ng khách.
Hoa Lạc Lê ở trong phòng Hàn Tử Hiên thay váy. Mặt cô ửng hồng, háo hức chờ đợi
nhận đôi giày thủy tinh của mình. Cô biết anh Tử Hiên nhất định sẽ giữ lời hứa
với cô. Bởi Hàn Tử Ngang đang vào vai Hàn Tử Hiên, tất nhiên phải nhập vai đến
cùng, cho nên anh mới đưa Hoa Lạc Lê tới phòng Hàn Tử Hiên, như vậy mới không
lộ chân tướng.
Hàn Tử Hiên nhẹ nhàng tra chìa khóa phòng, mở cửa.
Dưới ánh hoàng hôn mờ mờ.
Bên trong phòng rất sạch sẽ, đồ đạc bài trí rất tinh tế, toàn là đồ cao cấp,
trên giá sách bày đầy sách y học. Những cánh hồng trong bình dường như còn đọng
nguyên sương sớm, tươi đẹp vô cùng. Chăn gấm màu xanh xếp gọn gàng ngay ngắn
trên giường, màn gió lay nhẹ trong gió.
Trong lúc đưa mắt quan sát quanh căn phòng, Hàn Tử Hiên bất ngờ bắt gặp một
khuôn mặt đỏ hồng đang trong phòng anh. Hoa Lạc Lê vừa cởi bỏ trang phục, ánh
hoàng hôn mờ ảo phủ lên khiến thân hình cô như được dát lớp vàng mỏng. Cô vội
vàng mặc bộ váy voan màu phấn hồng, lưng váy còn có hai tai thỏ, vô cùng đáng
yêu.
Hàn Tử Hiên không nhịn được, bật cười:
“Ai, ai ở trong phòng vậy?”
Hoa Lạc Lê nghe tiếng cười, hoảng hốt vô cùng, mở to mắt, sợ hãi nhìn xung
quanh, phát hiện Hàn Tử Hiên đang đứng ngay sau lưng mình. Lẽ nào anh đã nhìn
thấy hết lúc cô thay đồ? Hoa Lạc Lê tức giận phồng mang trợn mép, mặt nóng
bừng, mắng anh: “Anh... anh Tử Hiên, sao có thể làm như vậy được chứ? Da mặt
anh cũng dày quá đi, lại còn cười nữa chứ, thật đáng ghét!”
Hoa Lạc Lê ném một chiếc giày thêu về phía anh.
“Ha ha, nhìn thấy cũng có sao. Pháp luật không có quy định nào cấm nhìn cô dâu
của mình thay quần áo.”
Hàn Tử Hiên mỉm cười duyên dáng, nhưng rõ ràng trong nụ cười đó có chút ranh ma
của một con cáo.
“Hả?”
Hoa Lạc Lê tạm thời ngừng tranh cãi, đây mới đúng là Hàn Tử Hiên cô quen biết.
Từ trước tới giờ, anh chưa bao giờ nhường cô, anh luôn chiếm thế thượng phong,
mỗi câu nói đều khiến cô tức chết.
“Đáng ghét, em đang thay đồ, anh mau ra ngoài đi!”
Mặt Hoa Lạc Lê rạng ngời hanh phúc, bởi vì anh Tử Hiên nói cô là cô dâu của
anh. Nghe không nhầm, đúng là anh đã nói thế.
“Em chẳng phải đã thay xong rồi sao? Hơn nữa, đây là phòng anh, địa bàn của
anh, em không có quyền ra lệnh.”
Hàn Tử Hiên tiến lại, dùng tay nâng cằm Hoa Lạc Lê lên, nhìn thẳng vào mắt cô,
trong mắt anh có hai ngọn lửa rực cháy, miệng anh khẽ lẩm bẩm: “Lạc Lê, em lớn
thật rồi.”
Hoa Lạc Lê mặc bộ váy voan búp bê đẹp như một đóa hoa thủy tiên thanh khiết
dưới nắng vàng.
