XtGem Forum catalog
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324824

Bình chọn: 7.5.00/10/482 lượt.

ừ híp mắt liếc nhìn xe của Hồ Quân. Xe khá tốt, lời nói đúng trọng tâm, cũng có khuôn phép, vừa nhìn đã biết là thanh niên thành đạt, đáng tiếc hơi láu cá và không thành thật. Tây Tử ghét nhất là người không dám thở mạnh, không giống đàn ông một chút nào.

Tây Tử đưa tay ra:

"Bằng lái?"

Hồ Quân xoay người tìm cặp, không thấy. Kéo hộc để đồ phía trước, cũng không có. Chắc là rơi ở nhà của Cẩm Thành. Quay đầu nhìn lại, đã thấy nữ cảnh sát ôm cánh tay, nghiêng đầu nhìn anh cười:

"Không có bằng lái còn nghiêm trọng hơn chuyện nồng độ cồn. Trước tiên anh muốn giải quyết vấn đề kiểm tra nồng độ cồn, hay là chúng ta nói thẳng tới chuyện bằng lái xe?"

Lời nói của cô nhóc kia hàm chứa châm chọc, thật sự đã lâu lắm rồi Hồ Quân không gặp phải chuyện xấu hổ như vậy. Dằn lại cơn giận trong lòng, kiên nhẫn giải thích:

"Không phải tôi không có bằng lái, vừa mới đưa bạn thân bị say rượu về, rơi trong nhà cậu ấy. Tôi bảo cậu ấy magn tới, hơn nữa xe có mùi rượu nhưng tôi không uống một giọt."

"Không uống một giọt?"

Tây Tử giơ máy đo nồng độ cồn trong tay lên, mặc dù anh ta rất thông minh, nhưng hàm lượng cồn hiển thị là 7 miligam/1lít khí thở. Giải thích cái gì? Không cần tôi phổ cập khoa học cho anh chứ?"

Hồ Quân bị cô chọc cho tức điên, nói vọng từ trong xe ra:

"Cô thổi cái này cũng có nồng độ cồn. Hơn nữa quốc gia quy định dưới 20 miligam/1 lít khí thở không thể dẫn tới lái xe trong tình trạng say rượu."

Tây Tử nở nụ cười:

"Rất chính xác, vậy phải cho anh biết tính nghiêm trọng của sự việc, hơn nữa lời là anh nói, có phải sự thật hay không, hiện tại còn quá sớm để kết luận. Mời anh qua bên kia thử máu, mọi chuyện sẽ rõ ràng." Thực ra Hồ Quân không muốn đi, không phải sợ thử máu, dù sao cũng thường xuyên xuống cơ sở, cô nhóc kia không biết anh, nhưng chưa chắc những cảnh sát bên kia không nhận ra anh, làm phiền gây ảnh hưởng không tốt. Vì thế anh cười híp mắt, thương lượng với nữ cảnh sát:

"Thực sự là tôi quên, để tôi gọi điện cho bạn mang giấy tờ xe đến được không?"

Tây Tử vừa nhìn thấy anh như vậy, biết ngay anh muốn giở mánh khóe, nhưng mà vẫn gật đầu đồng ý:

"Căn cứ theo điều 95 trong Luật an toàn giao thông đường bộ của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa: Xe gắn máy lưu hành trên đường bộ chưa gắn biển số, không có chứng nhận theo tiêu chuẩn của thanh tra, không có bảo hiểm, hoặc không có giấy tờ xe, giấy phép lái xe, cơ quan công an quản lý giao thông có thể tạm giữ xe, báo cho đương sự cung cấp chứng từ hoặc giấy tờ thích hợp, và có thể xử phạt theo quy định tại điều 90 của Luật này. Nếu như chỉ không mang theo giấy lái xe thì để xe lại đây, anh quay về lấy hoặc có thể nhờ bạn mang tới cũng được. Có điều....."

Tây Tử đi một vòng quanh người anh:

"Anh còn có vấn đề lái xe khi uống rượu chưa được xử lý thì phải? Anh lại nhất quyết không thử máu, như vậy không thể không khiến tôi nghi ngờ anh đang cố ý lợi dụng thủ đoạn che giấu nhằm thoát tội."

Hồ Quân mỉm cười:

"Tôi hiểu rõ quy định pháp luật về an toàn giao thông, nhưng tôi không muốn làm to chuyện này. Thực ra tôi làm vậy là vì muốn tốt cho cô, làm lớn chuyện chẳng có lợi ích gì cho cô cả. Được rồi, tôi thổi lại một lần nữa cũng được!"

Nói xong giật lấy máy đo nồng độ cồn trong tay cô, miệng ngậm lấy, hít một hơi thật sâu sau đó thổi mạnh, má phồng lên, mắt nhìn chằm chằm vào Tây Tử, cứ như con ếch. Tây Tử thấy vậy bật cười một tiếng.

Hồ Quân đưa máy đo cho cô:

"Cô nhìn đi, 7 miligam/1 lít khí thở……Thực sự không có mùi rượu, không tin cô ngửi thử xem?"

Nói xong, anh ghé miệng sát vào Tây Tử thổi một hơi, Tây Tử đẩy bả vai anh:

"Chớ có lại gần tôi lảm nhảm lắm lời, tránh xa tôi một chút."

Có điều Tây Tử thực sự ngửi thấy mùi bạc hà, thầm nghĩ chẳng lẽ đã hiểu lầm người này. Nói thật, Tây Tử được phân tới đây chưa được mấy tháng, cũng không thể nói đã quen thuộc với tiến trình. Chỉ riêng việc ghi nhớ từng chi tiết nhỏ trong quy định về an toàn giao thông đã tốn mất ba ngày của cô, còn vất vả hơn lúc thi đại học.

Tây Tử đang phân vân, còi ô tô phía sau vang lên hai tiếng, cửa kính xe hạ xuống, một cái đầu lớn thò ra ngoài:

"Ôi! Thật sự là anh Quân. Từ xa em đã nhìn thấy anh, em còn tưởng mình bị hoa mắt....."

Nói xong, đỗ xe vào một bên, nhảy xuống xe, đi tới vài bước, liếc mắt nhìn Tây Tử, mờ ám sát vào Hồ Quân, khẽ nói:

"Sao vậy? Cục quản lý giao thông của các anh có kiểm tra nồng độ cồn thôi cũng phải tìm người quấy rầy cục trưởng nữa sao. Em cảnh sát này cũng được đấy chứ."

Quay đầu lại gọi với vào trong xe:

"Em gái, mang thuốc lá tới đây cho anh. Anh Quân của anh ở đây, anh phải nói chuyện với anh Quân đã."

Hồ Quân biết thằng nhóc này, nhưng không quen thân lắm. Ba của cậu ta được điều từ quân khu Đông Bắc đến bộ chính trị mới được mấy năm. Cậu nhóc này là Vương Đại Hổ, nhũ danh là Hổ Tử, tóc cạo húi cua, trông khỏe mạnh lại đáng yêu như tên của cậu ta. Cậu ta chơi cùng với đám thanh niên trong đại viện.

Mấy thằng nhóc này nhìn thấy mấy người các anh đều thân thiết mà gọi anh. Mấy ngày hôm trước lúc ăn cơm, Tả Hoành còn dài dòng:

"Ở qu