia, chỉ cần hạ quyết tâm thì cây vạn tuế cũng có thể nở hoa, huống chi trái tim nhỏ bé nóng hổi của Tây Tử cũng không khó khăn lắm.
Vợ anh ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, dáng vẻ nghi ngờ nhưng vẫn dịu dàng đằm thắm. Hồ Quân nhẹ nhàng khẽ chạm tay vào vết thương ở chân cô: “Chỗ này còn đau không?” Tây Tử cắn môi lắc đầu: “Tổ trưởng bọn em đâu?”
Hồ Quân nhíu mày nói: “Lãnh đạo của em về hết rồi.” Tây Tử nháy mắt mấy cái: “Bọn họ nhìn thấy anh rồi hả?” Hồ Quân xùy một tiếng vui vẻ: “Anh đây to như thế này, bọn họ cũng không phải mù, dĩ nhiên sẽ nhìn thấy. Không phải em muốn anh đừng làm bọn họ khó xử sao thế nào? Lại quên rồi à?”
Mấy giờ trôi qua làm cho Tây Tử mơ hồ rồi, nói cái gì đều cảm thấy hồ đồ, trí nhớ khắc sâu chính là lúc Hồ Quân xông vào phòng phẩu thuật.
Hồ Quân vừa nhìn dáng vẻ của cô cũng biết vợ anh đang suy nghĩ gì? Thở dài nói: “Vợ à, anh là chồng em, là người chồng được luật pháp thừa nhận, không phải trước kia em bảo anh né tránh chỉ vì công việc của em, anh cũng đồng ý phối hợp. Ủng hộ công việc của vợ anh có thể được thưởng là người nhà ưu tú rồi. Vợ của ai mà giống như Hoàng Kế Quang đi lên đỡ vết đạn hả, người trụ cột trong nhà như anh không hề oán thán một câu, lãnh đạo của em cũng cảm động về người chồng này. Có thể toàn Trung Quốc cũng không có người thứ hai, em còn muốn đem anh đi giấu nữa!”
Giọng nói kia ẩn chứa nhiều buồn tủi, Tây Tử cười hì hì yếu ớt: “Còn lắm mồm......”
Cúi đầu hồi lâu lại ngẩng lên, không yên lòng hỏi: “Anh không làm khó lãnh đạo của em, vậy công tác sau này của em, anh cũng phải tiếp tục ủng hộ thêm.”
“Ủng hộ, ủng hộ......”
Trong miệng Hồ Quân đáp lại càng vui vẻ hơn so với ai khác mà trong lòng chín cong mười tám quẹo. Anh không tham gia vào nhưng ở trên còn có ba mẹ anh nữa. Vợ anh nên biết rằng, đừng nhìn thấy bình thường anh là người cứng rắn mạnh mẽ, nhưng đối với người lớn trong nhà thật sự cũng không dám nói nửa câu, cũng biết nghe lời. Hơn nữa đối với ông cụ nhà anh, anh như tân binh mới vừa gia nhập quân đội, kết hôn cũng đã nhiều ngày rồi vậy mà mỗi lần trở về đều giống như đi gặp mặt cấp trên, một câu ông cụ nói không khác biệt thánh chỉ là mấy.
Vì vậy chuyện này ông cụ nhà anh ra tay nhất định sẽ thành công. Muốn có cháu không? Muốn có cháu thì trước tiên phải bảo đảm an toàn của vợ. Tây Tử nào biết những suy nghĩ này của Hồ Quân, vì vậy cảm giác Hồ Quân đột nhiên trở nên rất hiểu rõ nghĩa lớn, cho là được chính mình đồng hóa một ít. Không biết Hồ Quân này cũng đã tu luyện bao nhiêu năm, giỏi chơi đùa nhất, chính là bằng mặt mà không bằng lòng.
Xem như hôm nay cũng tổng kết ra một vài kinh nghiệm, đối với vợ thì anh phải lừa gạt. Nhưng mà lúc này nhìn dáng vẻ yếu đuối mềm mại của vợ, so với bình thường thật đáng yêu hơn nhiều......
Lúc Hồ Tử đến, đứng ở ngoài cửa nhìn thấy hết tình hình bên trong, không phải phòng bệnh cán bộ cao cấp mà là phòng nhỏ, cửa thủy tinh xuyên thấu.
Hồ Tử nhìn vào bên trong giường bệnh tuy không nhìn thấy vẻ mặt của anh Quân nhưng nhìn tư thế ngồi ở trên giường bệnh ôm vợ từ phía sau có thể nhận ra là rất yêu chiều vợ.
Tay chân nhẹ nhàng, dáng ôm hơi lúng túng. Lúc đầu Hồ Tử cũng biết khá rõ Tây Tử, cũng biết chị dâu này không dễ chọc đến, tính tình khó nắm bắt một chút, đành chịu.
Sau bởi vì em trai cùng đơn vị với Tây Tử, lại được Hồ Quân giao phó, thỉnh thoảng từ chỗ em trai có thể biết một chút chuyện. Tính tình vợ anh Quân khá thoáng, thật ra là người rất có bản lĩnh, cũng có thể đảm trách công việc bà chủ trong nhà.
Hồ Tử cảm thấy cô gái này nên dịu dàng nghe lời một chút, phải giống như chim Hoàng Yến được nuôi dưỡng ở trong nhà, lúc rỗi rãnh có thể trêu chọc một