“Lạc Lê, chúng ta chơi trò chơi đi.”
“Chơi trò gì?”
Hoa Lạc Lê bối rối hỏi lại, không phải anh nói cô đi thay váy sao? Sao bây giờ
lại biến thành chủ ý chơi trò chơi? Thật kỳ lạ quá, hôm nay Hàn Tử Hiên đúng là
tính khí thất thường.
“Tên của trò chơi này là “Cổ Bảo phiêu lưu kí”, diễn viên nam chính Hàn Tử Hiên
vai heo đực, nữ chính Hoa Lạc Lê vai heo cái, các diên viên phụ đóng vai bạn bè
heo, ma quỷ, phù thủy trong mấy vụ bắt cóc chúng ta bỏ qua tên. Hiện tại, heo
đực sau bao nhiêu gian khổ cuối cùng đã leo lên được ngọn núi cao, phá vỡ vòng
vây, tìm đến được lâu đài Uy Liêm trên đỉnh núi. Heo cái nghe thấy tiếng gọi
yêu thương của heo đực, cuối cùng cũng thả mái tóc dài qua cửa sổ lâu đài làm
thang dây để cho hoàng tử leo lên căn phòng cao nhất của lâu đài cổ. Hoàng tử
cuối cùng cũng tìm được công chúa. Cho nên...” Hàn Tử Hiên chớp chớp mắt, Hoa
Lạc Lê nghe xong đỏ bừng mặt, ha ha, đã sớm biết anh bày trò, nhưng cho dù anh
bày trò gì cô cũng vui vẻ tiếp tục giấc mộng này.
Hoa Lạc Lê thầm nghĩ tiếp: Trong trò chơi này, anh Tử Hiên còn nhận đóng vai
heo đực, ha ha, tự mình phân vai cho mình là heo đực, ha ha, chỉ có điều, bất
công là mình cũng bị thành heo cái cho xứng đôi, hu hu.
“Cho nên làm sao? Anh nói tiếp đi chứ!” Hoa Lạc Lê nghiêng đầu, khóe mắt cong
lên như trẻ con, thúc giục.
“Cho nên, bây giờ chúng ta phải nhanh chóng thoát ra khỏi lâu đài này.” Hàn Tử
Hiên nắm tay cô, kéo ra cửa sau, đi qua cầu thang, sân, bể bơi ngoài trời...
Gió thổi qua cửa sổ, rèm cửa lay động, chạm vào cuốn sách, cuốn sách mở ra
“loạt xoạt, loạt xoạt”, những cánh hoa hồng bay lên, lượn vòng theo gió tạo
thành những vòng xoáy tuyệt đẹp trước khi rơi xuống nền nhà. Chúng cũng giống
như hai người lúc này đang tay trong tay, vui vẻ nhún nhảy bước chân.
“Lạc Lê, hôm nay em rất đẹp. Cứ như công chúa từ truyện cổ tích bước ra vậy.”
Hàn Tử Hiên đưa cô đến sân sau, bước qua cổng sau, ra khỏi biệt thự Hoàng tử.
Hàn Tử Hiên vừa đi vừa suy nghĩ: Anh trai vì sao phải giả dạng là mình? Nhưng
bất kể là như thế nào, mình cũng nhất định phải chăm sóc tốt cho Hoa Lạc Lê,
bởi vì từ nhỏ mình đã thề sẽ làm một hiệp sĩ dũng cảm của cô bé.
Hoa Lạc Lê đi bên cạnh anh bỗng cúi đầu, thì thầm: “Anh đã nói, sau khi em mặc
váy công chúa, anh sẽ tặng em giày thủy tinh.” Hàn Tử
Hiên lúc mới nghe ngạc nhiên không hiểu nên có phần lúng túng, nhưng rất nhanh,
anh lấy lại bình tĩnh, đôi mắt đẹp lóe lên tinh nghịch, anh bật cười thành
tiếng: “À, giày thủy tinh là vật thiêng, phải chọn ngày đẹp mới c