i phải, sao có thể để ngài Đường tốn kém
được”. Đường Lâm xua tay: “Không được không được, lần này thế nào cũng phải để
tôi mời, lần sau đi, lần sau đến lượt anh mời”. Không đợi Liêu Duy Tín trả lời,
ông quay người gọi Bạch Ký Minh: “Tiểu Bạch, cậu đi cùng đi. Về sau hai bên còn
hợp tác lâu dài, nhân cơ hội này mọi người làm quen lẫn nhau”.
Bạch Ký Minh hơi sững người, sau đó mau chóng mỉm cười
gật đầu.
Từ lúc hai người gặp lại nhau, rồi mọi người ngồi
xuống tán gẫu, đến lúc lên xe đến nhà hàng, cuối cùng là quây quần bên bàn ăn,
Bạch Ký Minh như thể lần đầu tiên được gặp tổng giám đốc Liêu của khách sạn năm
sao lớn nhất thành phố S. Bất luận lời nói, cử chỉ điệu bộ đều hết sức tự
nhiên.
Nếu như cậu có một chút ý định né tránh, thì tâm trạng
của Liêu Duy Tín không đến nỗi tệ như hiện nay. Con người này đã xóa sạch
khoảng thời gian một tháng kia, không lưu lại một chút ấn tượng nào. Sao lại có
một người như vậy, rốt cuộc là cậu diễn kịch quá giỏi, hay là quá đỗi vô tình?
Như thể chưa từng có gì xảy ra, về việc này Liêu Duy
Tín không làm nổi. Anh mất tự chủ, cứ nghĩ mãi về Bạch Ký Minh, không còn phong
thái vui vẻ thường ngày, đối với việc Đường Lâm chờ các vị quan khách khác cũng
chỉ cười trừ cho qua. Có lúc Liêu Duy Tín vô tình ngẩng đầu lên, ngẫu nhiên
nhìn thấy Bạch Ký Minh quay mặt lại, ánh mắt hai người giao nhau, lòng anh chợt
rúng động.
Thức ăn đã gọi xong, phía Liêu Duy Tín có mấy vị giám
đốc hành chính của Carrey, bên Đường Lâm có Bạch Ký Minh cộng thêm vài thầy cô
khác, tổng cộng bảy, tám người. Ban đầu mọi người đều không mấy tự nhiên, nhưng
đều là người có nhiều kinh nghiệm ở bên ngoài, lại có ý muốn làm quen, cộng
thêm vài cốc rượu, không khí bàn tiệc dần trở nên thân thiện.
Cửa đột nhiên mở, Đỗ Tử Thành bước vào, mỉm cười nhìn
mọi người bên bàn: “Thật ngại quá ngại quá, có chút chuyện nên tôi đến muộn”.
Mọi người vội vàng đứng dậy, Đỗ Tử Thành là phó tổng giám đốc của Carrey,
chuyên phụ trách liên lạc với người của Cục thể thao, rất nhiều người ở đây anh
ta đều quen. Lúc nhìn thấy Bạch Ký Minh, anh ta sững sờ kêu lên: “Bạch Ký
Minh”. Sau đó quay sang nhìn Liêu Duy Tín.
Ánh mắt ba người chạm nhau giữa không trung, còn chưa
hiểu ánh mắt đối phương đang ẩn giấu điều gì thì Đường Lâm ngồi bên đã nói rất
to: “Tiểu Bạch, cậu quen giám đốc Đỗ à?”.
Bạch Ký Minh khẽ gật đầu: “Vâng, chúng tôi là bạn học
thời đại học”. Đường Lâm cười lớn: “Vậy thì càng hay, Tiểu Bạch, qua đây, ngồi
cạnh giám đốc Đỗ”.
Liêu Duy Tín nhìn Bạch Ký Minh mỉm cười ngồi xuống, Đỗ
Tử Thành hạ giọng hỏi mấy câu, hình như có đưa mắt nhìn anh một cái. Bạch Ký
Minh không ngẩng đầu, khẽ trả lời một câu, sau đó khuôn mặt Đỗ Tử Thành liền lộ
vẻ thoải mái.
Tiếng chạm cốc, trò chuyện, cười đùa thi nhau vang
lên, Liêu Duy Tín chỉ chăm chú nhìn con người đó. Bạch Ký Minh vẫn bình thản, thấp
giọng nói chuyện với Đỗ Tử Thành. Đỗ Tử Thành là diễn viên hài bẩm sinh, chỉ
mấy câu đã làm người khác cười nghiêng ngả. Bạch Ký Minh rất vui, một lúc lại
giơ tay che mắt che miệng cố nhịn cười.
Bạch Ký Minh lúc nào cũng thế, cho dù vui vẻ cỡ nào,
cậu cũng không bao giờ bật cười sảng khoái. Hai người cuộn tròn trên sô pha xem
phim hài, Bạch Ký Minh thường dựa vào vai Liêu Duy Tín, cười đến co người thành
một đống, nhưng chẳng nghe thấy âm thanh gì. Liêu Duy Tín nói cậu hợp đóng kịch
câm, nếu sinh ra thời Vua hề Sắc lô chắc chắn thành minh tinh lớn. Bạch Ký Minh
không phục: “Tôi có câm đâu”. Liêu Duy Tín thủ thỉ vào tai cậu: “Câm cũng được,
chỉ cần trên giường biết kêu là ổn”. Bạch Ký Minh tức mình đạp anh xuống sàn
nhà.
Đỗ Tử Thành gắp một miếng sườn dê vào bát Bạch Ký
Minh. Bạch Ký Minh thích ăn thịt dê sao? Cái này Liêu Duy Tín không hề biết.
Chiều nào Bạch Ký Minh cũng gọi điện hỏi anh: “Hôm nay muốn ăn gì?”. Liêu Duy
Tín luôn trả lời: “Tùy cậu”. Sau đó chỉ việc ngồi đợi một bàn đầy món ngon.
Đúng thế, anh chưa từng hỏi xem Bạch Ký Minh thích ăn cái gì? Bây giờ nghĩ lại,
trong một tháng hai người sống chung, Bạch Ký Minh chưa từng yêu cầu điều gì,
hoàn toàn không. Còn những thứ mà Liêu Duy Tín cho cậu, cậu cũng không kén
chọn. Nhưng Liêu Duy Tín hoàn toàn không biết cậu cần gì, anh chỉ dựa vào sở
thích của những “đối tác” trước, đồng hồ hiệu, quần áo, túi xách, kể cả mỹ
phẩm, trang sức.
Liêu Duy Tín đột nhiên có chút hối hận, thì ra người
sai là mình.
Đường Lâm không hiểu cảm giác quái lạ giữa ba người,
ông chỉ thấy Liêu Duy Tín cứ nhìn mãi về phía Bạch Ký Minh, thì tưởng là Bạch
Ký Minh chỉ mải mê hàn huyên với Đỗ Tử Thành ôn chuyện cũ mà quên mất giám đốc
Liêu, vội nói: “Tiểu Bạch, lần này giám đốc Liêu đã ủng hộ chúng ta rất nhiều,
mau mời giám đốc Liêu một cốc”.
Bạch Ký Minh đặt đũa xuống, nâng cốc rượu đứng dậy,
vừa định lên tiếng thì Đường Lâm đã nói: “Trong cốc của cậu là cái gì? Nước
ngọt? Sao có thể uống nước ngọt cơ chứ?”.
Liêu Duy Tín vội nói: “Nước ngọt cũng được, tôi cũng
đang uống nước ngọt mà. Ký Minh mẫn cảm với rượu, uống nước ngọt cũng được”.
Hai tiếng “Ký Mi
