Tử tính tình
lạnh lùng sống chung với anh mỗi khi bị anh dắt đi cũng sẽ không tự chủ
được theo nhịp điệu hoặc vui hoặc cười của anh.
Kỳ thật khi nghĩ
lại, người này cũng rất bá đạo, khả năng khống chế dục vọng rất cao. Anh có thới quen muốn người khác phải làm mọi việc theo ý anh, cho dù bạn
không nhiệt tình hưởng ứng, anh cũng có cách khiến cho bạn không ý thức
làm theo anh. Người đàn ông này, Tây Tử cũng không biết phải hình dung
như thế nào....
“Tây Tử, em vẫn còn hận anh sao......”
Từ
lúc Phạm Lý lên xe vẫn không ý thức được mình đang quan sát cô. Hai
người ở bên nhau bảy năm, Phạm Lý rất hiểu rõ từng biểu cảm từng cử chỉ
của Tây Tử. Tây Tử của bây giờ căn bản không còn đặt suy nghĩ trên người anh nữa rồi, những thân mật mà hai người đã từng cùng nhau trải qua bây giờ biến mất không sót lại chút gì. Thậm chí còn có thêm một bức tường
ngăn cách, giống như bụi gai trên hoang mạc không ai chăm sóc nhưng vô
tình sinh trưởng tốt hơn rất nhiều. Ngăn cách bởi thời gian, không gian, khoảng cách khiến giờ đây họ xa cách không thể chạm tới.
Phạm Lý phát hiện đáy lòng của mình không khống chế được nảy sinh cảm giác ghen tị lẫn không cam lòng. Tây Tử sống rất tốt, hai người chia tay, sau đó
cô kết hôn. Từ lúc kết hôn đến bây giờ, từ đầu đến cuối cô vẫn sống cuộc sống ung dung tự tại như vậy. Hơn nữa hiện tại từ chân mày đến khóe mắt không hề nhìn thấy chút buồn bã nào, có thể nói, cô rất hạnh phúc.
Phạm Lý không nghĩ tới cuối cùng cô lại gả cho một người đàn ông như vậy,
gia đình hiển hách như vậy. Trong quân đội nhà họ Hồ tương đối nổi
tiếng, Hồ Tổng Tố cũng là một thủ trưởng cao cao tại thượng, mà Hồ Quân
chồng của cô cũng không ít tiếng xấu ăn chơi trác táng. Trước kia Phạm
Lý không biết những thứ này, nhưng sau khi kết hôn, không tình nguyện
đâm đầu vào trong vòng luẩn quẩn này mới biết được chồng của Tây Tử thực ra là loại đàn ông như vậy.
Phạm Lý quả thực rất lo lắng, đồng
thời trong lòng cũng nảy sinh vài tia hy vọng. Thành thực một chút anh
thừa nhận anh không hy vọng Tây Tử sống quá tốt, quá hạnh phúc. Anh luôn nghĩ, hi vọng tương lai hai người có thể đến với nhau, dù sao thì bọn
họ chia tay cũng là do ông trời trêu cợt.
Anh không được tốt,
trên thực tế, ngay từ đầu khi kết hôn với Mộ Thanh đã dựa trên điều
kiện. Bởi vậy, kết hôn xong là hoàn thành nhiệm vụ, đêm động phòng mỗi
người một nơi không liên quan tới nhau. Huống chi về sau hôn nhân của
hai người chỉ còn là trên giấy tờ mà thôi. Anh không thích Mộ Thanh,
thậm chí còn hơi oán hận cô ấy.
Phạm Lý không thể nào hiểu nổi Mộ Thanh, với điều kiện của cô ấy thì người mốn quỳ dưới váy cô nhiều như
nước sông Trường Giang, tại sao lại chỉ để mắt đến anh, không gả cho anh thì không được, tình nguyện sống trong cuộc hôn nhân có tiếng nhưng
không thật, rốt cuộc là có ý gì.
Bởi vậy những lời này của Phạm
Lý vừa là để thăm dò ý tứ của Tây Tử, vừa có chút hèn nhát không thể tin được. Tây tử quay đầu quét mắt nhìn anh một cái, nhíu mi, lắc đầu: “Em
chưa bao giờ hối hận về chuyện này, cũng chưa từng oán hận anh. Còn nữa, Phạm Lý, chúng ta chia tay cũng đã chia tay rồi, lựa chọn trước kia của anh là hoàn toàn chính xác. Nếu đổi lại là em thì em cũng sẽ làm như
vậy. Cho nên, giữa anh và em không thể nói tới có hận hay không.”
Lòng Phạm Lý rầm một cái chợt lạnh, bỗng nhiên gạt vô lăng xe dừng lại ở ven đường. Anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng căm phẫn: “Tây Tử, em chưa từng
yêu anh, nếu yêu anh, làm sao có thể lạnh nhạt như vậy. Nếu yêu anh, lúc trước anh nói ra lời chia tay sao em lại vui vẻ đáp ứng như vậy. Nếu
yêu anh, lúc này mới qua chưa bao lâu, em lại có thể ung dung đối mặt
với anh.’’
Tây Tử bình tĩnh nhìn anh, nhìn rất lâu mới nói: “Vậy
anh hi vọng em như thế nào? Hi vọng lúc trước khi anh nói lời chia tay
em phải quấn quít làm phiền anh sao, thỏa mãn sĩ diện đàn ông của anh
sao. Hay là anh hi vọng mỗi lần em nhìn thấy anh đều phải khổ sở, hối
hận không chịu nổi. Hay là nói anh kết hôn rồi, em vẫn phải cô đơn ở vậy cả đời, vĩnh viễn ở nơi nào đó chờ anh. Hoặc dứt khoát hơn nữa, khi Mộ
Thanh sinh con cho anh......”
“Không, không, Tây Tử, ý của anh không phải như vậy......”
“Không phải ý này sao?” Tây Tử bỗng nhiên nở nụ cười: “Phạm Lý, nhiều năm như
vậy rồi, anh còn chưa hiểu rõ em là người như thế nào sao? Ban đầu lúc
anh nói lời chia tay nên nghĩ đến hiện tại. Em chính là người phụ nữ như vậy đó. Em là người cực kỳ ích kỷ, anh đối xử tốt với em, em sẽ đối xử
tốt với anh, anh bất nhân với em thì em cũng bất nghĩa với anh, ân oán
rõ ràng. Về phần yêu hay không yêu, em không cho là như vậy. Hiện giờ
chúng ta đã không còn tư cách nói ra chữ này rồi, lái xe đi! Không phải
anh nói em gái anh muốn gặp tôi sao......” Hồ Quân đang theo đuôi ở phía sau, nhìn chiếc xe trước mặt đậu bên lề, trong lòng bắt đầu suy nghĩ lung tung, nghĩ xem vợ anh và tên nhóc họ Phạm làm gì trong xe? Vì sao không đi tiếp, lắm lúc con người chính là như thế, suy đoán chuyện gì cũng thích tự mình đánh giá và suy nghĩ.
Hồ Quân ngẫm nghĩ